Trịnh Bảo Châu khó được một lần chủ động nhắn tin cho Đàm Diệu.
“Bên anh muốn đầu tư 《 Nơi trái tim hướng về 》à?”
Đàm Diệu nghe thấy di động vang, rũ mắt nhìn màn hình. Tên Trịnh Bảo Châu làm anh ta ngẩn ngơ, đã lâu anh ta không liên lạc với Trịnh Bảo Châu nữa, mới đầu biết Trịnh Bảo Châu muốn vào showbiz, anh ta còn suy xét phải thuyết phục bố thế nào, kết quả không đợi anh ta nghĩ ra đối sách, Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực đã công khai.
Sau đó Đàm Diệu hoàn toàn cắt đứt ý nghĩ này, không ngờ hôm nay Trịnh Bảo Châu lại chủ động tìm anh ta.
Nhìn tin nhắn của Trịnh Bảo Châu, anh ta hơi nhíu mày, trả lời: “Tôi không biết tin này, cô nghe ai nói thế?”
Trịnh Bảo Châu: Đạo diễn Cao nói là sếp Đàm của tập đoàn Vinh Thái, có phải bố anh không?
Đàm Diệu mày càng cau hơn, theo cách nói của đạo diễn, hẳn là bố anh ta, nhưng bố anh không phải ghét nhất giới giải trí sao?
Nhưng bố anh ta dạo này hình như có chút quái quái thật, có lần anh ta đi thư phòng tìm bố, phát hiện ông đang xem tin tức về Trịnh Bảo Châu, nhìn thấy anh vào, ông vội vàng tắt giao diện máy tính.
Hiện giờ ông lại muốn đầu tư phim của Trịnh Bảo Châu? Chẳng lẽ bố anh thích Trịnh Bảo Châu?
“……” Đàm Diệu nghĩ mà cạn lời.
“À, lái đi bảo dưỡng rồi.” Đàm Diệu cười có lệ một câu, thuận tay đóng cửa xe. Đàm Lực Văn hừ một tiếng, căn bản không tin anh: “Mày lại gây họa, muốn xin bố hỗ trợ chứ gì.”
“Hắc, lần này thật sự không có.” Đàm Diệu nghiêng đầu, đánh giá cha già nhà anh, “Bố, con hỏi bố chuyện này, có phải bố muốn đầu tư 《 Nơi trái tim hướng về 》không?”
Sắc mặt Đàm Lực Văn lập tức thay đổi, Đàm Diệu thấy ông như vậy, trong lòng cũng căng thẳng theo.
Sẽ không bị anh đoán đúng chứ, ông bô nhà anh thích Trịnh Bảo Châu??
“Con nghe tin từ đâu?” Đàm Lực Văn bình tình hỏi anh. Đàm Diệu nghĩ nghĩ, rốt cuộc vẫn bao che Trịnh Bảo Châu: “Chính là nghe bạn con nói thôi, bố biết con nhiều bạn mà, làm gì cũng có.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


