Khúc Trực cùng Trịnh Bảo Châu đã biết nhau từ tiểu học, người hai nhà cũng coi như là hiểu tận gốc rễ nhau, nhưng Tô Minh Hỉ chưa từng nghĩ sẽ ghép Trịnh Bảo Châu với Khúc Trực, vì bà biết hai đứa nó từ nhỏ đã bất hòa.
Giờ thình lình nghe Khúc Trực nói nó thích Trịnh Bảo Châu, Tô Minh Hỉ có hơi ngốc: “À thì, Khúc Trực này, dì biết cháu muốn giúp Bảo Châu, nhưng cháu cũng không cần nói dối vậy đâu.”
Tô Minh Hỉ và bà ngoại Trịnh Bảo Châu nhìn nhau một cái, dường như ai cũng hơi lưỡng lự. Hai người im lặng một lát, rồi vẫn là Tô Minh Hỉ nói: “Khúc Trực à, cháu đột nhiên nói vậy, chúng ta cũng chưa chuẩn bị tâm lý, nhưng nếu cháu và Bảo Châu yêu nhau, chúng ta nhất định yên tâm. Nhưng chuyện cháu thích Bảo Châu, cháu đã nói với Bảo Châu chưa?”
“Tạm thời chưa ạ.” Khóe miệng hơi mím của Khúc Trực để lộ nét buồn rầu, “Vì trước kia chúng cháu có chút hiểu lầm, nên cháu muốn tìm cơ hội thích hợp mới nói với cậu ấy.”
“À, vậy à……” Tô Minh Hỉ chậm rãi gật đầu, lại nhìn anh, “Khúc Trực, không phải dì không tin cháu, nhưng cháu làm nghiên cứu khoa học cũng rất bận, cháu nhìn bố mẹ cháu kìa, quanh năm suốt tháng không về nhà, đoán chừng cháu cũng chẳng có bao thời gian ở cạnh Bảo Châu.”
Khúc Trực nói: “Dì Tô, nghiên cứu khoa học cũng có kiểu này kiểu kia, lấy cháu và bố mẹ cháu mà nói, cấp bậc bảo mật của hạng mục nghiên cứu nhà cháu là khác nhau, cháu sẽ không giống họ, động tí là bị nhốt ở căn cứ, cháu có thể về nhà mỗi ngày.”
“Thế nếu Bảo Châu đóng phim ở ngoài……”
“Dì Tô, giờ đã khác 20 năm trước rồi.” Khúc Trực biết Tô Minh Hỉ muốn nói gì, tiếp lời bà, “ 20 năm qua nước ta phát triển rất nhanh, không chỉ có kinh tế, còn bao gồm khoa học kỹ thuật và cơ sở xây dựng. Internet có thể giúp hai người xa nhau vạn dặm thấy mặt bất cứ khi nào, bọn cháu có thể gọi điện và video call hàng ngày, nếu muốn gặp trực tiếp, ngồi máy bay đi cũng chỉ có hai, ba tiếng. Khoảng cách ở xã hội hiện đại mà nói, căn bản không phải vấn đề.”
Trịnh Bảo Châu vừa đi vào, liền nghe thấy Khúc Trực nói lời này. Cô cầm di động thoáng sững sờ, nhìn bóng lưng thẳng tắp của Khúc Trực thẳng nói: “Ô này, mọi người đang mở tọa đàm khoa học kỹ thuật à? Hay đó.”
Tiến sĩ Khúc quả không hổ là tiến sĩ Khúc, phổ cập kiến thức khoa học là bất kể thời gian và địa điểm!
Khúc Trực quay đầu nhìn cô, ánh mắt Tô Minh Hỉ và bà ngoại cũng dừng trên người cô, trong phòng rơi vào sự yên lặng quỷ dị.
“……” Trịnh Bảo Châu bị họ nhìn phát hoảng, “Con cắt ngang mọi người tọa đàm à? Thì, con cũng muốn nghe mà không được sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


