Trịnh Bảo Châu nói xong câu này, Khúc Trực lại rơi vào khoảng trầm mặc dài hơi hơn nãy. Mà Trịnh Bảo Châu hẵng còn ngồi ở bên hờn dỗi, đến ngày đó cô mới biết Khúc Trực thâm thế nào!
Từ nhỏ thành tích học hành của anh đã tốt, ấn tượng với những người khác rất cao, anh còn thiết lập hình ảnh nhà khoa học cho mình, ngày ngày treo Tổ quốc ở bên miệng, thử hỏi ai sẽ tin một bạn học thông minh, đáng yêu lại có chí như thế, sẽ đánh người trong ngõ chứ!
Nhạc Bất Quần gặp phải anh cũng tự ti không bằng!
Trịnh Bảo Châu tiện tay cầm chai nước khoáng chưa mở trên bàn, coi nó như đầu Khúc Trực mà vặn, sau đó ực ực uống hơn phân nửa.
“….” Khúc Trực ngồi bên cạnh, yên lặng nhìn cô uống nước.
Trịnh Bảo Châu uống được kha khá, đặt chai nước xuống, nhìn Khúc Trực nói: “Phải nói là, cậu đúng là người dẫn đầu thời đại, tầm ấy giới giải trí còn chưa có trend thiết lập nhân cách đâu.”
“Tôi còn cần phải hỏi cậu à, tôi đã tận mắt nhìn thấy cậu đánh người, nhưng mẹ tôi và thầy cô đều không tin, tôi hỏi cậu cậu sẽ thừa nhận chắc?”
Khúc Trực khẽ nhấp môi, anh cũng cầm một chai nước khoáng trên bàn lên, vặn nắp ngửa đầu uống một ngụm: “Chuyện này có lý do.”
Trịnh Bảo Châu hừ một tiếng: “Nào, để tôi nghe xem lý do cậu bịa ra có đủ cảm động không.”
Khúc Trực: “…”
Anh còn nhớ hôm đó thời tiết không được đẹp, bố mẹ anh đều ở lại sở nghiên cứu không về, một mình anh ở nhà cuối tuần. Tuy dì Tô kêu anh lúc nào cũng có thể qua nhà dì ăn cơm, nhưng anh với Trịnh Bảo Châu quan hệ không tốt, cho nên cũng không muốn qua phiền dì Tô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


