Trịnh Bảo Châu: “……”
Một tiếng cười khẽ vang lên trên đỉnh đầu, Trịnh Bảo Châu vừa ngẩng lên, liền nhìn thẳng vào đôi mắt cười của Khúc Trực.
“Xúc cảm có được không?” Anh hỏi.
Trịnh Bảo Châu mặt nóng lên, nhưng vẫn quật cường sờ ngực Khúc Trực một phen: “Cũng không tệ.”
Tiếng chuông điện thoại ngừng rồi lại vang, Trịnh Bảo Châu ôm chăn ngồi dậy, cuối cùng cũng sờ đến di động, bấm nhận cuộc gọi: “Alo, chị Hiểu Nam, chuyện gì thế ạ?”
“Tỉnh ngủ?” Chu Hiểu Nam ở bên kia hừ lạnh một tiếng, “Trong lúc em ngủ, Du Thành Uy cố gắng lắm đó.”
“……” Trịnh Bảo Châu im lặng một lát, chuyển cuộc gọi sang loa, mở Weibo, “Anh ta lại làm gì?”
“Không biết anh ta kiếm được ảnh lúc em quay《 Tân Nguyệt Vấn Tâm Kiếm 》 ở chỗ nào, có phóng viên chụp được em từ xe Cao Bác Vân xuống dưới, cùng cậu ta ra vào khách sạn, hiện tại Du Thành Uy đang cầm cái ảnh nát này làm rùm beng đấy.”
“…… Em thấy rồi.” Trịnh Bảo Châu đã ấn vào weibo của Du Thành Uy, thấy cái tút anh ta chuyển tiếp bài weibo lúc 5 giờ sáng.
Người viết ban đầu là blogger thương mại giới giải trí, thường xuyên tung drama trong giới, lần này anh đăng vào nửa đêm, cầm ảnh của Trịnh Bảo Châu và Cao Bác Vân để “chứng thực” quan hệ “không chính đáng” của họ.
Người này vừa nhìn là biết Du Thành Uy tìm tới, bài viết gần như vừa đăng đã được Du Thành Uy share.
Du Thành Uy V: @ Trịnh Bảo Châu, không phải nói không mập mờ với đạo diễn sao? Ra đây xem nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


