Di thư của Tô Minh Mỹ Cát Hoằng Nghị chưa từng thấy, chỉ nghe người nhà Tô Minh Mỹ nhắc tới, nghe Trịnh Bảo Châu hỏi vậy, đầu tiên ông hơi sửng sốt, sau đó mới lắc đầu: “Sau khi Minh Mỹ tốt nghiệp, thầy với em ấy thật ra không liên hệ mấy. Lúc trước nhà bà ngoại em, cũng hỏi thầy Minh Mỹ hẹn hò với ai, nhưng thầy biết đều là người trong giới, lần trước thầy đã kể với em đấy. Còn người em ấy nhắc tới trong di thư, thầy cũng không biết.”
“Vậy ạ.” Trịnh Bảo Châu nhẹ nhàng gật đầu, cũng không truy vấn thêm. Cô đọc miêu tả trong di thư, cảm thấy người đàn ông nọ có thể là quen dì thông qua bạn bè của dì. Năm đó nếu bọn họ thường xuyên gặp nhau, vậy thì nhân viên công tác bên người không thể không biết chút gì. Không biết bà ngoại lúc ấy có hỏi qua nhân viên công tác chưa?
“Bảo Châu, em hỏi thăm cái này, là định làm gì?” Cát Hoằng Nghị hỏi cô.
Trịnh Bảo Châu nghĩ nghĩ, rồi nói: “Cũng không định làm gì, chỉ là có tí muốn biết người nọ là ai.”
“Biết rồi làm gì được? Chuyện này đã qua lâu rồi, Minh Mỹ cũng không về được, chỉ thêm phiền não thôi.” Cát Hoằng Nghị nói tới đây, khẽ thở dài, “Bà ngoại em năm đó, hẳn cũng muốn nghe ngóng người nọ là ai, nhưng hình như cuối cùng cũng không giải quyết được gì.”
Trịnh Bảo Châu rõ đạo lý ông nói, chẳng qua trong lòng cô không nuốt nổi cục tức này. Người ngoài chỉ biết Tô Minh Mỹ tự sát, lại không biết vào lúc cuối đời, bà gặp phải một gã tồi như vậy!
“Thời gian Minh Mỹ còn đi học, thầy đã phát hiện em ấy rất dễ lún sâu vào nhân vật, khó thoát vai hơn các bạn.” Cát Hoằng Nghị nhớ lại chuyện đã qua, không nhanh không chậm nói, “Thầy cũng tìm em ấy nói vấn đề này, nhưng trước sau không có biện pháp nào tốt để giải quyết. Nếu chỉ diễn một ít vai bình thường, thật ra vấn đề không lớn, nhưng phim điện ảnh Minh Mỹ diễn, đa số đều tương đối văn nghệ hoặc tương đối hiện thực. Sau khi diễn Tú Na, em ấy đã xuất hiện triệu chứng trầm cảm rõ ràng.”
Trịnh Bảo Châu thoáng thất thần, Tú Na chính nhân vật trong bộ điện ảnh cô bốc trúng lần tham gia khảo sát khách mời trước đó. Câu chuyện chủ yếu nói về sự quy huấn và bóc lột của đại gia tộc thời phong kiến đối với nữ giới, là tác phẩm đi đầu về đề tài nữ giới. Nữ chính luôn sống rất áp lực và tuyệt vọng, nhưng không có sức phản kháng.
“Về sau biết em ấy muốn diễn 《 Ngày xuân không về 》, thầy cũng lo lắng, nhưng thầy không nghĩ …… Aiz.” Cát Hoằng Nghị không nói thêm nữa.
Trịnh Bảo Châu đổi đề tài, mọi người hàn huyên một lát, rồi Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực đứng dậy tạm biệt. Trên đường ra ngoài, Trịnh Bảo Châu vẫn luôn im lặng, Khúc Trực thấy cô rầu rĩ không vui, mở miệng hỏi cô: “Cậu đang nghĩ gì vậy?”
Khúc Trực: “……”
“Hy vọng phái nam cũng có thể tuân thủ nam đức, đừng kết hôn rồi còn đi cặp kè các cô gái trẻ xinh xắn.”
Khúc Trực đại khái đã hiểu chuyện là như thế nào: “Cậu định tìm ra ông ta, sau đó tròng bao tải đánh một trận hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


