Trịnh Bảo Châu vốn nghe ý tứ của Cao Bác Vân, cảm thấy anh chuẩn bị quay một bộ phim văn nghệ đề tài người mù, hướng về phía giải thưởng. Sau khi nhận được kịch bản, cô mới phát hiện Cao Bác Vân còn có dã tâm với phòng vé nữa. Bộ điện ảnh này nhạc dạo tuy là kiểu nhẹ nhàng cảm động, nhưng tình tiết tầng tầng tăng dần lên, còn có không ít cú twist, tính hấp dẫn khán giả cũng cao.
Nếu quay tốt, phòng vé hẳn cũng có được biểu hiện không tồi.
Hiện tại vấn đề là, cô chưa từng quay phim điện ảnh à nha! Cô thực sự có lực kêu gọi phòng vé sao!
Cao Bác Vân cũng biết phòng vé không thể kêu mình Trịnh Bảo Châu đến chống được, cho nên một số vai phụ quan trọng trong phim, anh muốn mời diễn viên có lực kêu gọi phòng vé nhất định đảm đương, nhưng có thể mời được người ta hay không, hiện tại còn đang là dấu hỏi
Chu Hiểu Nam thấy trên bàn Trịnh Bảo Châu có thêm một kịch bản, có chút tò mò cầm lấy nhìn nhìn: “Đây là Cao Bác Vân đưa em? Dạo này kịch bản đưa tới tay em có hơi nhiều, em đọc hết được không?”
Trịnh Bảo Châu nói: “Lựa dần dần vậy, chắc chắn không thể nhận hết. Bản của đạo diễn Cao bản em xem qua, viết rất khá, hơn nữa nữ chính là diễn viên múa bị mù, em lại có thể phát huy sở trường.”
Chu Hiểu Nam lật kịch bản, nói với Trịnh Bảo Châu: “Em đừng nhìn Cao Bác Vân tuổi không lớn, dã tâm lại lớn đấy, kịch bản này của cậu ta, là vừa muốn đạt giải, vừa muốn phòng vé đấy.”
Trịnh Bảo Châu nghe chị đánh giá, buồn cười nói: “Xác thật, có thể là do bố anh ta quá ưu tú, cho nên mục tiêu của anh ta cũng đặt khá cao. Nhưng tác phẩm vừa được giới phê bình khen ngợi lại ăn khách, cũng không phải không có, nói không chừng làm được thật đâu? ”
Chu Hiểu Nam gật đầu không bình luận, Cao Bác Vân ở phương diện đạo diễn, thiên phú vẫn là rõ ràng, hơn nữa phong cách rất rõ, có lẽ có thể trở thành đạo diễn lừng danh tiếp theo không chừng.
Kịch bản phim truyền hình Trịnh Bảo Châu còn phơi đó, phim điện ảnh của Cao Bác Vân cô chốt trước, ký hợp đồng với đoàn làm phim. Phim điện ảnh còn đang ở giai đoạn trù bị giai đoạn trù bị, khoảng tháng 7 bắt đầu quay, Trịnh Bảo Châu còn thời gian hai tháng chuẩn bị.
Trịnh Bảo Châu hỏi phương thức liên hệ của dì Tiêu từ chỗ Khúc Trực, nói với dì mình muốn quay phim điện ảnh đề tài về người mù. Dì Tiêu cực kỳ nhiệt tình, không chê cô phiền toái dù chỉ một chút, để cô ở cạnh quan sát mình, ngay cả đi làm cũng mang cô theo.
Dì Tiêu còn quen rất nhiều bạn là người mù, trong đó vừa lúc có diễn viên múa, Trịnh Bảo Châu trao đổi với đối phương xong, lại tự mình đi tìm người bạn này, từ chỗ cô bạn đó học tập hiểu biết rất nhiều tình huống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


