Lục Tiễn sốt ruột đến nỗi có thể phi lên mái nhà, thế nhưng lại không thể kể nỗi khổ này cho người khác biết được. Lúc người của Hoài Dương vương gọi ông đi, ông chỉ đành đâm theo lao.
Lần này gặp lại Hoài Dương vương, hắn đã không còn mang dáng vẻ như ở gia yến lần trước. Vương gia ngồi sau án thư chất đầy công văn, đầu đội ngọc quan lưng đeo thắt lưng vàng, đôi mày rậm chau lại, cúi đầu phê công văn, dáng vẻ quên ăn quên ngủ.
Lục Tiễn biết, Hoài Dương vương đây là đang ra đòn phủ đầu với ông. Có điều ông chỉ là một tiểu dân, ở trước mặt vương gia tôn quý ông là cái thá gì? Đành vội tạ ơn nhưng lại không dám đứng lên.
Thôi Hành Chu phất tay, bảo Mạc Như mang ghế dựa đến cho Lục Tiễn ngồi.
Lúc này Lục Tiễn mới đứng dậy, dựa mông vào thành ghế, khó khăn lắm mới ngồi xuống.
Thôi Hành Chu gần gũi hỏi thương thế lúc trước của Lục Tiễn như thế nào, lại hỏi thăm ông cụ Lục có khỏe không.
Đến khi chẳng còn chuyện nhà để tán gẫu nữa, Lục Tiễn không chịu nổi lên tiếng trước: “Cháu tiểu dân không hiểu chuyện, làm phiền vương gia đã lâu, hôm nay tiểu dân nghĩ nên đưa nàng về nhà thôi, tránh ảnh hưởng vương gia tĩnh dưỡng.”
Thôi Hành Chu cười nói: “Nàng lo lắng cho chân bị thương của ta nên mới đến gặp ta, không tính là quấy rầy. Ta nuôi nàng cũng chẳng phải ngày một ngày hai, thêm mấy ngày nữa cũng không sao…”
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Nói kiểu này làm người ta không biết nên tiếp lời như thế nào. Lục Tiễn bất chấp, không tiếp lờ, nói tiếp: “Nếu như không có việc gì, tiểu nhân cáo từ, lập tức đưa cháu gái cáo lui.”
Thôi Hành Chu dựa vào ghế, gõ ngón tay lên mặt bàn nói: “Nghe nói gần đây bà mối liên tục gõ cửa Lục gia, Lục tiên sinh vội vã quay về như thế là muốn tiếp tục tìm mối cho Miên Đường?”
Lục Tiễn hoảng hốt, kỳ lạ là không biết sao Hoài Dương vương biết ý định của Lục gia. Ông không rõ ý của Hoài Dương vương, cúi đầu nói: “Không phải thế, sợ lão nhân gia ở nhà lo lắng thôi…”
Thôi Hành Chu gật gật đầu: “Vậy là tốt rồi, người khác không biết nhưng Lục tiên sinh đã biết rõ mọi chuyện, Miên Đường và ta chỉ thiếu bái thiên địa. Hai năm làm phu thê ân ái há có thể để người ta nói quên là quên? Nàng ở yên ở Lục gia thì tốt, nhưng nếu có người im hơi lặng tiếng gả nàng đi, hỏi mặt mũi bổn vương để ở đâu?”
Lục Tiễn không phải là người giỏi ăn nói, mặc dù cảm thấy lời Hoài Dương vương nói có hơi vô lý nhưng nhất thời không biết nên phản bác như thế nào, hơn nữa lời vương gia nói rất chuẩn xác, có chút có lý.
Nhưng… Theo ý hắn thì, chẳng phải muốn Miên Đường làm gái lỡ thì cả đời, không thể gả đi ư?
Vì thế ông láy hết dũng khí nói: “Hôn sự của Miên Đường, tiểu nhân cũng không thể làm chủ, phụ thuộc vào ý của lão nhân gia. Vương gia cũng nói, Miên Đường và ngài không bái thiên địa, nói khó nghe chút… Chính là… Chính là không phải phu thê thật sự, đâu tính không giữ lời. Chẳng phải ban đầu vương gia cũng đã cho Miên Đường về nhà, sau này cưới gả tự do, không ai nợ ai sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



