Đọc bức thư thấy buồn thật các bạn ạ*
Nét mực trên giấy viết thư đã hơi phai màu, nhưng chữ viết vẫn có thể thấy rõ. Chữ của Tô Minh Mỹ sạch đẹp rõ ràng, có thể thấy khi viết bức thư này, cảm xúc là bình tĩnh.
“Rốt cuộc vẫn đi đến bước này, mà tâm trạng con bây giờ lại bình tĩnh đến lạ. Từ lâu con đã luôn thấy đau khổ, nghĩ đến sắp được kết thúc tất cả, con lại cảm thấy nhẹ nhàng bội phần. Con thừa nhận con là một người yếu đuối, cuối cùng con vẫn lựa chọn trốn tránh, nhưng con thật sự quá mệt mỏi. Con chỉ thấy thẹn với người thân của con. Mẹ, xin lỗi mẹ vào phút cuối con cũng không gọi điện thoại cho mẹ, nói với mẹ vài lời. Như con đã nói ở trên, con là một người yếu đuối, con không có dũng khí gọi điện thoại, con sợ con nghe giọng mọi người, nghĩ đến dáng vẻ khóc thương của mọi người, con sẽ mềm lòng.
Nhưng con thật sự quá đau đớn, con chỉ muốn kết thúc tất cả.
Con biết có lẽ mình bị bệnh, nhưng con không biết làm thế nào để chữa cho mình. Trước kia đóng phim có thể làm con thấy vui sướng, nhưng hiện tại không còn bất cứ chuyện gì làm con thấy vui nữa. Thời đi học thầy đã bảo con, con quá đắm chìm vào nhân vật, đây là ưu điểm, cũng là khuyết điểm. Một diễn viên chuyên nghiệp hẳn phải biết nhập vai, cũng phải biết thoát vai. Nhưng con lại rất khó thoát khỏi một vai diễn, vì phân biệt vai diễn và bản thân, sau khi đóng máy một bộ phim, con thích đi tiếp xúc người trong hiện thực, như vậy con mới có thể cảm nhận được chân thật, cảm nhận được sự tồn tại của Tô Minh Mỹ.
Về sau bọn con bèn thường xuyên gặp mặt, mỗi lần hẹn hò đều rất vui vẻ, khi con muốn phát triển quan hệ thêm một bước với anh ta, thì anh ta thẳng thắn thừa nhận chuyện đã kết hôn với con. Con không nhớ rõ tâm trạng của mình lúc ấy thế nào, nhưng con cảm giác sâu sắc về số mệnh, giống như con kết cục không thể tách nhân vật Kim Nhã này ra khỏi mình.
Thời gian đó tuy con không đóng phim, nhưng có nhận rất nhiều việc khác, con cho rằng nếu con bận, thì sẽ không miên man suy nghĩ nữa; con còn nghĩ có lẽ chờ điện ảnh công chiếu, khả năng con sẽ tốt lên. Nhưng con đau khổ kiên trì đến giờ, tình hình chẳng hề chuyển biến tốt hơn. Con thật sự không còn sức tiếp tục nữa, mẹ ơi, xin tha thứ cho đứa con gái yếu đuối này. Minh Mỹ tuyệt bút.”
Khi Trịnh Bảo Châu đọc thư, phát hiện trên giấy viết thư có không ít chỗ bị nước mắt ướt để lại dấu vết, cô đoán là nước mắt của bà ngoại khi đọc thư. Cô không dám tưởng tượng khi nhà bà ngoại nhìn thấy bức thư này đau lòng đến thế nào, bức thư này so với bảo là di thư, càng giống bức thư bộc bạch của Tô Minh Mỹ viết cho người nhà hơn.
Bà ngoại hẳn đã đọc thư rất nhiều lần, ngoại trừ những vệt nước mắt, còn có vài chỗ có nếp gấp rõ ràng. Trịnh Bảo Châu gấp lại thư theo nếp gấp cũ, đút vào phong bì. Bà ngoại ngồi một bên không nói gì, chỉ có nước mắt nơi khóe mắt tiết lộ cảm xúc của bà.
Trịnh Bảo Châu rút một tờ khăn giấy ra, giơ tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt bà: “Bà ngoại, dì nhỏ bị bệnh.”
“Bà biết.” Giọng bà ngoại mang theo run rẩy nhè nhẹ, “Nó cũng đi khám bác sĩ, nhưng bệnh tâm lý vào thời này còn rất khó chữa, huống chi là thời ấy. Nếu lúc trước bà có thể ở cạnh nó nhiều thời gian thêm chút, có lẽ nó sẽ không đi đến bước này.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


