Thư Dao không để ý đến điều đó, cô ngồi trên ghế, tìm miếng đệm mềm lót, nhẹ nhàng chà lau phần gỗ dính mùi tùng hương.
Cô cúi đầu, tay trái cầm trục, tay phải khẽ đàn, kiểm tra âm sắc.
Hoàn toàn có thể sử dụng.
Thời gian gấp gáp, toàn bộ lực chú ý của Thư Dao đều tập trung trên cây đàn nhị, vùi đầu gảy đàn, môi khẽ nhấp, sợi tóc rũ xuống, che khuất nửa bên mặt cô.
Thư Thiển Thiển đứng trong góc tối, làm cho bóng cô ta bị kéo dài ra, thành từng sọc đen dài.
Đã lâu rồi Thư Dao không chơi đàn nhị, cô thử âm một lần nữa, im lặng một lát, chọn ra được một khúc.
Không bằng chọn một bài kinh điển, truyền cảm.
Thư Dao bảo Tần Dương: “Cậu mau đi viết một tấm thiệp giới thiệu chương trình mới rồi đưa MC đi, giờ không kịp nữa rồi, chỉ mong lãnh đạo và khách quý dưới đài không để ý kĩ mấy tiết mục đơn này thôi.”
Cô giáo vỗ vỗ vai Thư Dao: “Dao Dao, cảm ơn em.”
Cô sợ đám đông, sợ bị một đám người nhìn chăm chú.
Như vậy không được.
Bây giờ đã sợ đến nỗi không thể cầm nổi đàn nhị, lát nữa phải làm sao đây?
Thư Dao hít một hơi thật sâu, nhờ bạn tốt hỗ trợ: “Lão Tần, phiền cậu tìm giúp tớ một dây lụa độ rộng khoảng ba ngón tay, bịt kín mắt tớ.”
Chỉ cần để mình không thấy, cô sẽ không khẩn trương như vậy nữa.
Tần Dương làm theo lời cô, nhanh chóng tìm một dây lụa màu trắng che kín hai mắt Thư Dao rồi thắt nút ở đằng sau.
Người tiếp theo là cô.
Thư Dao hít sâu, vịn tay vào cánh tay Tần Dương.
Hai mắt không thấy rõ, chờ lát nữa còn phải nhờ Tần Dương đưa cô lên sân khấu.
Ở dưới sân khấu.
Ở hàng đầu tiên, Lương Diễn đang nghe trợ lý báo cáo.
Trợ lý hạ giọng nói: “Phía anh Mạnh vẫn không tán thành anh Đặng gia nhập hội đồng quản trị, sáng hôm nay anh Đặng đã đi Nam Uyển, anh…”
Lương Diễn ngắt lời cậu ta: “Đừng làm gì.”
Trợ lý đáp vâng.
Hàng ghế phía trước luôn để lại cho các cấp lãnh đạo trường học và khách quý đặc biệt, về cơ bản, người có năng lực đến mức này thường đã có tuổi, hoặc có bụng bia hay tóc lưa thưa.
Trong một đám người nơi đó, Lương Diễn càng trở nên khác biệt.
Nửa mặt anh chìm trong bóng tối yên tĩnh, xương cung mày dài, mũi cao thẳng, khung xương bẩm sinh được hậu đãi không có chút tỳ vết nào, trông có vẻ lạnh lùng. Vừa hay ánh đèn chiếu vào phía dưới mắt phải của anh, làm lộ ra nốt ruồi mỹ nhân tinh tế, màu sắc cũng chẳng đậm, nom như một ngôi sao rơi xuống.
Lúc anh không cười, khí thế quá lạnh lùng, thế nên Triệu Thăng Bỉnh cũng chẳng dám nói chuyện với anh.
Ngôi sao Diễn Mạc Cup là cuộc thi khoa học kỹ thuật do tập đoàn Diễn Mạc tài trợ, năm nay là năm thứ ba. Nhờ vào mấy tầng quan hệ, cuối cùng Triệu Thăng Bỉnh đã thành công mời ông tôn thần Lương Diễn đến xem trận chung kết.
Lúc trước Lương Diễn luôn từ chối, vậy mà lần này lại đồng ý, thực sự khiến Triệu Thăng Bỉnh vui mừng khôn xiết.
Triệu Thăng Bỉnh âm thầm đoán mò, lần gật đầu đồng ý này của Lương Diễn liệu có ý nghĩa khác không.
Dù sao thì ai cũng biết, thời gian của Lương Diễn rất quý báu, anh có thể cắt xén chút thời gian trong trăm công nghìn việc để tới đây, thật sự không dễ.
Chỉ là Lương Diễn không hứng thú lắm với các tiết mục trước đó, hầu như đều không chú ý.
Triệu Thăng Bỉnh cũng không dám nói chuyện nhiều.
Ông ta từng nghe đồn, khả năng kiềm chế d*c vọng của Lương Diễn rất mạnh, từ sau khi tiếp nhận tập đoàn và nhanh chóng quét sạch trở ngại, Lương Diễn không dính đến nữ sắc dù chỉ một chút, toàn bộ tinh lực đều dồn vào việc phát triển tập đoàn bền vững, như một con robot phiên bản nguời thật, không có tình cảm mà lại rất chuẩn xác.
Ngay cả trợ lý bên người Lương Diễn cũng phải có hai ba người thay phiên nhau, nếu không cũng khó mà đáp ứng lượng thời gian làm việc kinh người của anh.
Chờ trợ lý báo cáo xong, Lương Diễn xoa bóp mũi, ngón tay che hốc mắt tạo thành một bóng ma.
Ngay cả Triệu Thăng Bỉnh là một người đàn ông cũng phải chân thành khen ngợi vẻ đẹp trời phú của Lương Diễn.
Lương Diễn ngồi nghiêm chỉnh, hơi cúi đầu, không thèm để ý mà lật xem danh sách tiết mục.
Phần biểu diễn trước đó với trên sân khấu cũng không có sự khác biệt gì lắm, không gì ngoài ca hát, nhảy múa, điểm khác nhau là những tiết mục đã được sàng lọc chọn lựa học sinh hết lớp này đến lớp khác. Trường học cũng có đội văn nghệ múa ba-lê và nhảy hip-hop, họ đã luyện tập rất lâu để có màn biểu diễn xuất sắc đêm nay.
Lương Diễn vẫn chưa tập trung xem.
Biểu cảm của anh như là đang xem một đám khỉ nhảy nhót, bình tĩnh lại có phần thờ ơ lạnh nhạt.
Mà sự thờ ơ này đã hơi vỡ ra sau khi xem tờ danh sách tiết mục.
Tiết mục tiếp theo.
Đàn tranh, khúc “Cao sơn lưu thủy”
Ánh mắt anh rơi vào hai chữ đàn tranh cuối cùng.
Dừng lại năm giây.
Chủ nhiệm Tần là người chịu trách nhiệm tiếp khách, trước giờ ông luôn khinh thường việc dùng mấy thủ đoạn nhỏ lấy lòng người khác, nhưng Triệu Thăng Bỉnh lại là người luôn dựa vào quan hệ bám váy để leo lên, ranh giới đạo đức cũng không cao.
Triệu Thăng Bỉnh giỏi nhất là mấy việc nịnh nọt linh tinh, ông ta cũng không chút kiêng dè gì.
Trong mắt ông ta, chỉ cần có thể bò lên trên, cho dù dùng mánh khóe gì, dùng phương pháp nào, đều không quan trọng.
Triệu Thăng Bỉnh nhìn trộm sắc mặt Lương Diễn lúc này, trong lòng vui vẻ vô cùng.
Triệu Thăng Bỉnh từng nghe nói Lương Diễn rất thích đàn tranh.
Ông ta cười cười, nói thêm: “Khúc nhạc tiếp theo là do các em sinh viên của chúng tôi cố ý chọn để trình diễn cho anh thưởng thức. Khúc nhạc này gửi gắm lời chúc của tôi tới anh --”
Cùng lúc đó, MC nhìn tấm thiệp nhỏ trong tay, nói với giọng đầy lôi cuốn: “Tiếp sau đây, bạn học Thư Dao mang đến cho chúng ta một ca khúc đàn nhị nổi tiếng ——”
“—— 《 Giữ lại gốc rễ 》!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
