Năm ấy, sau khi kết hôn với Hạ Lệ, Nhiêu Quốc Nguyên đã đến nhà bà ấy ở rể, dựa vào gia thế nhà vợ để làm mấy việc kinh doanh đầu tư.
Mấy năm trước, ông ta tình cờ đoán đúng xu hướng thị trường nên kiếm được một khoản nhỏ. Sau khi bố của Hạ Lệ qua đời, công ty hoàn toàn rơi tay Nhiêu Quốc Nguyên, kể từ đó ông ta điên cuồng lao vào chứng khoán.
Nhiêu Niệm biết mấy năm gần đây Nhiêu Quốc Nguyên hoàn toàn đắm chìm trong thị trường chứng khoán, lời chẳng được bao nhiêu nhưng lỗ thì nhiều vô kể. Hạ Lệ khuyên can thế nào cũng không có tác dụng, ngay cả của hồi môn cũng bị ông ta lấy đi.
Công ty trước kia vốn hoạt động rất tốt nhưng năm ngoái đã phải đóng cửa, nguyên nhân là do thiếu vốn. Tài sản gia đình mang hết đi trả nợ xong cũng chẳng còn bao nhiêu. Vậy nên lúc nào Nhiêu Quốc Nguyên cũng nhìn chằm chằm vào mọi hành động của cô, bảo cô đừng cãi nhau với Tưởng Gia Trạch, phải bám chắc vào cái cây vàng này.
Quả nhiên, cô vừa dứt câu, sắc mặt Nhiêu Quốc Nguyên lập tức thay đổi, cho rằng Nhiêu Niệm không muốn giúp ông ta.
Thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Nhiêu Niệm, ông ta đành dịu giọng trước, định vừa đấm vừa xoa để thuyết phục cô: "Nếu những thứ này không bán được giá cao như vậy, lát nữa con sang chỗ Tưởng Gia Trạch nói chuyện đi. Hiện tại công ty nhà họ Tưởng đã chuẩn bị mở chi nhánh ở Hồng Kông, số tiền ít ỏi này đối với họ chẳng là gì cả, đằng nào tương lai con cũng là bà chủ nhà họ Tưởng..."
Nhiêu Niệm bình tĩnh nhìn ông ta, tự nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, tựa như bị ném vào hố băng.
Cô cong môi, mỉa mai nói: "Bố, vị thế của con trong cuộc hôn ước này như thế nào, không phải bố hiểu rất rõ sao?"
Nhà họ Tưởng đang phát triển mạnh mẽ, trong khi nhà họ Nhiêu lại đang tuột dốc không phanh. Vị thế hai gia tộc từ lâu đã không còn ngang hàng. Hiện giờ chỉ cần nhà họ Tưởng muốn, bất cứ khi nào cũng có thể trút bỏ gánh nặng này.
Nhiêu Quốc Nguyên đương nhiên là biết rất rõ, nhưng ông ta vẫn cắn răng nói tiếp: "Mặc dù Tưởng Gia Trạch có một vài người tình ở bên ngoài, nhưng đàn ông mà, không phải rất bình thường sao? Con cứ coi như không biết gì hết. Đến giờ cậu ta vẫn chưa nhắc đến chuyện hủy bỏ hôn ước nghĩa là trong lòng vẫn còn có con..."
Nhiêu Niệm đã nghe đi nghe lại mấy lời khuyên bảo như thế này không biết bao nhiêu lần.
Cuối cùng, khuôn mặt già nua của Nhiêu Quốc Nguyên căng thẳng ra lệnh: "Con cứ chủ động nói chuyện với cậu ta, chắc chắn cậu ta sẽ không từ chối."
Hạ Lệ đứng ngay bên cạnh rơm rớm nước mắt, cố gắng cắt ngang sự hung hãn của Nhiêu Quốc Nguyên: "Được rồi, đừng ép Niệm Niệm nữa..."
Chưa kịp nói hết câu, người đàn ông đã gắt gỏng quát: "Đàn bà như bà thì biết cái gì!"
Hạ Lệ vẫn nước mắt lưng tròng, không dám nói nữa.
Nhiêu Niệm không đành lòng nhìn tiếp cảnh tượng này, lạnh giọng cắt ngang: "Đủ rồi."
"Bố còn nợ bao nhiêu?"
"Hơn 80 triệu, chưa tính lãi..."
Gần 100 triệu, Nhiêu Niệm không biết ông ta làm gì mà nợ nhiều như vậy. Nhưng việc đã tới nước này, có hỏi cũng vô ích.
Ơn nuôi dưỡng của nhà họ Nhiêu, cô không thể không báo đáp.
Nhiêu Niệm yếu ớt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như lúc này.
"Được rồi, con sẽ tìm cách."
Nghe được lời này, vẻ mặt xám xịt vừa rồi của Nhiêu Quốc Nguyên bỗng chốc trở nên tươi tắn.
Ông ta chắc chắn Nhiêu Niệm sẽ không bỏ mặc mình, thế nên mới dám gọi cô quay lại.
Bước ra khỏi cổng nhà họ Nhiêu, Nhiêu Niệm không bắt taxi mà lựa chọn đi bộ. Gió chiều nhẹ nhàng thổi qua gò má, nhưng nó không hề cuốn trôi những muộn phiền trong lòng cô.
Số tiền mà Nhiêu Quốc Nguyên đầu tư vào cổ phiếu rồi mang nợ không phải là một số tiền nhỏ. Đó không phải là con số cô có thể kiếm được trong một thời gian ngắn. Giờ cô chỉ còn cách đi tìm người vay mượn.
Nhưng ai có thể cho cô vay một số tiền lớn như vậy đây?
Chuông điện thoại vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Nhiêu Niệm.
Cô cúi đầu lấy điện thoại di động ra xem, là tin nhắn của Tưởng Gia Trạch.
Nội dung tin nhắn chỉ có một câu rất ngắn gọn: [Mang hai bộ quần áo đến khách sạn.]
Anh ta từ Hồng Kông về rồi?
Nhiêu Niệm cau mày, cô không biết khi nào Tưởng Gia Trạch sẽ trở lại, đương nhiên anh ta cũng không bao giờ chủ động nói cho cô biết.
Nghĩ đến số tiền mà Nhiêu Quốc Nguyên đang nợ, cô cụp mắt im lặng một lúc lâu, sau đó dùng đầu ngón tay gõ vào màn hình điện thoại để trả lời tin nhắn.
Nhiêu Niệm: [Anh đang ở đâu, tôi muốn nói chuyện với anh.]
Tưởng Gia Trạch: [Khi nào đến nơi thì nói chuyện.]
......
Nửa tiếng sau, Nhiêu Niệm không mang theo quần áo mà trực tiếp bắt taxi đến địa chỉ khách sạn Tưởng Gia Trạch gửi cho cô, đi thang máy lên tầng cao nhất, tìm theo số phòng anh ta đã báo.
Hành lang khách sạn yên ắng, cô đi đến căn phòng cuối hành lang, vừa định giơ tay lên gõ cửa thì phát hiện cánh cửa chỉ khép hờ.
Giác quan thứ sáu của Nhiêu Niệm phát hiện có gì đó không ổn, cô cau mày, ngập ngừng vươn tay đẩy cửa ra rồi đi vào phòng khách.
Ngay sau đó, cửa phòng sau lưng cô bị đẩy ra, một nhóm phóng viên cầm máy ảnh không biết từ đâu xông vào.
Các phóng viên giải trí nhanh chóng reo hò: "Mau lên, là Lê Hiểu Hiểu, chụp nhanh đi."
Ngay lập tức, Nhiêu Niệm đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Để có thể bám vào nhà giàu quyền quý, nữ người mẫu kia đã lấy điện thoại của Tưởng Gia Trạch, nhắn tin "mời" cô đến đây tham gia vào màn kịch bắt gian tại trận này.
Nhiêu Niệm nhanh chóng phản ứng, muốn quay người rời đi, nhưng cửa phòng đã bị phóng viên chặn lại.
Tiếng chụp ảnh tanh tách vang lên liên tiếp, vô số ánh đèn flash không ngừng chiếu thẳng vào mắt cô. Nhiêu Niệm đưa tay lên che mắt, nhưng vẫn có ánh sáng lọt qua khe hở giữa các ngón tay.
Ánh đèn chiếu rọi trước mắt, thế giới trước mặt cô hóa thành một màu trắng xóa.
Rất nhanh sau đó, một số phóng viên giải trí đã đưa micrô đến trước mặt Nhiêu Niệm. Ngay câu hỏi đầu tiên đã vào thẳng vấn đề.
"Xin hỏi cô Nhiêu, có phải cô đã biết giám đốc Tưởng và tình nhân hẹn hò ở đây nên tự mình tới bắt gian tại trận không?"
Có người kích động hỏi: "Cô Nhiêu, cô thực sự sẽ bao dung, không ngại sống "kiếp chồng chung" với người mẫu trẻ Hồng Kông sao? Hôn ước của hai người còn được chấp nhận nữa không?"
"Xin hỏi sự nghiệp của cô gần đây thăng tiến có phải là do giám đốc Tưởng âm thầm trợ giúp không?"
Nhiêu Niệm nổi tiếng nhờ một video bán đấu giá, đến tận bây giờ video đó vẫn còn rất hot. Giờ cô mà nói gì, chắc chắn họ sẽ thêm bớt vài câu rồi mới đăng lên mạng.
Mỗi một câu hỏi như một con dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim cô, như muốn lột sạch cô, muốn làm cô không còn đường sống.
Đến khi có một giọng nói vang lên từ trong đám đông: "Cô Nhiêu, nghe nói cô đã từng liên quan đến một vài tin tức về vấn đề tình dục tương tự. Nghe đồn rằng người trong cuộc lần đó là thầy giáo của cô, không biết tin tức này có phải là thật không? Những thành tích cô đạt được từ khi vào ngành đấu giá liệu có liên quan đến vấn đề này không?"
Nghe thấy câu hỏi này, Nhiêu Niệm sửng sốt, sắc mặt tái nhợt đi trong nháy mắt.
Đoạn kí ức giống như cơn ác mộng đó nhanh chóng ăn mòn sự tỉnh táo của cô. Lúc này Nhiêu Niệm thực sự muốn hét to vào mặt họ rằng tin đồn đó là giả. Nhưng cổ họng cô nghẹn ứ lại, không thể nói được lời nào.
Cô cố gắng kìm nén cơ thể đang run rẩy, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay. Cô cảm nhận được cơn đau mơ hồ, đôi môi bị cắn đến chảy cả máu, vị tanh tràn vào đầu lưỡi.
Cơn đau này khiến cô cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô phớt lờ mọi câu hỏi của phóng viên, không muốn tranh cãi với bọn họ mà cố gắng chen ra khỏi đám đông, không hề dừng lại dù cho bả vai đụng phải máy quay, vô cùng đau đớn.
Cô không quay đầu lại, cho nên cũng không để ý thấy, giữa đám đông đứng ở hành lang cách đó không xa có xuất hiện một bóng người cao quý.
Nhìn thấy Nhiêu Niệm vội vàng chạy trốn, Hoắc Duật Thâm nhíu mày, trong mắt thoáng qua một cảm giác nguy hiểm, nhanh đến nổi không ai có thể nhìn thấy.
Nhìn thấy bước chân của người đàn ông đột nhiên ngừng lại, ông chủ Hoa Vũ đứng bên cạnh ngẩn ra, không biết cảnh tượng hỗn loạn phía trước là do vấn đề gì.
Chỉ nhìn vào gương mặt âm u khó hiểu của Hoắc Duật Thâm, anh ta còn tưởng mình đã nói sai điều gì đó.
Ông chủ Hoa Vũ nhìn thấy sự lạnh lẽo thoáng qua trong đôi mắt của anh.
Chẳng lẽ mình gặp phải ảo giác?
"Chủ tịch Hoắc."
Hoắc Duật Thâm nhấc chân đi thẳng về phía lối thoát hiểm mà cô vừa trốn vào, không hề quay đầu lại.
"Xin lỗi, tôi có việc gấp."
Cửa thang máy của khách sạn đột nhiên bị chặn lại, tất cả những phóng viên định rời đi đều bị chặn ngoài cửa, không hề có ngoại lệ. Vệ sĩ mặc áo đen xếp thành hàng dài, bầu không khí nghiêm trọng khiến người ta hoảng sợ.
Quản lý cấp cao của khách sạn lo lắng đứng ở bên cạnh: "Trợ lý Bồ, tất cả mọi người đều đã có mặt ở đây. Tôi không biết hôm nay chủ tịch Hoắc đến, là do chúng tôi sơ suất."
Bồ Xuyên lạnh lùng nhìn những người xung quanh, trầm giọng nói: "Những bức ảnh vừa chụp được đã xâm phạm quyền riêng tư của ông chủ chúng tôi, yêu cầu mọi người xóa đi ngay lập tức."
Các phóng viên giải trí liếc mắt nhìn nhau, không nhận ra người thanh niên mặc âu phục đi giày da trước mặt, chỉ có vài người nhìn thấy Bồ Xuyên hơi quen mắt.
Có người dũng cảm liếc xéo anh ấy, lẩm bẩm nói: "Chúng tôi không quay ông chủ anh, không liên quan gì cả."
Ánh mắt Bồ Xuyên chậm rãi lướt qua tất cả mọi người, trên mặt không lộ ra bất kì biểu cảm nào: "Nếu không xóa đi, trước sáng mai các anh sẽ nhận được đơn khởi kiện từ bộ phận pháp lí của tập đoàn nhà họ Hoắc. Ngoài ra, tôi hy vọng rằng sau khi mọi người bước ra khỏi cánh cửa này, hãy quên đi những gì vừa xảy ra."
Lúc này, có vài người trong đám phóng viên cuối cùng cũng nhận ra Bồ Xuyên, nghe thấy anh ấy nhắc đến người nhà họ Hoắc, họ đồng loạt mở to mắt, đột nhiên ý thức được mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Người đàn ông năm đó bước xuống từ chiếc xe mang biển số của Hồng Kông – Ma Cao bên ngoài hội nghị thượng đỉnh tài chính cấp cao ở Hồng Kông, chủ tịch tập đoàn nhà họ Hoắc – Hoắc Duật Thâm.
Tất cả mọi người sợ sệt nhìn nhau, trong lòng dâng lên một loại cảm giác lo lắng, muốn xác nhận xem người khác suy đoán có giống mình hay không.
Nhưng dường như chỉ có một đáp án.
Lúc này bọn họ đều đang suy nghĩ lung tung, phỏng đoán loạn xạ. Vốn là tới đây để săn tin Tưởng Gia Trạch ngoại tình bị bắt gian tại trận, sao lại hóng đến cả chủ tịch Hoắc nữa, hai việc này thì có liên quan gì nhau.
Mấy phóng viên thi nhau lau mồ hôi trên trán, nhỏ giọng thì thầm: "Thật sự là Hoắc Duật Thâm sao? Có nghe nói anh ấy trở về từ bao giờ không?"
"Không biết, tôi không biết gì cả."
"Chẳng lẽ cuộc chiến tranh giành quyền lực của nhà họ Hoắc đã bắt đầu rồi sao?"
Nghĩ đến sự thù địch không hề che giấu vừa rồi của Hoắc Duật Thâm, đã nhiều năm rồi Bồ Xuyên không thấy ông chủ nhà mình thể hiện cảm xúc như vậy.
Nếu không xử lý chuyện này ổn thỏa, e rằng ngày mai vị trí thư ký chủ tịch của anh ấy có thể sẽ bị cắt mất.
Thấy các phóng viên đều đã hạ quyết tâm, Bồ Xuyên chỉ vào những chiếc thùng đựng đầy đá lạnh trên mặt đất, giọng điệu gần như mất kiên nhẫn nói: "Đặt máy ảnh lại đây, các anh có thể rời đi, tiền bồi thường sẽ được chuyển vào tài khoản cá nhân trước chiều mai. Tôi tin rằng mọi người cũng không muốn đánh mất công việc kiếm miếng cơm này."
Vừa dứt lời, một vài phóng viên đã xông lên trước, đặt máy ảnh vào thùng rồi chạy ra khỏi đây, không dám ở lại thêm nữa.
Đau tim nhưng cũng đành chịu.
Họ không dám hít cái drama này.
Ngay sau đó, một vài tiếng bước chân từ phía sau vang lên.
Tưởng Gia Trạch vội vàng đi tới, nhìn rõ ràng người đàn ông đứng cách đó không xa, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, hiển nhiên là không ngờ sẽ gặp được Bồ Xuyên ở đây.
Mặt người đàn ông xanh xao vàng vọt, mấy ngày nay anh ta bận rộn với việc phê duyệt dự án. Trước đó anh ta có làm mấy trò bịp bợm trên một vài tài liệu, nhưng sau câu nói của Hoắc Duật Thâm ngày hôm đó, anh ta không dám nữa, đành phải liên hệ với chính phủ phê duyệt lại.
Công việc kinh doanh vốn đã khiến anh ta kiệt quệ về cả thể xác lẫn tinh thần, vừa trở về còn bị người tình đè lên giường hút hết tinh lực, cho nên bây giờ sắc mặt anh ta rất không ổn.
Tuy rằng không biết tại sao Bồ Xuyên lại ở đây, nhưng anh ta vẫn chỉnh trang quần áo rồi bước tới, cảm xúc khó chịu vừa rồi nhanh chóng chuyển thành một nụ cười tươi rói: "Trợ lý Bồ?"
Bồ Xuyên quay người lại, không hề ngạc nhiên khi thấy anh ta ở đây, song vẫn lịch sự gật đầu chào hỏi: "Sếp Tưởng."
Nếu Bồ Xuyên ở đây, chắc chắn Hoắc Duật Thâm cũng ở đây.
Tưởng Gia Trạch nhanh chóng hỏi: "Chủ tịch Hoắc cũng ở đây sao? Không biết tôi có thể gặp chủ tịch Hoắc một lần nữa không? Tài liệu đã chuẩn bị gần xong rồi..."
Bồ Xuyên ngắt lời anh ta: "Chủ tịch Hoắc có hai điều muốn gửi tới anh."
Anh ấy bình tĩnh nói: "Đầu tiên, sau khi chủ tịch Hoắc đích thân xem xét dự án, anh ấy cho rằng lần hợp tác này sẽ chấm dứt hoàn toàn. Chủ tịch Hoắc nói, tập đoàn Hoắc thị không cần những đối tác có đời tư hỗn loạn, để tránh rủi ro cho quá trình vận hành dự án."
Vừa dứt lời, sắc mặt Tưởng Gia Trạch lập tức trở nên cứng đờ, tái nhợt.
Vậy là ngay từ đầu Hoắc Duật Thâm đã đùa giỡn anh ta.
Tưởng Gia Trạch buông thõng hai tay xuống bên người. Ngay lúc anh ta đang không biết nên trút giận như thế nào, đột nhiên nhìn thấy một hàng dài những chiếc thùng đá lạnh đựng đầy máy ảnh. Một vài tảng đá đã tan ra, mặt đất xung quanh thùng toàn là vệt nước, những chiếc máy ảnh đắt tiền trong đó chắc chắn là không cứu nổi.
Là một trong những người trong cuộc, tất nhiên anh ta biết những chiếc máy ảnh này đã chụp được gì.
Anh ta, Lê Hiểu Hiểu
Còn có cả...
Nhiêu Niệm.
Đột nhiên ý thức được điều gì, Tưởng Gia Trạch ngước mắt lên, trong mắt xẹt qua cảm xúc âm trầm, u ám trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Anh ta đột nhiên nhớ tới người phụ nữ ngồi trong xe hôm đó, cuối cùng cũng hiểu cảm giác quen thuộc đó từ đâu mà có.
Sự tức giận khi mọi thứ của mình đều bị cướp đi bùng nổ trong nháy mắt, hai mắt anh ta bất giác tối sầm lại, bàn tay đang buông thõng âm thầm siết chặt, nổi đầy gần xanh.
Tuy nhiên, Bồ Xuyên không hề có cảm giác gì, thậm chí còn đẩy kính, tiếp tục nói ra một sự thật phũ phàng với một giọng điệu bình tĩnh.
"Thứ hai, chủ tịch Hoắc đã đưa vị hôn thê của anh đi trước rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
