Kêu mấy tiếng rồi mà vẫn không thấy có người tới, Thôi Hành Chu nhướng mày hỏi: “Nàng đánh ngã bao nhiêu người?”
Miên Đường không trả lời, nếu nói thật chỉ một bao thuốc mê nàng đã thuận buồm xuôi gió đánh mê toàn bộ thị vệ trong nội đình thì có vẻ không tốt lắm.
Sau đó Thôi Hành Chu khập khiễng đi đến chỗ bình phong thường ngày mình hay để áo bào cho Miên Đường thay trước.
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Vừa rồi Miên Đường tận mắt nhìn thấy vết thương của hắn, miệng vết thương sưng rất ghê, thoáng có thể nhìn thấy xương trắng. Khó trách Triệu Tuyền nói sau này hắn sẽ bị tàn tật.
Giờ nàng nhìn thấy hắn bước đi khập khiễng, chạy nhanh qua kéo tay hắn nói: “Đã bị thương như thế còn đi lung tung làm gì? Ngồi xuống đi, ta chỉ muốn đưa thuốc cho chàng, nếu đã đưa rồi thì ta đi đây…”
Nói xong, nàng đứng dậy muốn đi nhưng lại bị bàn tay to của Thôi Hành Chu nắm lấy cổ tay: “Đã nói rồi, thẩm tra xong mới cho nàng đi, nếu không ta sẽ đến Tây Châu tìm ông ngoại nàng nói hết mọi chuyện…”
Miên Đường tức giận trừng mắt: “Chàng dám!”
Hình thức sống chung trước đây của hai người đã ăn vào xương tủy, trước kia Miên Đường muốn hét lên với tướng công chẳng cần kiêng kỵ gì.
Còn bây giờ, tại noãn các vắng vẻ yên tĩnh, mãi cho đến khi Miên Đường thấy Thôi Hành Chu rũ mắt nhìn nàng, lạnh lùng hỏi “Nàng nói ta có dám hay không” thì Miên Đường mới nhớ ra hắn không phải là thương nhân Thôi Cửu.
Hoài Dương vương tàn sát Man tộc ba ngàn dặm ngoài Tây Bắc, bình định mối họa lớn cho triều đình, có cái gì mà hắn không dám?
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Nghĩ vậy, Miên Đường mấp máy môi nhưng không nói gì chỉ nhận lấy y phục Thôi Hành Chu đưa qua, tự đi ra sau bình phong ở noãn các thay y phục.
Thôi Hành Chu đi ra ngoài noãn các, hắt ly trà nhỏ trong tay lên mặt thị vệ nằm ở cửa.
Sau khi gọi hai thị vệ dậy, hắn lạnh lùng nói với hai thị vệ mặt còn ngơ ngác: “Đi, gọi người đánh thức những người khác… Thuận tiện lấp hàng rào dưới sông lại, phái nhiều người trông coi… Còn nữa, bảo người hầm một nồi canh giải cảm.”
Phân phó xong này nọ, lúc hắn xoay người lại, Miên Đường mặc áo bào của hắn đang dùng khăn lau mái tóc dài rối tung đi ra khỏi bình phong.
Miên Đường không biết rằng mình mặc áo bào rộng thùng thình rất khiêu khích ánh mắt người khác, nàng quỳ gối dưới sàn noãn các, cúi đầu, thành thật chờ vương gia thẩm tra.
Vừa rồi Thôi Hành Chu làm động đến vết thương ở chân, lúc này cơn đau dồn dập, tạm thời ngăn chặn suy nghĩ ướt át lại, hắn quay lại nằm trên tháp mềm, nói với nàng: “Không phải ở đây có ghế à? Quỳ dưới đất làm bộ làm tịch cái gì? Nếu nàng thật sự ngoan ngoãn nghe lời ta thì những thị vệ đó đã không nằm hết dưới đất.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)