Buổi tối bãi biển tổ chức tiệc lửa trại, có không ít du khách ca hát khiêu vũ trên bờ cát, nhân tiện nướng BBQ. Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực cũng thuê một cái giá nướng BBQ, mua chút nguyên liệu nấu ăn xiên que, tìm một chỗ nướng BBQ trên bãi cát.
Lao động nướng thịt chính là Khúc Trực, Trịnh Bảo Châu dọn một cái ghế đẩu ngồi xuống cạnh anh, cầm cái quạt hương bồ ngồi đó quạt lửa cho anh.
“Úc!” Con sâu tham ăn của Trịnh Bảo Châu đã sớm bị mùi nướng thơm phức gợi lên, cầm xiên thịt dê lung tung thổi hai cái liền đưa vào miệng, “Ôi, nóng quá……”
Cô lại hà hơi mấy cái, cắn nhanh miếng thịt dê: “Ăn ngon!”
Cô dựng ngón cái với Khúc Trực, ăn hết xiên thịt dê trong tay, lại cầm quả dưa hấu nhỏ đặt bên cạnh, dùng muỗng múc một muỗng dưa đút vào miệng: “Ô ô ô, quá hạnh phúc.”
Quả thực là thiên đường nhân gian.
“Anh có muốn ăn dưa hấu không? Dưa hấu này ngọt lắm!” Trịnh Bảo Châu dùng thìa múc một muỗng dưa hấu nữa, đưa đến bên miệng Khúc Trực, “A ——”
Khúc Trực cong môi, phối hợp há miệng, nuốt miếng dưa cô đút xuống: “Ừ, đúng là ngọt thật.”
“Còn muốn nữa không?”
“Em cứ ăn trước đi.”
“Ừm.” Trịnh Bảo Châu ôm dưa hấu ngồi về ghế của mình, chờ Khúc Trực nướng BBQ cho ăn.
Cách đó không xa còn vọng tới tiếng múa hát, xem ra mọi người chơi quanh lửa trại rất vui. Có dân thổ cư buổi tối ra xem náo nhitệt, còn dắt cả chó nhà nuôi ra đi dạo.
“Gâu gâu!” Một con shiba ngây ngô xa xa ngửi mùi thịt nướng thơm, hớn hở sủa hai tiếng về phía Khúc Trực, còn liên tục vẫy đuôi.
Khúc Trực sượng tay, bột ớt đều vẩy nhiều một ít.
“Gâu gâu gâu!” Con chó kéo chủ, chạy đến trước giá BBQ của Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực, nước miếng sắp chảy cả ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


