Phòng triển lãm rộng rãi sáng sủa, ánh sáng chiếu lên sàn đá cẩm thạch sạch sẽ bóng loáng, phản chiếu hình bóng của một vài người. Vật trưng bày trong tủ kính rực rỡ chói mắt, giọng nói êm đềm dễ chịu, tư thế tự tin điềm tĩnh của người phụ nữ làm người ta khó lòng rời mắt.
Người anh gặp trên du thuyền đêm đó là vợ chưa cưới của Tưởng Gia Trạch. Người tươi tắn rạng rỡ đang đứng trước mặt anh lúc này mới là Nhiêu Niệm.
Sau khi lần lượt tham quan hai khu triển lãm trang sức, Bồ Xuyên ở phía sau xem giờ rồi bước tới nhỏ giọng nhắc nhở.
"Chủ tịch, đã đến giờ rồi ra sân bay rồi."
Hoắc Duật Thâm cúi đầu nhìn thời gian trên đồng hồ, sau đó khẽ gật đầu với nhân viên công tác: "Hôm nay đến đây thôi, lát nữa trợ lý của tôi sẽ liên lạc với quý công ty sau, mọi người vất vả rồi."
Giọng điệu của anh bình tĩnh, khiêm tốn. Đó là khí chất độc nhất của một người lãnh đạo.
Ban đầu mọi người đều tràn đầy oán hận vì tự nhiên phải tăng ca, đoán rằng khách hàng đến hôm nay sẽ là một vị ăn chơi giàu có. Nhưng sau một thời gian làm việc, họ không ngờ rằng Hoắc Duật Thâm lại dịu dàng và nhã nhặn với mọi người như vậy. Điều này đã làm thái độ của bọn họ quay ngoắt 180 độ.
Nhiêu Niệm chưa kịp nói gì, Ô Na ở phía sau đã cười nói: "Không vất vả, đó là điều nên làm. Chủ tịch Hoắc đi thong thả."
Hoắc Duật Thâm và người của anh đã rời đi. Trong phòng triển lãm chỉ còn lại Nhiêu Niệm và những người khác.
Các nhân viên nữ thi nhau bàn luận. Mặc dù giao dịch với khách siêu VIP nhưng thân phận của Hoắc Duật Thâm lại chưa được bất kì phương tiện truyền thông nào đưa tin. Sự xuất hiện của anh vào lúc nãy làm người ta không thể không tò mò.
Ô Na cũng tìm kiếm thông tin trên điện thoại của mình, giọng nói vô cùng phấn khích: "Tôi vừa tra Google, thì ra là người nhà họ Hoắc ở Hồng Kông. Tôi không tìm thấy ảnh anh ấy trên mạng, còn tưởng là xấu xí hoặc già nua lắm, cũng có thể là vừa già vừa xấu nên mới không lộ mặt trước công chúng. Ai mà ngờ lại vừa trẻ vừa đẹp trai như vậy."
Lúc này, một nhân viên nam đi ngang qua, nói xen vào: "Vừa rồi tôi nhìn thấy xe của chủ tịch Hoắc ở bãi đỗ xe, biển Hồng Kông – Ma Cao, ước tình đâu đó mấy chục triệu. Cho dù tôi đi làm công từ thời nhà Thanh đến giờ cũng không mua nổi."
Một nhân viên nữ khác cầm lòng không đậu, nói với Nhiêu Niệm: "Người quyền quý chính hiệu quả thực rất khác so với đám nhà giàu mới nổi kia. Chủ tịch Hoắc thật sự rất tốt. Mới vừa nãy anh ấy còn cúi xuống nhặt kẹp tóc cho cô. Không giống như mấy vị khách khác, đến phòng đấu giá uống rượu rồi la hét om sòm, coi chúng ta như những người phục vụ..."
Nhiêu Niệm lơ đãng trả lời, cô không tham gia vào cuộc trò chuyện của mọi người mà trầm ngâm suy nghĩ.
Chiếc áo vẫn chưa trả lại cho anh. Nếu bỏ qua cơ hội này, rất khó sẽ có lần hai như thế.
Nhiêu Niệm im lặng nắm chặt đầu ngón tay, do dự một lúc, cô vẫn chộp lấy một tập album trên bàn rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Ô Na bị hành động đột ngột của cô làm cho sửng sốt, sững sờ nhìn cô biến mất trong tích tắc.
"Này Nhiêu Niệm, cô đi đâu vậy?"
Nhiêu Niệm sải bước trên đôi giày cao gót, lao đến bãi đỗ xe với tốc độ cực nhanh.
Thật ra cô cũng không nghĩ Hoắc Duật Thâm từ Hồng Kông đến đây là ngẫu nhiên. Như Ô Na nói, ở Hồng Kông có vô số phòng đấu giá, tại sao anh phải đến tận đây.
Nhưng cô cũng không chắc chắn 100% anh đến là vì mình. Hiện tại cô đuổi theo anh là vì muốn tìm hiểu rõ chuyện này.
Đến bãi đậu xe, cô liếc nhìn xung quanh, thấy chiếc xe ô tô sang trọng vẫn còn ở đó, Nhiêu Niệm lập tức chạy đến và gõ cửa sổ phía sau.
Chỗ đậu xe không có người, cô thở hổn hển đợi đến khi cửa sổ từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt đẹp đẽ sắc nét của người đàn ông.
Hoắc Duật Thâm đưa mắt nhìn cô, thấy cô đang cầm tập album thở hổn hển, hai gò má ửng hồng, tóc xõa trên vai, đôi mắt nhìn anh chăm chú, không còn đoan trang như lúc nãy nữa.
Quả nhiên là sẽ đuổi theo anh.
Anh lặng lẽ giấu đi vẻ u tối trong ánh mắt, ấm áp hỏi cô: "Sao lại chạy ra đây?"
Hơi thở của Nhiêu Niệm vẫn chưa ổn định, hai hàng lông mi khẽ run: "Ở đây vẫn còn vài món trang sức anh chưa xem, chỉ mất vài phút là tôi có thể giới thiệu hết cho anh..."
Hoắc Duật Thâm trầm ngâm một lúc, môi mỏng khẽ mở:
"Lên xe đi."
......
Chiếc Rolls-Royce từ từ đi ra khỏi bãi đậu xe, hòa vào dòng xe cộ, chạy trên đường cao tốc đến sân bay.
Hàng ghế sau rộng rãi, nội thất sang trọng đến kinh ngạc làm cho Nhiêu Niệm không dám thở mạnh.
Cô ngồi ngay ngắn, vô thức co đôi chân thon dài lại.
Hôm nay Nhiêu Niệm mặc bộ đồng phục thiết kế riêng cho đấu giá viên của Thanh Vũ, bao gồm áo vest đen đỏ và chân váy dài đến đầu gối. Bên hông váy được cắt xẻ, khi ngồi xuống không tránh khỏi lộ ra một chút da thịt trên phần đùi mềm mại trắng nõn.
Rõ ràng là kiểu dáng rất lỗi thời, nhưng không hiểu sao mặc lên người cô lại có một phong vị khác.
Làn tóc mượt mà như thác nước xõa xuống, được cô vén gọn ra sau tai. Mái tóc dài có màu đen tự nhiên, không uốn không nhuộm, buông thả sau chiếc cổ trắng nõn thon dài. Cô hơi cúi đầu, nhìn tập album trên tay, không hề biết mình sẽ trông như thế nào trong ánh mắt của người khác.
Hoắc Duật Thâm liếc nhìn qua khóe mắt, yết hầu khẽ di chuyển.
Ngay sau đó, anh rất đàng hoàng dời ánh mắt đi, nhưng không hiểu sao lại muốn hút thuốc. Có lẽ là bởi vì một loại dục vọng nào đó không được thỏa mãn, bắt buộc phải dùng một thứ gì đó để lấp đầy.
Nhiêu Niệm không nhìn thấy vẻ u tối thoáng qua trong đôi mắt người đàn ông, cô tập trung nhìn vào một trang trong album rồi đưa nó cho anh.
Vừa quay mặt sang, không biết Hoắc Duật Thâm đã cởi cúc áo sơ mi trên cùng từ lúc nào, yết hầu rõ ràng sắc nét, cơ bắp săn chắc và mạnh mẽ ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi trắng.
Chẳng biết vì lí do gì, tự nhiên Nhiêu Niệm cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
Cô điều chỉnh lại hơi thở, sau đó cố gắng bình tĩnh mở miệng: "Nếu anh muốn tặng quà cho một cô gái, khả năng là cô ấy sẽ thích những thứ như kim cương và đá quý hơn. Bạn gái của anh có thể sẽ thích viên kim cương màu hồng này..."
Nghe đến nửa câu sau, người đàn ông đang cởi khuy tay áo bỗng dừng lại, khóe môi khẽ nhếch, hứng thú nhìn cô.
"Bạn gái?"
Nhiêu Niệm hít một hơi, bầu không khí căng như dây đàn sắp đứt, ngay cả tốc độ lưu thông của oxy cũng chậm lại, chỉ còn tiếng xe cộ đi lại ngoài đường.
Cả hai người đều đang âm thầm thử nhau, xem ai sẽ là người chịu thua trước.
Cô căng thẳng nín thở, Hoắc Duật Thâm chăm chú nhìn cô, không nói gì.
Da đầu Nhiêu Niệm tê dại, nhịp tim tăng nhanh không thể kiểm soát. Dường như mọi suy nghĩ của cô đều dễ dàng bị anh nhìn thấu trước cái nhìn thâm sâu ấy.
Cô bắt đầu hối hận, lẽ ra mình không nên chủ động đuổi theo anh đến đây. Cô căn bản không thể hiểu rõ suy nghĩ của người đàn ông trước mặt. Im lặng được một lúc, anh đột nhiên cười thành tiếng một cách khó hiểu.
Tiếng cười trầm thấp phát ra từ bên trong cổ họng lọt vào tai Nhiêu Niệm, xoa dịu bầu không khí căng thẳng, cô tranh thủ vội vàng thở hắt ra.
Tình thế dễ dàng bị đảo ngược, biến cô từ chủ động chuyển thành bị động trong tích tắc. Cô đã đánh giá bản thân quá cao, cũng như đã hạ thấp Hoắc Duật Thâm.
Vành tai Nhiêu Niệm đỏ ửng vì xấu hổ, trong lòng lại hối hận thêm lần nữa. Vừa rồi bày trò thử anh làm gì, thử không được thì thôi lại còn bị lật kèo.
Ánh mắt người đàn ông dừng lại trên vành tai của cô một lúc rồi dời đi, trong lúc đó cô không hề hay biết gì.
Ngay sau đó, Hoắc Duật Thâm thấp giọng hỏi: "Cô Nhiêu cảm thấy chiếc nhẫn ở Christie's lần trước như thế nào?"
Suy nghĩ của Nhiêu Niệm bị gián đoạn, cô tạm thời bước ra khỏi mớ cảm xúc hỗn độn vừa rồi, nhanh chóng nhận ra thứ anh đang nói tới.
"Chiếc nhẫn kim cương máu bồ câu sao?"
Cô không hiểu sao đột nhiên Hoắc Duật Thâm lại hỏi cô câu này, nhưng cô cũng thành thật trả lời: "Độ tinh khiết và màu sắc thực sự rất hiếm, thân nhẫn cũng rất đẹp. Sau khi được thiết kế chỉn chu, chắc hẳn nó còn rực rỡ và tỏa sáng hơn nữa. Nhưng mà rất tiếc là hiện tại phòng đấu giá chúng tôi chưa tìm ra được sản phẩm nào có thể so sánh với chiếc nhẫn kim cương đó."
"Ừm."
Trong lúc trò chuyện, chiếc xe đã chậm rãi dừng ở bãi đậu xe của sân bay.
Vừa dừng lại chưa được bao lâu, gần đó xuất hiện tiếng bước chân đi tới, gõ vào cửa kính xe, ngay sau đó một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Xin hỏi, có phải chủ tịch Hoắc đang ở trong xe không? Tôi là Tưởng Gia Trạch."
Nhiêu Niệm kinh ngạc mở to mắt, tựa như sấm rền bên tai.
Tưởng Gia Trạch? Tại sao anh ta lại ở đây?
Không chờ cô phản ứng, Tưởng Gia Trạch lại nói tiếp: "Anh Hoắc, không biết là anh có tiện nói một vài câu với tôi không?"
Sau khi ý thức được cửa sổ xe dùng kính một chiều, người bên ngoài không thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong, Nhiêu Niệm mới thở phào nhẹ nhõm, lưng áo gần như đã ướt đẫm mồ hôi.
Cô cũng không rõ mình căng thẳng vì điều gì. Rõ ràng cô không hề lừa dối anh ta. Ngược lại, Hoắc Duật Thâm vô cùng bình tĩnh, anh chậm rãi liếc nhìn cửa sổ xe.
Bên ngoài, Tưởng Gia Trạch vẫn đang ầm ĩ, cũng không biết là có vấn đề gì. Hình như anh ta rất muốn gặp Hoắc Duật Thâm, không gặp được sẽ không chịu rời đi.
Nhiêu Niệm thầm mắng trong lòng, bàn tay đổ đầy mồ hôi vì lo lắng. Nếu Tưởng Gia Trạch nhìn thấy cô ở trong xe của Hoắc Duật Thâm, dù có trăm cái miệng cô cũng chẳng thể giải thích rõ ràng. Không thể để anh ta nhìn thấy được.
Nhưng bây giờ cô chẳng thể làm gì cả, chỉ biết nhìn người đàn ông bên cạnh bằng ánh mắt cầu xin giúp đỡ.
Cô nhìn thấy Hoắc Duật Thâm đưa tay nhặt áo vest bên cạnh lên. Ngay sau đó một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô.
"Cô Nhiêu, thất lễ rồi."
Nhiêu Niệm sửng sốt, còn chưa kịp hiểu ý của anh, không gian ghế sau đã trở nên chật hẹp. Người đàn ông tiến lại gần, một bóng đen mạnh mẽ bao trùm lấy cô, tựa như mây đen ùn ùn kéo đến, tản ra mọi phía, trong nháy mắt đã che phủ cả bầu trời.
Ngay sau đó, một chiếc áo khoác tỏa ra hương lô hội bao chùm lên đầu cô, che kín khuôn mặt của cô gái.
Không khí bên ngoài không thể len vào, lớp vải mềm mại cọ xát vào vành tai nhạy cảm, tiếng sột xoạt cứ vang vọng bên tai làm da đầu người ta tê dại.
Nhiêu Niệm ngừng thở, ngay lúc này, một bàn tay ấm áp đặt lên gáy cô, mạnh mẽ kéo cô vào lòng.
Cách một khung cửa sổ, chồng chưa cưới của cô đang đứng ở bên ngoài, còn cô thì ngồi trong xe, được một người đàn ông xa lạ ôm vào lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
