Máy bay của Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực đáp xuống lúc 10 giờ hơn, xe bên biệt thự đã chờ ở sân bay. Người phụ trách ở sân bay nhận ra họ, liền trực tiếp chở họ đến biệt thự, phục vụ có thể nói là cực kỳ tri kỷ chu đáo.
Biệt thự lấy ánh sáng rất tốt, phòng ngủ chính có cửa sổ sát đất view toàn cảnh, khi kéo màn ra có thể ngắm cảnh biển cách đó không xa, tầm nhìn cực kỳ đẹp. Biệt thự còn có bể bơi và vườn hoa riêng, ngay cả phòng bếp quầy bar cũng có thể nhìn được biển rộng.
Trịnh Bảo Châu đi theo phía sau anh, cũng thấy hình ảnh chấn động này. Cô tháo kính râm xuống, xấu hổ cười hai tiếng: “Em bảo ông chủ của họ là em đi hưởng tuần trăng mật, cho nên…… Có lẽ họ muốn cho chúng ta một bất ngờ nho nhỏ ha.”
Khúc Trực cười một tiếng, kéo vali hành lý sang một bên: “Đúng là rất bất ngờ.”
Trịnh Bảo Châu ngồi lên giường lớn, nhún trên đó hai cái: “Tuy là trang trí có hơi phù phiếm, nhưng giường vẫn thoải mái lắm, anh có muốn lên thử không!”
Khúc Trực cũng đi qua cảm nhận một chút, kéo Trịnh Bảo Châu nằm xuống giường: “Ừ, đúng là không tệ.”
“Đúng không?” Trịnh Bảo Châu lăn hai vòng, lăn đến cạnh Khúc Trực thuận tay vòng lấy eo anh, “Chúng ta ra ngoài ăn cơm trưa trước đi! Đồ đạc tí nữa lại dọn.”
“Được.”
Trước khi tới hai người đều đã tìm đọc hướng dẫn du lịch, ở đây có một chợ hải sản rất lớn, bên trong hải sản vừa nhiều vừa tươi, hơn nữa rất là rẻ! Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực lái xe đi thẳng đến chợ hải sản, xe là biệt thự phân phối, vốn còn phân thêm một tài xế, nhưng Trịnh Bảo Châu không muốn.
Khúc Trực mở định vị dẫn đường, đi chợ hải sản kể cũng không lạc đường, anh chỉ lo là Trịnh Bảo Châu đi trên đường có thể bị nhận ra hay không.
“Không sao không sao, em có kính râm với mũ rơm, sắp che hết cả mặt rồi!” Trịnh Bảo Châu ở trên xe liền vội vàng đội mũ rơm lên, cái mũ này cô chọn rất kỹ từ hai mươi mấy cái ra, cuối cùng mới chọn được cái mũ hoàn hảo này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


