Những ngày cuối ở thành phố H, Trịnh Bảo Châu ngoài dùng để xem nhà, còn cùng Khúc Trực ngồi du thuyền ra biển một chuyến.
Thành phố H có một hòn đảo tư nhân nhỏ, ngày thường không mở với du khách, chỉ có những người được chủ nhân mời mới có thể lên đảo. Trùng hợp là, chủ hòn đảo này chính là ông chủ công ty bất động sản mà Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực mua nhà.
Cuối tháng bọn họ vừa lúc muốn tổ chức một vũ hội trên đảo, thuận đường mời cả Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực tới chơi.
Du thuyền ra đảo là của chủ đảo phái tới, ngoài Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực, trên đó còn có một số khách được mời khác. Những người này phần lớn không phú thì quý, đều đã trải sự đời, cho nên khi biết vợ chồng Trịnh Bảo Châu cũng ở trên du thuyền, cũng không kích động như người thường, dù có tìm họ chụp ảnh chung, cũng giữ lễ phép xã giao cơ bản.
Trịnh Bảo Châu ở chỗ này ngược lại thoải mái, kính râm và mũ rơm cũng lười mang, thoải mái hào phóng hưởng thụ ánh mặt trời trên biển.
“Hôm nay thời tiết đẹp thật.” Bọn họ tới thành phố H gần một tháng, cũng từng gặp ngày mưa dầm, không phải mỗi ngày đều thích hợp ra ngoài chơi. Mấy hôm nay thời tiết đều rất đẹp, người được phơi nắng tâm tình cũng sáng lên theo.
“Em bôi kem chống nắng chưa?” Khúc Trực và Trịnh Bảo Châu song song ngồi trên boong tàu, không quên quan tâm chuyện chống nắng của Trịnh Bảo Châu, “Tối hôm qua còn khóc chít chít kêu mình đen hai tông, hôm nay thấy mặt trời còn không phải vẫn chạy ra phơi?”
“…… Hết cách, ánh mặt trời đẹp quá, hơn nữa đã ngồi du thuyền ra biển, đương nhiên muốn ra hưởng thụ gió biển và ánh mặt trời, không thể cứ ru rú trong phòng chứ?” Trịnh Bảo Châu nói năng hùng hồn lý lẽ.
Khúc Trực cười một tiếng, nhìn cô nói: “Anh thì không sao, chỉ cần buổi tối em về phòng đừng kêu ca mình đen đi là được.”
“……” Anh hai lần nói đen, Trịnh Bảo Châu nhịn không được hỏi anh, “Em thật sự đen thế à?”
Rõ ràng mỗi ngày ra ngoài cô đều chống nắng cẩn thận!
Khúc Trực bị sặc nước trái cây trong miệng, cực kỳ ham sống mà nói: “Trước giờ anh đâu có nói em đen, đều tự em nói đó chứ.”
Trịnh Bảo Châu lại không nói đạo lý: “Em mặc kệ, em nói thì được, nhưng anh thì không!”
“…… Vừa nãy anh cũng không nói em đen mà?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


