Thấy người trong xe không có phản hồi gì, Tưởng Gia Trạch nghi ngờ nhìn chằm chằm vào cửa sổ xe một lúc, cuối cùng cũng đợi được đến khi cửa kính chậm rãi hạ xuống.
Góc nghiêng sắc nét chuẩn theo tỉ lệ vàng của người đàn ông dần xuất hiện, lộ ra vẻ mặt thờ ơ.
Ngay tức khắc, đập vào mắt anh ta là cảnh tượng Hoắc Duật Thâm đang ôm một người phụ nữ trong lòng. Tưởng Gia Trạch sững sờ, không thể tin những gì mình đang chứng kiến.
Khắp cả Hồng Kông đều truyền tai nhau rằng Hoắc Duật Thâm không gần nữ sắc. Thậm chí còn có phóng viên cả gan suy đoán là xu hướng của anh có vấn đề, thế nên suốt bao nhiêu năm không hề moi ra được scandal nào. Nhưng nhìn cảnh tượng này, khả năng là không thể tin vào những lời đồn kia được nữa.
Lấy áo khoác che mặt, chắc hẳn là một ngôi sao nào đó của giới giải trí. Nhưng có thể bám vào Hoắc Duật Thâm, chẳng nhẽ lại không muốn khoe mẽ cho cả thế giới biết sao?
Không hiểu sao Tưởng Gia Trạch lại cảm thấy hơi quen quen. Anh ta nheo mắt, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ bằng ánh mắt dò xét.
Vì để Tưởng Gia Trạch không thể nhận ra mình, Nhiêu Niệm đã kéo chân váy lên trên đầu gối, tạo cảm giác như đang mặc váy ngắn. Hô hấp của cô rối loạn, tim đập thình thịch, tựa như có thể nhảy khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào.
Không chỉ vì cái nhìn của Tưởng Gia Trạch mà còn vì nhiệt độ cơ thể của người đàn ông ngồi cạnh, dù cách một lớp vải nhưng vẫn truyền đến người cô, như muốn đốt cháy cả cơ thể mềm mại.
Bờ vai người đàn ông rất rộng, lòng bàn tay dễ dàng đặt sau gáy cô, khí thế mạnh mẽ khiến người ta khó có thể coi như không thấy. Có lẽ là do bản tính lãnh đạo trời sinh, cho nên mới làm hành động này trong tiềm thức.
"Anh Tưởng, có chuyện gì không?"
Tưởng Gia Trạch đột nhiên tỉnh táo lại.
Giọng điệu người đàn ông trầm xuống, hẳn là không hài lòng vì vừa rồi có thêm hai con mắt nhìn chằm chằm.
Người đẹp trong lòng nhưng vẫn bình tĩnh và thong dong như vậy.
Không biết là thực sự không có dục vọng hay dục vọng đã được giấu kín.
Tưởng Gia Trạch giật mình, vội vàng quay đi.
Sau lần ở trên du thuyền, anh ta vốn định đề nghị hợp tác với Hoắc Duật Thâm. Nhưng anh ta không biết là mình có sơ sẩy làm phật ý của vị chủ tịch này hay không. Cho dù hỏi thư ký riêng thì họ cũng chỉ trả lời qua loa, luôn lấy mấy lí do đại loại như công việc bận rộn. Vậy nên ngay cả gặp mặt cũng chẳng gặp được, nói gì đến bàn bạc làm ăn.
Vừa nãy anh ta có đến sân bay tiễn khách, vô tình nhìn thấy xe của Hoắc Duật Thâm đậu ở đây. Mãi mới có được cơ hội này, Tưởng Gia Trạch quyết định đánh liều một lần.
Không cho Tưởng Gia Trạch cơ hội nói chuyện, Hoắc Duật Thâm đã thấp giọng trả lời: "Đợi dự án của anh được chính phủ phê duyệt, lúc đấy bàn bạc cũng không muộn."
Ai cũng có thể nhận ra đây chỉ là một câu nói qua loa, nhưng Tưởng Gia Trạch lại không dám nói gì.
Nhiêu Niệm ngồi ngay bên cạnh, nhìn thấy yết hầu của người đàn ông qua khe hở trên áo vest. Gân xanh trên cổ nổi lên, hiện rõ dưới làn da trắng lạnh, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi mím lại, khóe miệng nhếch lên một đường cong vừa phải, tôn lên vẻ ngang tàng, trang nghiêm.
Giọng nói của người đàn ông trầm ấm dễ nghe, mang đến cảm giác như lông ngỗng quét qua tai, hơi ngứa ngứa. Khi anh nói, cô có thể nhìn thấy yết hầu di chuyển lên xuống, lồng ngực phập phồng ngay trước mặt, trong lòng xuất hiện một xúc cảm khó hiểu.
Dù đang ôm cô nhưng vẫn có thể thoải mái bàn chuyện công việc với người khác, chắc hẳn là khả năng tập trung của Hoắc Duật Thâm tốt hơn người bình thường rất nhiều.
Tai của Nhiêu Niệm lại bắt đầu nóng lên, cô cụp mắt xuống, chỉ có thể cố gắng điều chỉnh hơi thở, nhắc nhở bản thân không được nhìn vào những nơi không nên nhìn.
Ở ngoài xe, nghe thấy lời nói không mấy thiện ý của Hoắc Duật Thâm, khuôn mặt của Tưởng Gia Trạch bỗng chốc cứng đờ, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười nịnh nọt: "Chủ tịch Hoắc, mấy ngày nữa chắc chắn sẽ được phê duyệt, đến lúc đó..."
Nghe vậy, Hoắc Duật Thâm liếc nhìn anh ta một cái, bình tĩnh nói: "Hi vọng những tài liệu khác của anh Tưởng cũng có thể thuận lợi thông qua kiểm duyệt."
Giọng điệu của người đàn ông quyết liệt đến nỗi không thể xen vào. Cảm giác áp lực nhanh chóng ập tới, bầu không khí dường như đông cứng lại.
Ý thức được Hoắc Duật Thâm cố ý làm khó, mồ hôi trên trán Tưởng Gia Trạch tuôn ra đầm đìa, hàm răng cắn chặt đến sắp nát. Anh ta tức giận nhưng không dám bộc phát, chỉ có thể nén nhịn, không dám lộ ra một tí thái độ nào trên khuôn mặt.
Anh ta chỉ có thể cam chịu gật đầu: "Được, tôi hiểu rồi."
Đây là lần đầu tiên Nhiêu Niệm chứng kiến vẻ khiêm tốn xu nịnh của Tưởng Gia Trạch.
Cô đột nhiên cảm thấy vô cùng hả lòng hả dạ. Trong lòng có thứ gì đó thôi thúc cô hãy bỏ chiếc áo đang che mặt kia ra, cười thẳng vào mặt anh ta.
Quả nhiên, quyền lực và địa vị là những thứ rất có tác dụng. Có thể nhìn thấy người mình ghét cúi đầu khép nép, cuối cùng Nhiêu Niệm cũng giải tỏa được phần nào nỗi phiền muộn gây ra bởi hôn ước kia.
Nhìn thấy ý định của anh ta thất bại, Nhiêu Niệm muốn hét lên "vì bạn xứng đáng".
Người ngoài xe không dám có bất kì ý kiến gì, bầu không khí cuối cùng cũng được yên tĩnh. Mãi cho đến khi cửa sổ xe hoàn toàn đóng lại, Nhiêu Niệm mới có thể yên tâm thả lỏng. Cảm xúc đè nặng sau gáy biến mất, cô mới thở nhẹ một hơi, bỏ áo khoác ra, lúc này mới nhận thấy khoảng cách giữa hai người rất mơ hồ.
Xương quai hàm của người đàn ông sắc nét, đôi mắt đen láy sâu thẳm, dường như có thể kéo người ta vào vực sâu không đáy. Hàng mi dài rủ xuống, che đi một nửa đôi mắt ấy.
Mới vừa rồi, cô cảm thấy hơi thở của người đàn ông dần trở nên nặng nề. Cảm giác xung quanh dường như tối sầm lại, bầu không khí nóng lên, ngửi thấy mùi nguy hiểm. Nhiêu Niệm chỉ có thể giả vờ bình tĩnh, nhưng vành tai đỏ ửng đã lật tẩy cô.
Cô vô thức nuốt nước miếng, nhẹ giọng nói: "Cảm ơn anh."
Hoắc Duật Thâm dựa vào ghế, giọng nói khàn khàn: "Chuyện nhỏ thôi."
Người đàn ông vô cùng có phép tắc. Dù cho hai người ở gần như vậy, anh cũng không hề làm ra hành động gì vượt quá giới hạn, hơn nữa còn rất bình tĩnh.
Ít nhất ngoài mặt là như thế.
Sau khi rời xa hơi thở của anh, Nhiêu Niệm cuối cùng cũng có thể hít không khí trong lành.
Nhưng cô không biết rằng lúc này gò má mình vẫn còn đỏ rực, làn da trắng sứ nhuốm màu hoàng hôn khiến người ta không thể dời mắt.
Hoắc Duật Thâm nhìn kĩ làn da đỏ ửng từ cổ đến sau tai của cô, chậm rãi nói: "Có vẻ như cô Nhiêu đang chột dạ."
Chột dạ?
Cô làm gì mà phải chột dạ, vốn dĩ cô không hề làm gì tội lỗi cả. Bị lời nói của người đàn ông kích thích, Nhiêu Niệm ngồi thẳng dậy, tỏ vẻ cây ngay không sợ chết đứng.
Cô ho nhẹ một tiếng: "Chủ tịch Hoắc nói đùa rồi, chẳng qua là tôi không muốn gặp anh ta mà thôi."
Anh nhìn chằm chằm vào mắt cô vài giây, sau đó thản nhiên nói: "Không muốn gặp, thế thì không cần gặp."
Ngoài xe, Tưởng Gia Trạch đã rời đi.
Nhiêu Niệm mím môi, nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi ra điều mà mình thắc mắc từ nãy đến giờ: "Anh không muốn hợp tác với anh ta, vì sao không từ chối thẳng thừng?"
Cô hỏi trực tiếp, không lòng vòng quanh co, nhìn anh bằng đôi mắt sáng ngời.
Nghe thấy câu hỏi, Hoắc Duật Thâm nhìn thẳng vào cô vài giây, sau đó nhếch miệng cười.
Anh ngước mắt lên, nhìn cô với ánh mắt mắt hứng thú, nhẹ giọng hỏi: "Cô không thích xem cảnh tượng vừa rồi sao?"
Nghe vậy, Nhiêu Niệm khẽ chớp mắt, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc. Làm sao anh có thể biết được, rõ ràng là anh không hề nhìn thấy nét mặt của cô? Nhưng anh lại biết cô rất hả hê khi nhìn thấy thái độ nịnh nọt hèn nhát của Tưởng Gia Trạch.
Chẳng lẽ...
Trong đầu Nhiêu Niệm đột nhiên lóe lên một phỏng đoán to gan nào đó, cô run rẩy nhướng mi, hoang mang nhìn người đàn ông, vừa hay đụng phải tầm mắt của anh.
Hoắc Duật Thâm cúi đầu nhìn cô chăm chú, giọng nói trầm thấp dịu dàng.
"Lần sau nếu phải chịu ấm ức cũng đừng trốn trên boong tàu hứng gió, sẽ bị cảm."
Vừa dứt lời, Nhiêu Niệm vô thức nắm chặt đầu ngón tay, trái tim như bị thứ gì đó mềm mại chạm vào. Cô tự nhiên nín thở, cổ họng có cảm giác ngứa ngáy khó tả. Thì ra là thật sự giúp cô trút giận.
Bầu không khí trở nên yên tĩnh, không ai nói một lời nào. Từ đầu đến cuối anh không hề đi quá giới hạn, chỉ đơn giản nhắc nhở cô đừng để gió thổi vào người. Nhưng hình như không chỉ có vậy.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng rằng có người đang chầm chậm xâm chiếm trái tim cô, nhưng lại không hề lưu lại bất cứ dấu vết nào để cô có thể lấy làm bằng chứng. Nhiêu Niệm liếm đôi môi khô khốc, vừa định nói gì đó thì đã bị tài xế đợi ngoài xe cắt ngang.
"Chủ tịch Hoắc, đến giờ rồi, máy bay đã chuẩn bị xong."
Lời nói bị gián đoạn nên Nhiêu Niệm không còn cách nào khác, đành phải giữ im lặng.
Cửa xe mở ra, Hoắc Duật Thâm bước xuống, không quên dặn dò tài xế lát nữa lái xe đưa Nhiêu Niệm về.
Bồ Xuyên đưa chiếc áo vest cho anh, người đàn ông thong dong cài lại chiếc cúc ở tay áo sơ mi, khôi phục lại vẻ nghiêm túc thường thấy.
Nhiêu Niệm nhìn chiếc áo sơ mi lúc nãy còn gọn gàng phẳng phiu, bây giờ đã bị cô làm cho nhăn nhúm, phá hủy đi sự tỉ mỉ vốn có.
Nhìn bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông, cảm xúc trong lòng Nhiêu Niệm lại lần nữa xao động, buột miệng thốt ra: "Chiếc áo vest lần trước vẫn còn ở nhà tôi, không biết anh rảnh hôm nào, tôi..."
Tùy ý vắt chiếc áo vest lên cánh tay, Hoắc Duật Thâm nhìn cô đầy thâm thúy, khẽ nhếch môi mỏng.
"Lần gặp mặt tiếp theo."
Nhiêu Niệm không biết lần gặp mặt tiếp theo với Hoắc Duật Thâm sẽ là khi nào. Dù sao thì với nhiều người, câu nói này chỉ là phép lịch sự cơ bản.
Cô không hiểu ý của người đàn ông này, vậy nên chỉ có thể cố gắng ép mình đừng bận tâm đến chuyện xảy ra trên xe chiều hôm đó, coi như là một việc ngoài ý muốn mà thôi. Một vài xúc cảm không hợp lí xuất hiện, Nhiêu Niệm vô thức trốn chạy khỏi nó.
Cách tốt nhất là đừng nghĩ gì về nó nữa.
......
Một ngày đi làm như bình thường, mặt trời tỏa nắng rực rỡ.
Nhiêu Niệm đang cùng mọi người trong công ty chuẩn bị cho buổi đấu giá mùa thu thì bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại từ Nhiêu Quốc Nguyên, bảo cô về nhà càng sớm càng tốt.
Kể từ khi bị ép đính hôn với Tưởng Gia Trạch, Nhiêu Niệm chưa bao giờ chủ động liên lạc với gia đình. Công việc của cô rất bận rộn và mệt mỏi, không rảnh để đi níu giữ mối quan hệ gia đình giả tạo kia. Bây giờ Nhiêu Quốc Nguyên lại giục cô về nhà, chắc chắn chẳng có gì tốt đẹp cả. Nhưng cô vẫn phải giao công việc của mình cho người khác, bắt taxi trở về nhà.
Căn biệt thự ba tầng của nhà họ Nhiêu không nằm ở trung tâm thành phố, mà là ở một vùng ngoại ô. Từ khi lên đại học Nhiêu Niệm đã chuyển ra khỏi đó, tự mình thuê một căn hộ nhỏ rộng khoảng 40 mét vuông ở trung tâm.
Vợ chồng Nhiêu Quốc Nguyên và Hạ Lệ không phải là bố mẹ ruột của Nhiêu Niệm, cô được họ nhận nuôi vào năm mười lăm tuổi. Lúc đó sức khỏe của bà Chung Huệ Hoa có vấn đề, không thể tiếp tục chăm sóc cô, nên chỉ có thể tìm kiếm một gia đình có điều kiện tốt nhất để nhận nuôi cô.
Khi đó đúng lúc Nhiêu Quốc Nguyên và Hạ Lệ đang đến thăm cô nhi viện. Nhiêu Quốc Nguyên bị vô sinh, sau khi kết hôn họ mới biết chuyện này nên quyết định nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi. Họ chọn Nhiêu Niệm, người tình cờ trùng họ với ông Nhiêu.
Sau này, Nhiêu Niệm bị ép đính hôn với Tưởng Gia Trạch. Lúc này cô mới nhận ra trên đời này chẳng có ai tự nhiên đối xử tốt với mình mà không có lý do.
Nhưng dù nhận nuôi cô là do mục đích riêng, thì cũng không thể phủ nhận rằng hai người họ thực sự đã cho cô ăn học đàng hoàng, không hề ngược đãi cô về mặt vật chất. Vì vậy, khi Nhiêu Quốc Nguyên yêu cầu cô về nhà, cô không hề từ chối.
Vừa bước vào phòng khách, Nhiêu Niệm đã nhìn thấy Nhiêu Quốc Nguyên bày ra một đống đồ cổ mà ông ta sưu tầm được trên bàn trà, đang cẩn thận dùng miếng vải trắng lau chùi từng cái một.
Trong phòng khách, Hạ Lệ nhìn thấy cô về thì cố nở một nụ cười, khóe mắt xuất hiện nếp nhăn: "Niệm Niệm về rồi đấy à?"
Hạ Lệ đã già đi rất nhiều kể từ lần trước cô gặp bà ấy. Nhiêu Niệm nhìn ra sự cứng nhắc trong nụ cười ấy, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành.
Lúc này, Nhiêu Quốc Nguyên miễn cưỡng rời mắt khỏi đống bảo vật của mình, quay sang nói chuyện với cô: "Niệm Niệm, con lại đây xem thử mấy món đồ này cho bố, rồi ước lượng giá cả xem cao nhất được khoảng bao nhiêu."
Nhiêu Niệm càng thêm nghi ngờ trong lòng, cô đi tới hỏi: "Bố muốn bán mấy thứ này?"
Cô nhanh chóng liếc nhìn những thứ trên bàn, những món đồ mà Nhiêu Quốc Nguyên sưu tầm đều là hàng mở, chất lượng không phải là tốt nhất, chỉ có bức tượng Quan Âm bằng vàng là có giá trị hơn một chút.
Nhiêu Niệm đánh giá sơ bộ, hỏi ngược lại: "Bố muốn bán mấy thứ này với giá bao nhiêu?"
Nhiêu Quốc Nguyên quan sát vẻ mặt của cô, ngập ngừng trả lời: "Ít nhất là 80 triệu."
*80 triệu CNY ~ 264 tỷ VND
Nghe thấy con số này, Nhiêu Niệm sửng sốt, sau khi lấy lại tinh thần, cô không thể tin được cười khẽ một tiếng: "Không thể được đâu."
Mấy món thư pháp và tranh vẽ bằng gốm sứ này đúng là có giá trị thật, nhưng cũng không thể đạt được cái giá trên trời mà ông Nhiêu mong muốn.
Nhiêu Quốc Nguyên cũng biết là mấy món này không thể đạt được cái giá đó, nhưng vẫn kiên quyết không thay đổi: "Nhiêu Niệm, con giúp bố tìm cách đi, chắc chắn sẽ có người muốn mua mấy thứ này. Con là đấu giá viên, cố gắng tăng giá, có lẽ sẽ đạt được cái giá mong muốn."
Nghe ông ta nói vậy, trong lòng Nhiêu Niệm trở nên lạnh lẽo.
Cô mím chặt môi, từ chối thẳng thừng: "Con không làm được."
Thấy Nhiêu Quốc Nguyên muốn bán hết mấy thứ có giá trị trong nhà, Nhiêu Niệm đã đoán ra được điều gì đó.
Cô chau mày, nói với giọng điệu khẳng định: "Bố lại đầu tư vào cổ phiếu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
