Lương Tuệ Tuệ: Oa, mới sáng sớm đã ra ngoài chơi Tết rồi!
Lương Tuệ Tuệ: Bọn họ vừa nãy còn cùng đi ăn sáng cơ, tớ phát hiện ra, anh Khúc cứ thích chọn món cô Bảo Châu thích ăn ấy!
Ngụy Trân: Theo chị quan sát, khẩu vị của hai người họ rất giống nhau.
Tiểu Ngọc: Có câu nói thế nào nhỉ! Có ăn được với nhau, mới ngủ được với nhau!
Mạnh Nhã Hâm:?? Còn có câu như thế á?
Tiểu Ngọc: Có!
Sầm Đồng Đồng vừa ngủ dậy, liền phát hiện trong nhóm đã có hơn 100 tin nhắn, cô nàng giật mình ngồi phắt dậy, cơn buồn ngủ bay biến hết.
Đó là nhóm chuyên gặm CP, trong đó chỉ có thể gặm CP, những tin không liên quan khác không được nhắn trong đó. Hôm nay mọi người tám rần rần, chắc chắn Trịnh Bảo Châu với Khúc Trực lại giở trò rồi!
Cô nàng mở lịch sử chat, lướt thật nhanh, toàn bộ ánh mắt bị câu “ngủ cùng nhau” chiếm cứ.
Tổn thọ! Trịnh Bảo Châu và Khúc Trực ngủ với nhau rồi???!
Cô nàng gửi một chuỗi hỏi chấm cho Trịnh Bảo Châu.
Lúc này Trịnh Bảo Châu đã theo Khúc Trực tới chỗ của dì Tiêu, vốn không xem điện thoại. Dì Tiêu đã không còn ở ngõ Tân Hòa nữa, Khúc Trực mang cô đến một tiểu khu phổ thông.
Tiểu khu tuy không mới lắm, nhưng cũng có thang máy, dì Tiêu ở lầu sáu.
“Dì Tiêu, là cháu, Khúc Trực.” Khúc Trực gõ cửa phòng, nói với người ở trong một câu. Cửa nhanh chóng được người ở trong mở ra, dì Tiêu đứng sau cửa, hướng về phi Khúc Trực nở nụ cười: “Tiểu Khúc tới à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


