Triệu Tuyền cũng không rõ nội tình sao Thôi Hành Chu và Miên Đường mỗi người một nẻo.
Đại loạn ở Tây Bắc đã xử lý xong, gần đầy triều đình đang bàn bạc với vương nữ của lão Thiền Vu, hình như có ý bình định Tây Bắc. Thôi Hành Chu điều quân binh tới U Châu, gặp một vài chuyện ngoài ý muốn nên tạm thời chưa quay về được.
Dặn dò xong, Thôi Hành Chu lập tức đuổi y đi.
Theo Triệu Tuyền thấy, hẳn là Thôi Hành Chu bội tình bạc nghĩa, thấy Liễu nương tử vô dụng rồi nên không muốn chịu trách nhiệm. Thuốc mỡ này hẳn là đền bù lương tâm.
Thật ra không cần Thôi Hành Chu dặn, y cũng sẽ không nói sự thật cho Liễu Miên Đường biết, hết sức thoải mái mang thuốc mỡ ra làm quà gặp mặt tặng cho Liễu tiểu thư.
Về phần Liễu Miên Đường, nàng muốn không nghĩ người đứng sau là Thôi Hành Chu cũng cần phải có sức tưởng tượng cực kỳ cao siêu. Triệu hầu gia có chút sơ sót, nhất thời không suy nghĩ đến vấn đề này, chỉ một lòng một dạ khiến cho Liễu Miên Đường nhìn bằng con mắt khác.
Miên Đường cảm thấy nếu Triệu Tuyền không có danh Hầu gia, chỉ với năng lực nói năng xằng bậy của y là có thể bị người ta đánh chết mấy lần rồi.
Y còn chưa nói xong, Miên Đường đã lấy ngân phiếu ba trăm lượng ra vỗ lên quầy nói: “Ngài không nói thuốc giá bao nhiêu, ta trả bừa vậy, nếu hầu gia không nhận thì lấy thuốc về đi.”
- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---
Triệu Tuyền đành nhanh tay lấy ngân phiếu, sau đó dặn dò cách dùng thuốc. Xong hết thảy mới rời khỏi tiêu cục.
Sau khi Miên Đường trở về, ban đêm thật sự có dùng thuốc mỡ, có điều nàng chỉ thử trên tay phải, trong đêm hôm đó cổ tay nóng lên, cảm giác da ngứa ngáy giống như cuối cùng gân tay khô quắp có cảm giác lại như bình thường.
Miên Đường rất tin tưởng và phục y thuật của Triệu Tuyền. Nếu y nói đúng, không bao lâu nữa tay chân mình sẽ tốt lên, tay chân không còn vô lực nữa.
Miên Đường không cầu mong gì nhiều, cũng không mong có thể khôi phục như ban đầu, chỉ cần có thể lo được cuộc sống hằng ngày, không giống như phế nhân là đủ. Vì Mấy ngày tiếp theo, nàng dùng thuốc đúng giờ đúng lượng.
Về chuyện của mẹ con Tô gia, Miên Đường nói ngắn gọn những gì mình biết cho ông ngoại nghe.
Ông ngoại hầm hừ nói: “Chuyện con nói ta đã nhắc nhở lão Nhị trước rồi. Vị quý nhân này do cha của Nhị cữu mẫu con giới thiệu nên cũng không biết làm sao. Nhị cữu mẫu con nói cha bà ta là tri huyện, ta con không thể so được? Thanh Anh có cha có mẹ, không tới phiên ông già như ta nhọc lòng, còn con… Làm sao con quen được Triệu hầu gia kia?”
Lão gia tử tinh mắt, Miên Đường biết chắc chắn lão nhân gia ông nhìn ra sơ hở, nàng không hề hoảng, chỉ nói sơ qua lý do quen đã đối chiếu với Triệu Tuyền.
Lục Võ biết cháu gái có chủ ý riêng, quản nhiều sẽ phản tác dụng. Nhưng vẫn lời ít ý nhiều nhắc nhở nàng: “Con à, con không phải là người nông cạn, dù y có là hầu gia thật thì cũng không nên vào cửa hầu phủ, con phải nhớ rõ lời mẫu thân con nói đấy, trăm triệu chớ tham lam phú quý, suy nghĩ sai trái…”
Miên Đường cười nói: “Ông ngoại yên tâm, con và Triệu hầu gia hoàn toàn trong sạch. Y như vậy con cũng không dám trèo cao.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)