Đi Hoa Đô là Khúc Trực lái xe, Trịnh Bảo Châu ngồi ghế phụ lái, thấy Hoàn Vũ công bố thanh minh. Dưới lời thanh minh có đủ từ dân mạng ăn dưa đến fans khắp nẻo, mỗi người đều tới dẫm Du Thành Uy một chân.
Trịnh Bảo Châu đang xem hăng say, Cao Bác Vân lại gọi video call tới cho cô. Trịnh Bảo Châu dùng đầu ngón tay ấn lên màn hình, mặt của Cao Bác Vân liền nhảy ra: “Chuyện gì thế đạo diễn Cao?”
“Cô xem bài thanh minh của Hoàn Vũ chưa?” Cao Bác Vân ở bên kia hỏi cô.
Trịnh Bảo Châu gật đầu, trả lời anh: “Đang thưởng thức đây.”
“Ờ… Vừa rồi bên Hoàn Vũ liên hệ riêng với tôi, giải thích một lô một lốc, tóm lại bọn họ khẳng định sẽ không rút vốn, cô cũng không cần lo.”
“Tôi vốn đâu có lo.” Trịnh Bảo Châu nói, “Nhưng dù bọn họ không rút vốn, tôi vẫn tính đầu tư.”
Cao Bác Vân báo tên sếp tổng mấy công ty, Trịnh Bảo Châu nghe xong, chậm rì rì gật đầu: “À, đúng là có quen, họp thương vụ thường niên mỗi năm đều gặp mặt.”
“Ngoại trừ mấy ông chủ này, còn có sếp Đàm của tập đoàn Vinh Thái. Tập đoàn họ đầu tư rất nhiều lĩnh vực, nhưng không bao giờ dính với giới giải trí, thế mà lại bỗng nhiên muốn đầu tư phim của mình.” Cao Bác Vân thầm nghĩ, quả nhiên vẫn là do đoàn phim của họ quá xuất sắc, “Tôi nói cô nghe, vấn đề của đoàn mình bây giờ là người muốn đầu tư quá nhiều, chúng ta phải chọn nhà đầu tư tốt nhất trong số đó.”
“Ờ……” Trịnh Bảo Châu nghe anh ta nói xong, chậm rãi gật đầu, “Tôi cảm thấy tôi rất tốt nè, chọn tôi!”
Cao Bác Vũ: “……”
“Hôm bữa mẹ đưa tôi toàn bộ phần di sản dì nhỏ để lại cho mẹ, thời gian này tôi vẫn luôn nghĩ phải dùng số tiền này thế nào. Giờ tôi đã biết, đầu tư vào bộ phim đầu tiên tôi đóng nữ chính, chính là lựa chọn tốt nhất.” Trịnh Bảo Châu nói đạo lý rõ ràng, hợp tình hợp lý, “Cảm giác này giống như, dì ấy chứng kiến nữ chính đầu tiên của tôi ra đời, mà tôi cũng sẽ lấy nó làm khởi điểm, giúp dì đi tiếp con đường mà dì chưa hoàn thành.”
“……” Cao Bác Vân nghe xong trầm mặc một giây, “Nếu cô nói vậy, tiền này tôi không thể không lấy rồi.”
“Chứ sao nữa, hôm sau chúng ta tìm cái thời gian ký hợp đồng nhé.”
“Được……”
“Đúng rồi, không phải chúng ta còn một nhân vật chưa chốt à? Tôi có thể đề cử Vương Tĩnh Nghệ bên phòng làm việc của tôi không?”
Cao Bác Vân nhướng mày, nhìn cô nói: “Sao, mới đầu tư, đã muốn nhét người của mình vào đoàn phim à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


