Cũng là bản đồ mà, thử hỏi trên thế giới này, ai có được tấm bản đồ xong không cất đi giấu đi mà lại đem đi bán đấu giá không?
Nhưng nếu như đặt mình vào hoàn cảnh đó, những chưởng môn môn phái này lại phát hiện đây thực ra là một cách tốt.
Những chưởng môn đang có mặt ở đây nghĩ qua rất nhiều khả năng.
Hoặc cưỡng ép dụ dỗ, hoặc dùng trái tim để cảm hóa, dùng lý lẽ để thuyết phục nhưng lại chẳng có ai nghĩ tới vậy mà lại đấu giá ngay tại chỗ.
Trên giang hồ không có chuyện đấu giá.
Bình thường, những thương gia bán ngựa hay binh khí có lúc cũng sẽ làm như vậy. Nhưng, nhưng bây giờ cái đấu giá là tấm bản đồ kho báu đấy!
Cho dù chỉ là một phần ba của nó.
Vị công tử trước mặt này tuy có Tạ Tụ chống lưng, bọn họ nể mặt Tạ Tụ không làm hại tới tính mạng của hắn nhưng nếu đối phương không chịu giao tấm bản đồ ra, bị ai đó ra tay từ chỗ tối cũng chưa chắc đã biết được, tới lúc ấy, không tìm được hung thủ, báo thù cũng chẳng thể làm được.
Nhưng nếu vị Cửu công tử này giao tấm bản đồ cho bất cứ thế lực nào có mặt ở đây, ắt sẽ đắc tội các thế lực còn lại. Tới lúc ấy, môn phái có được tấm bản đồ sao có thể thật lòng bảo vệ một người ngoài như vậy chứ?
Đấu giá ngay tại chỗ, người có giá cao sẽ có được là cách giải quyết tình cảnh khốn cùng tốt nhất này.
Chỉ là trước giờ chưa có ai nghĩ tới việc có thể dùng cách này để phá vỡ cục diện thôi.
Qua một lúc.
Ánh mắt của một số chưởng môn nhìn Khúc Cửu Nhất lại thâm sâu hơn nhiều. Còn về những người giang hồ bình thường nghĩ như nào, không phải là việc những đại lão như họ quan tâm.
Bây giờ việc Khúc Cửu Nhất làm là người đi bán công cụ.
Quả nhiên vẫn là nghĩa vụ giáo dục tốt mà.
Nhìn xem, cho dù trong thế giới võ hiệp cũng có thể dùng những tri thức này được.
Nếu chuyện bản thân làm hôm nay được ghi chép lại, chưa biết chừng nghìn năm sau vẫn có thể xuất hiện trong bài thi của cấp 3 đấy.
Khúc Cửu Nhất mỉm cười, thực tế cảm xúc đã sớm bay lên chín tầng lầu rồi.
"Vị công tử này ngược lại cũng là người hiểu biết" Sử Tĩnh mặc dù tới chậm hơn những môn phái khác nhưng ân oán giữa bà và nội bộ Toái Ngọc Cung ai nấy đều biết, bây giờ bà ta còn là đại biểu trên danh nghĩa của Toái Ngọc Cung, những môn phái khác cũng chẳng dám trêu chọc bà ta.
"Quá khen" Trước đó Khúc Cửu Nhất đã nhìn qua bức họa của Sử Tĩnh, y bất lực do chẳng nhìn ra trên tranh vẽ người xấu hay đẹp. Nhưng bây giờ thấy Sử Tĩnh thật (chủ yếu là do Sử Vô Song gọi một tiếng nương), Khúc Cửu Nhất nhìn không nổi tra mẫu nhà mình cũng không thể không nói một câu, tra mẫu có thể lên chức, chèn ép được Sử Tĩnh không dám làm gì cũng không phải là không có lý do.
Chưa nói cái khác, chỉ mỗi khí chất lên sàn đã kém hơn nhiều rồi.
Sử Tĩnh này tốt xấu gì cũng dùng danh nghĩa Toái Ngọc Cung lại xuất hiện đơn giản mộc mạc như vậy trước mặt mọi người à? Nếu đổi lại là Khúc Cửu Nhất, nói gì cũng phải ngồi một cái kiệu treo những cái rèm to, người nâng kiệu phải là người đẹp tuyệt trần, tốt nhất là xuất hiện theo kiểu "người chưa thấy mặt đã nghe thấy tiếng", cường điệu nội lực của bản thân thâm hậu, đạt được hiệu quả mọi người đều trầm trồ xong lại tìm mấy đứa lẻo mép trà trộn trong đám người thổi phồng thực lực mạnh mẽ của Toái Ngọc Cung lên.
Như vậy sẽ có thể khiến sự phòng bị của mọi người dành cho Toái Ngọc Cung lên tới mức cao nhất, cho dù Sử Tĩnh mang ít người theo, võ công không bằng mấy vị chưởng môn cũng chẳng có ai dám động vào bà ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
