(*) NV: hắc oa – cái nồi đen: ý chỉ sự oan ức phải chịu thay người khác
Khúc Trực còn nhớ hôm đó là thứ Sáu, mọi người học xong khóa sinh hoạt cuối, nhao nhao quay về phòng học thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan học.
Khóa sinh hoạt Khúc Trực tham gia là về sự phát triển của người máy và xu thế trong tương lai, hôm nay mọi người trên lớp thảo luận rất nhiệt tình, nên anh về khá muộn. Lúc về tới phòng học, anh phát hiện Trịnh Bảo Châu cũng chưa đi. Cô ngồi trên chỗ mình, đang thu dọn cặp sách, có hai bạn học xúm xung quanh, đang thảo luận về cách phối màu với cô.
Trịnh Bảo Châu đăng ký khóa thiết kế thời trang, Khúc Trực thấy cô cũng chẳng phải thích thiết kế quần áo đẹp, mà chỉ thích quần áo đẹp thôi.
Anh cũng không nói chuyện với họ, tự về chỗ mình thu dọn đồ đạc. Trịnh Bảo Châu cũng chẳng để ý anh, tiếp tục nói cười với các bạn: “Đỏ với lam á? Còn phải xem là đỏ gì với lam gì?”
“Chính là màu lam giống đồng phục của bọn mình, phối với màu đỏ giống đồng phục của trung học thực nghiệm ấy!”
Khúc Trực dọn đồ xong, vừa vặn nghe thấy Trịnh Bảo Châu bật cười: “Hả? Vậy cũng khoa trương quá! Hai màu này độ bão hòa rất cao, ai lại mặc như vậy? ấn đề không phải là khó coi hay không nữa rồi, mà là mắt sẽ mù đó!”
“Đúng vậy ha ha ha ha!” Bạn học cười rộ lên với cô, “Giống như cái loại thông báo dùng chữ đỏ nền xanh ấy ha ha ha ha, xấu chết được!”
Khúc Trực xách cặp, vừa quay người liền thấy một nữ sinh lớp khác đứng ở cửa. Rất trùng hợp là, cậu ấy đang mặc áo đồng phục của trung học thực nghiệm và quần đồng phục của trường bọn họ.
Khúc Trực ngẩn ra, nữ sinh ngẩng đầu nhìn anh, sau đó bỏ chạy trong tiếng cười vang. Khúc Trực khẽ nhíu mày, quay đầu nói với mấy người trong lớp một câu: “Các cậu có thấy nhảm không hả?”
Trịnh Bảo Châu quay đầu nhìn anh một cái, tiếp đó cười khẩy: “Phối màu thì nhảm chỗ nào? Tớ thấy người máy mới nhảm, ha ha.”
Khúc Trực khẽ mím môi không nói, nhìn cô một cái rồi quay người ra ngoài. Anh nhớ ra nữ sinh lúc nãy là ai rồi, cậu ấy là Miêu Tư Vũ lớp bên cạnh. Anh đã nghe cái tên này từ miệng các bạn trong lớp, mà nguyên nhân chỉ vì cậu ấy có tật mù màu.
Có lẽ trong mắt những bạn học không có kiến thức này, tật mù màu là thứ gì đó thật mới mẻ, nên có người lúc đi khám sức khỏe phát hiện Miêu Tư Vũ không nhận ra màu sắc, thì tin tức này truyền khắp các lớp.
Nam sinh bị cô chất vấn không hề áy náy chút nào, ngược lại còn có phần đắc ý: “Ở đây!” Cậu ta đưa áo khoác đồng phục của Miêu Tư Vũ qua, còn không quên trêu chọc một câu: “Hóa ra cậu không nhận được màu thật nhỉ? Nhưng đừng bảo cả chữ cũng không biết đọc nha, ha ha ha.”
Miêu Tư Vũ mím môi, lột áo khoác trên người vứt xuống đất, giật lấy áo khoác trong tay cậu nam sinh rồi bỏ chạy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


