“—— 《 Giữ lại gốc rễ 》!”
Mẹ nó chứ, cái tên khúc nhạc nát bét nào đây?
Giữ gốc rễ gì? Giữ gốc rễ của ai?
Triệu Thăng Bỉnh nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề, nếu không thì sao lại nghe được cái tên kinh hãi thế tục đến thế.
Ông ta nơm nớp lo sợ nhìn về phía Lương Diễn
Hiện giờ toàn bộ đèn phía trên trong thính phòng đã tắt, ánh đèn cũng không sáng rực, Lương Diễn tập trung nhìn MC đi xuống sân khấu.
Hốc mắt anh rất sâu, lông mi đen dày khiến người ta hâm mộ, con ngươi đen trắng rõ ràng, đuôi mắt hơi xếch lên.
Cất giấu cả ánh sáng rạng rỡ.
Mồ hôi ở lòng bàn tay Triệu Thăng Bỉnh thấm ướt tờ danh sách tiết mục, ông ta gian nan mở miệng: “Anh Lương, tôi nghĩ… Hình như có chỗ sai sót rồi.”
Lương Diễn nhẹ nhàng trả lời một tiếng “Ừm”, cũng không thèm nhìn Triệu Thăng Bỉnh.
Triệu Thăng Bỉnh căng da đầu nói: “Nhất định là có người đùa dai, thay đổi khúc nhạc.”
Điều khiến cho Triệu Thăng Bình ngoài ý muốn là trên mặt Lương Diễn không có biểu cảm tức giận, hình như anh không thèm để ý hiện giờ Triệu Thăng Bỉnh sắp nói gì.
Giống như mấy chuyện này không dính líu gì tới anh.
Triệu Thăng Bỉnh không thể không ép toàn bộ lời chưa nói vào trong, tiếp tục giữ im lặng trong trạng thái chim cút.
Nương theo ánh mắt Lương Diễn, ông ta không nhịn được nhìn về sân khấu.
Một nam sinh mặc đồ thể thao đỡ một nữ sinh đi lên.
Mặt tái nhợt, chỉ có cánh môi đỏ bừng, chỉ mặc một chiếc váy thuần màu đen, đôi mắt bị một dải lụa trắng che phủ, trực tiếp che đi nửa mặt cô.
Lộ ra chiếc cằm nho nhỏ, càng chọc người trìu mến.
Cô ngồi trên ghế chính giữa sân khấu, toàn bộ đèn xung quanh đều tắt, chỉ để lại một chùm sáng chiếu từ đỉnh đầu cô xuống.
Thư Dao nhẹ nhàng đặt đàn nhị lên đùi.
Triệu Thăng Bỉnh đâu có biết tình trạng sợ hãi đám đông của Thư Dao bây giờ, chỉ nghĩ cô đang làm trò, nghĩ thầm mấy người trẻ tuổi bây giờ đúng là biết làm người khác trố mắt.
Xã hội hiện nay đã sớm không còn lưu hành trang điểm làm bộ làm tịch, cố gắng tỏ ra long trọng nữa. Giờ đây, ngay cả thẩm mỹ của những người nổi tiếng trên mạng đều đã chuyển từ xu hướng cằm nhọn châu Âu sang mắt hạnh mắt trái xoan, mà Thư Dao hiện đang ở trên sân khấu, có lẽ đi theo con đường “Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức” (*) đây mà.
(*) “Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức” nghĩa là bông sen mọc lên từ nước trong, thiên nhiên không cần tô điểm thêm, ý chỉ vẻ đẹp tự nhiên. Đây là câu thơ Đường của Lý Bạch.
Trong vài giây tiếp theo, Triệu Thăng Bỉnh thấy rõ ngón tay đặt trên đàn nhị của Thư Dao khẽ run vài lần, khẽ tới mức khó phát hiện.
Dây đàn yếu ớt bị ngón tay mảnh khảnh kéo ra, phát ra âm thanh run rẩy, giống như dải lụa bị đứt.
Trường học có rất nhiều sinh viên, ấn tượng của Triệu Thăng Bỉnh với Thư Dao không sâu lắm, thậm chí có thể nói là chẳng có ấn tượng gì.
Thư Dao bắt đầu gảy đàn nhị.
Âm điệu vừa phát ra, ánh mắt của Triệu Thăng Bỉnh lập tức dời từ mặt cô xuống đôi tay mảnh khảnh đang chơi đàn nhị.
Theo thường thức, hai loại nhạc cụ kèn xô na và đàn nhị chỉ hợp diễn tấu những khúc nhạc bi tráng, thê lương. Trong mắt đa số mọi người, các loại nhạc cụ khác có vẻ không đủ trịnh trọng.
Vốn là một khúc nhạc thê lương, nhưng tới tay Thư Dao lại chuyển sang một phong cách khác, ở cô có một phong thái không phù hợp với lứa tuổi.
Bản thân Triệu Thăng Bỉnh không am hiểu về âm nhạc cũng bị kỹ nghệ tài tình của Thư Dao thuyết phục, trong lúc chìm đắm vào âm nhạc, ông ta không nhịn được mà quay sang muốn nhìn phản ứng Lương Diễn.
Lương Diễn đã đổi dáng ngồi, nhìn nữ sinh trên đài không chớp mắt.
Trái tim đang lơ lửng của Triệu Thăng Bỉnh rốt cuộc yên ổn lại trong lồ ng ngực.
Vẫn ổn, chỉ cần không chọc giận anh Lương liền ổn.
Trong thính phòng, âm thanh chụm đầu ghé tai nói chuyện vì tên khúc nhạc ban đầu đã biến mất hết, chỉ còn lại sự yên tĩnh.
Im lặng lắng nghe bản nhạc nữ sinh này gảy.
Hết giờ, Thư Dao khom người chào bế mạc, cẳng tay cẳng chân vẫn run rẩy, run đến nỗi làm Triệu Thăng Bỉnh nghi ngờ khúc nhạc kinh diễm tuyệt luân mà ông ta vừa nghe được là ảo giác.
Tần Dương mặc đồ thể thao đen lên sân khấu lần hai, Thư Dao khoác tay mình lên cánh tay anh chàng, khẩn khoản xuống đài theo sự chỉ dẫn của cậu bạn.
Triệu Thăng Bỉnh nhạy bén thấy vẻ tươi cười trên khóe môi Lương Diễn lặn mất tăm.
Bên kia.
Thư Dao về lại hậu trường, vừa mới cởi dải lụa che mắt xuống đã có một đám người vây quanh chúc mừng, nhưng lại bị Tần Dương ăn ý cản lại.
Ấn tượng của các cô ấy với Thư Dao là xinh đẹp nhưng luôn im lặng, cho đến khi cô lên sân khấu, mới biết Thư Dao thế mà biết chơi đàn nhị, còn gảy hay như thế.
Ánh mắt Thư Thiển Thiển lúc nhìn Thư Dao thay đổi một chút.
Giáo viên thấy không gây ra hỗn loạn nào, lúc này mới nói với Thư Dao: “Nếu không có việc gì thì em có thể về nghỉ ngơi trước, hôm nay vất vả cho em rồi.”
Thư Dao nhẹ nhàng nói lời cảm ơn, nói: “Cô ơi, chúng ta hãy điều tra xem dây đàn đứt như thế nào đi ạ.”
Tân Dương ở bên cạnh nói thêm: “Hành lang trước phòng dụng cụ để đàn tranh có camera theo dõi.”
Thư Thiển Thiển đứng bên cạnh sắc mặt trắng bệch ngay tức khắc, lùi về sau vài bước.
Hành động như vậy làm cho mấy nữ sinh bên cạnh chú ý, ánh mắt các cô nhìn Thư Thiển Thiển lập tức kỳ lạ.
Người có thể tiếp xúc thường xuyên với đàn tranh không phải là Thư Thiển Thiển sao?
Bản thân không lên sân khấu được liền không cho người khác nổi bật, giống y đúc mấy việc làm thường ngày của cô ta mà.
Cô giáo cũng phát hiện ra, khó chịu nhìn vào mắt Thư Thiển Thiển.
Thư Thiển Thiển bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Giáo viên gọi hai bạn học đi phòng bảo vệ xem camera theo dõi.
Cô ấy cố ý dặn dò thêm: “Nhất định phải điều tra rõ ràng minh bạch.”
Thư Thiển Thiển không nói nổi một lời, xoay người đi ra khỏi phòng học.
Có người đi tới, hỏi thử Thư Dao: “Sắc mặt cậu không tốt lắm, có muốn nghỉ ngơi chút không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
