Có lẽ vì Thư Minh Quân rất có phong thái uy nghiêm của chị cả, nên Thư Dao từ nhỏ gầy yếu, sống nhờ nhà bác cả đã thuận lý thành chương trở thành kẻ địch trong suy nghĩ của Thư Thiển Thiển.
Từ lúc còn bé đến khi trưởng thành, Thư Thiển Thiển luôn luôn giành giật mọi thứ với cô, còn luôn gây áp lực lên cô.
Quan hệ của hai người không được hòa thuận.
Tần Dương biết tính cách Thư Dao, cô mắc hội chứng ám ảnh sợ xã hội.
Đối với Thư Dao mà nói, bắt cô biểu diễn trên sân khấu không khác nào công khai xử tử cô.
Tần Dương nói: “Sự việc lần này hơi gấp… Những người biết chơi nhạc cụ trong học viện chúng ta đều có tiết mục rồi, bây giờ chỉ còn mỗi cậu.”
Thư Dao cúi đầu xem danh sách tiết mục biểu diễn trong tay, tự hỏi thật nhanh, nên xử lý toàn vẹn cục diện này như thế nào.
Trên danh sách tiết mục ghi rõ là đăng kí khúc đàn tranh “Cao Sơn Lưu Thủy”.
Khúc này cô biết, chỉ là đã lâu không gảy, ngượng tay.
Thư Dao rất có năng khiếu âm nhạc, mà Thư Thế Minh cũng chịu chi tiền bồi dưỡng cô.
Không đợi Thư Dao kịp chuẩn bị xong, giáo viên phụ trách hậu trường đã đến hậu trường, cô ấy đẩy cửa ra, nôn nóng lo lắng hỏi: “Thư Dao đâu?”
Lập tức có người chỉ chỗ.
Giáo viên nhìn theo hướng đó, nhìn vào một góc, Thư Dao mặc một cái váy đen.
Nước da trắng bệch, chỉ có đôi môi mới có huyết sắc hồng nhuận, đôi mắt to mà sáng sủa, lông mi rất dài, tạo nên một vẻ đẹp an tĩnh dễ vỡ.
Rất giống nàng tiên cá, đẹp thì đẹp đó, nhưng lại thiếu vài phần sức sống năng động.
Cô giáo lấy lại bình tĩnh, mới thúc giục: “Thư Dao, em nhanh ra đây…”
Không đợi Thư Dao lên tiếng, cô giáo là người tính tình nóng nảy, lập tức kéo cô một cái, dắt cô từ chỗ này sang bên hậu trường của người biểu diễn.
Nắm bắt thời gian nói tóm gọn sự việc lại một lần, cô ấy trịnh trọng nói với cô: “Tâm huyết mấy ngày nay của cô hiện tại đặt hết lên người em đó.”
Toàn bộ hậu trường bây giờ rất lộn xộn, có người vừa biểu diễn tiết mục xong đi xuống, có người còn đang hóa trang, tiếng nói ồn ào.
Thư Dao bị giáo viên nắm bả vai, chật vật tránh những người đi đường để khỏi đụng trúng.
Quá nhiều người, cánh tay Thư Dao nổi lên một tầng da gà lít nhít.
Giáo viên cũng không để ý đến cô, quay đầu kêu người bên cạnh: “Em là Tiểu Vương đúng không? Tiểu Vương, chạy nhanh đến phòng đàn lấy đàn tranh tới đây.”
Người bị gọi tên đáp lại một tiếng, vội vàng đi về phía phòng đàn.
Việc này quá gấp, tiết mục đàn tranh lại được xếp thứ sáu, giáo viên cũng không rảnh, đè bả vai cô: “Tranh thủ bây giờ còn dư chút thời gian nhàn rỗi, em nhanh tập lại một lúc đi.”
Vài người cẩn thận khiêng đàn tranh với giá đàn lại đây.
Mở tấm vải che ra, mọi người đều kinh ngạc.
Đàn tranh bị đứt hai dây, đoạn dây bị đứt đáng thương rũ xuống hai bên.
Người phụ trách nhìn sợi dây bị đứt, lo lắng nhìn giáo viên, giải thích: “Buổi sáng vẫn còn tốt mà, em đã kiểm tra rõ ràng, không có vấn đề nào cả.”
Thư Dao không nói chuyện, cô khom lưng, duỗi tay nâng đàn tranh lên, nhìn sợi dây đàn bị đứt ra một cách cẩn thận.
Sợi dây đàn chỗ đó rất bình thường, chắc chắn là do người cắt đứt.
Giáo viên đương nhiên cũng phát hiện, ấn huyệt thái dương, đau đầu không thôi.
Bây giờ mà tìm một tiết mục khác cứu chữa chắc chắn không kịp, nhưng cũng không thể để trống sân khấu. Thời gian biểu diễn được sắp xếp vô cùng chặt chẽ rồi, nếu giờ không bù 7 phút thời gian này, kế hoạch thời gian đã sắp xếp sẽ bị phá hỏng.
Thư Dao không nói lời nào.
Cô hỏi Tần Dương: “Có còn nhạc cụ nào để đó không dùng không?”
Tần Dương thành thật trả lời: “Còn một chiếc đàn nhị.”
Thư Dao: “Cũng được.”
Cô giáo rất ngạc nhiên: “Em biết chơi đàn nhị?”
Thư Dao nói: “Một chút ạ.”
Tần Dương chạy nhanh lấy đàn nhị tới.
Cây đàn nhị được mang tới đã lâu không dùng, cũ đến nỗi không thể cũ hơn, vỏ đàn bị ẩm, dây đàn cũng bị lỏng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
