Thành phố Ninh.
Đêm khuya, trong khu điều trị nội trú của bệnh viện Tân Dân.
Khi Nhiêu Niệm vội vàng chạy tới, đèn đỏ trước phòng phẫu thuật vừa tắt.
Bên trong phòng bệnh không bật đèn, cảnh tượng hỗn loạn suốt cả đêm đã chấm dứt. May mắn là hiện giờ đã qua cơn nguy kịch, bà cụ gầy gò đang đeo bình dưỡng khí, yên ổn ngủ trên giường bệnh.
Trên bề mặt của mặt nạ dưỡng khí, có thể nhìn thấy một lớp không khí màu trắng đọng lại. Suốt ba năm qua, dường như chỉ có máy đo nhịp tim bên cạnh giường bệnh là chứng cứ duy nhất chứng minh bà còn sống.
Căn phòng trở nên yên tĩnh. Trong đêm khuya, có thể nghe thấy tiếng lá xào xạc ngoài cửa sổ.
Nhiêu Niệm nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hốc hác của Chung Huệ Hoa. Cảm nhận được mạch đập nhẹ nhàng dưới làn da sần sùi như vỏ cây khô héo, trái tim cô cuối cùng cũng bình ổn sau cả một đêm mệt mỏi.
Cô không có người thân, từ nhỏ đã sống trong cô nhi viện. Theo những kí ức mơ hồ còn sót lại, Chung Huệ Hoa là viện trưởng của cô nhi viện đó. Bà đã nuôi nấng cô như cháu gái cho đến khi đứa cháu này được gia đình họ Nhiêu nhận nuôi vào năm mười lăm tuổi.
Sau này, tình trạng sức khỏe của Chung Huệ Hoa ngày càng xấu đi, bà rơi vào trạng thái hôn mê sâu do xuất huyết não, đến bây giờ chỉ có thể ngày ngày bơm chất dinh dưỡng vào cơ thể để duy trì sự sống.
Chung Huệ Hoa là người duy nhất thật lòng đối xử tốt với Nhiêu Niệm. Vậy nên tối nay, dù có ở chân trời góc bể nào, bằng mọi giá cô nhất định phải nhanh chóng trở về bệnh viện. Coi như bà thực sự đã đến giây phút cuối đời, cô cũng có thể cùng bà đi nốt đoạn đường này.
Mọi thứ chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ nghe được âm thanh yếu ớt của máy phát hiện nhịp tim.
Nhiêu Niệm đột nhiên nhớ lại cảnh tượng trên chiếc du thuyền vừa rồi.
Trước cửa sổ sát đất bằng kính, người đàn ông nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt đen láy tựa như vực sâu không đáy, cuốn cô nhảy vào trong đó, không thể thoát ra.
Nếu anh đồng ý, cô sẽ lấy gì để trao đổi.
Đầu óc Nhiêu Niệm trống rỗng, trong khoảnh khắc không thể nghĩ ra đáp án. Hay nói cách khác, cô không chắc đáp án mà cô đưa ra sẽ là câu trả lời Hoắc Duật Thâm mong muốn.
Cô là vợ sắp cưới của Tưởng Gia Trạch, còn anh lại là chủ tịch của tập đoàn nhà họ Hoắc. Hiện giờ cô đang đứng trong phòng anh đã là trái với lẽ thường.
Ngay khi Nhiêu Niệm mấp máy môi định nói gì đó, lại nghe thấy người đàn ông nhấn điện thoại bàn, gọi trợ lý vào. Anh trầm giọng ra lệnh: "Sắp xếp đi."
"Thay đổi lộ trình, dừng ở cảng gần nhất."
Nhiêu Niệm sửng sốt một lúc rồi kinh ngạc ngước mắt nhìn lên.
Cô còn chưa trả lời câu hỏi của anh.
"Vâng, chủ tịch."
Lời nói của Hoắc Duật Thâm thực sự còn hiệu quả hơn cả thánh chỉ. Không bao lâu sau du thuyền đã dừng ở bến cảng gần nhất. Trong khi các vị khách trên thuyền đang trơ mắt nhìn nhau, Nhiêu Niệm đã lặng lẽ xuống thuyền.
Anh cho người lái xe đưa cô đến bệnh viện, ngay cả Tưởng Gia Trạch cũng không biết cô đã rời đi.
Trong đêm, Tưởng Gia Trạch đã gọi cho cô rất nhiều lần, nhưng cô không nghe máy, sau đó anh ta cũng không gọi lại nữa.
Buổi tối trên du thuyền chỉ như một giấc mộng đẹp đẽ hoang đường. Đợi Nhiêu Niệm tỉnh mộng, bằng chứng duy nhất còn sót lại chứng minh rằng cô thực sự đã lạc vào khung cảnh ấy là chiếc váy lộng lẫy đắt tiền cùng với chiếc áo vest nam đang đắp trên người cô.
Từ sáng sớm, y tá của bệnh viện đã đến, cô cũng không ở lại nữa. Nhiêu Niệm giẫm lên đôi giày cao gót bước ra khỏi phòng bệnh, đi vào thang máy, không để ý rằng mình đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Trải qua cả một đêm, lớp trang điểm trên mặt Nhiêu Niệm đã bay đi gần hết. Hôm nay là cuối tuần nên cô không cần đến phòng đấu giá làm việc.
Nhiêu Niệm về nhà tắm rửa. Lúc bước ra ngoài, nhìn thấy chiếc áo khoác đang nằm trên sô pha, tựa như đang đối diện một vấn đề vô cùng nan giải.
Cô đi tới, dùng đầu ngón tay sờ thử. Chiếc áo được làm từ một loại vải tinh tế, mềm mại, không có nhãn hiệu, hẳn là hàng thiết kế riêng.
Tự giặt chắc chắn là không ổn, phải đem đến tiệm giặt ủi cao cấp.
Nhưng giặt xong rồi sao nữa? Cô trả lại anh kiểu gì?
......
Cùng lúc đó, trong một sân golf tư nhân ở thành phố Hồng Kông.
Chiếc du thuyền sang trọng khởi hành từ cảng Victoria đêm qua đột nhiên đổi hướng.
Điều này đã làm giới truyền thông thành phố cảng đánh hơi được điều gì đó bất thường. Bởi vì trên thuyền có Lê Thừa Kỳ, người nổi tiếng là thay bạn gái như thay áo. Nhóm paparazzi đã nhanh chóng viết nên một câu chuyện tình yêu tuyệt vời. Họ bảo rằng anh ta gặp được một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp trên du thuyền, cùng nhau trải qua một đêm mặn nồng, cuối cùng đã chia tay một cách không hề vui vẻ.
Tuy nhiên, chỉ có người trong cuộc mới biết mình oan uổng như thế nào.
Hoắc Duật Thâm yêu cầu tạm thời thay đổi lộ trình, dừng thuyền ở cảng gần nhất đã tạo nên một mớ lộn xộn, cuối cùng lại lấy đại một cái cớ cho qua, làm cho Lê Thừa Kỳ nhức hết cả đầu.
Bất kì người đàn ông nào trên thế giới đều có khả năng vì mỹ nhân mà nổi cơn thịnh nộ. Nhưng Lê Thừa Kỳ biết Hoắc Duật Thâm là người duy nhất không nằm trong số đó.
Đối với những người như bọn họ, xác suất yêu một người từ cái nhìn đầu tiên là rất nhỏ. Đặc biệt là Hoắc Duật Thâm, người đã trải qua vô số cám dỗ. Vậy nên anh ta tự thao túng mình là Hoắc Duật Thâm làm vậy để lấy được lợi ích gì đó. Thế mới phù hợp với lối sống lạnh lùng cấm dục của anh mấy năm nay.
Nếu không phải vậy, tại sao anh lại dốc hết sức thay đổi lộ trình chỉ để giúp đỡ một người phụ nữ mới gặp qua một lần?
Đã thế, người phụ nữ đó còn có hôn ước nữa chứ.
Mặt trời tỏa ra ánh sáng rực rỡ trên nền trời xanh trong cao vút. Sân golf đã được dọn dẹp từ trước, trống rỗng không một bóng người, hôm nay chỉ nhận khách VIP.
Sau khi đánh một gậy, tình hình không khả quan lắm, thế nhưng tâm trí Lê Thừa Kỳ đã bay lên tận chín tầng mây, không hề quan tâm đến kết quả này.
Anh ta đi nhặt ô, quan sát kĩ càng vẻ mặt Hoắc Duật Thâm. Như thường lệ, chẳng nhìn ra gì cả.
Cuối cùng, anh ta cũng không nhịn được nữa, mở miệng dò hỏi người bên cạnh: "Lần này là cháy ngôi nhà cũ, hay là vạn tuế ra hoa*?"
(*Cháy ngôi nhà cũ: 老房子着火: tình yêu của người già (ế lâu năm) giống như một ngôi nhà cũ đang bốc cháy. Chỉ cần lửa to lên, ngọn lửa sẽ bốc lên trời và không thể kìm hãm được.
Vạn tuế ra hoa: 铁树开花: Người xưa có câu: "Nghìn năm vạn tuế đơm hoa". Cây vạn tuế nở hoa là điều rất hiếm. Ý chỉ một người bình thường lạnh lùng không màng tình ái, nay lại sa vào lưới tình.)
Dưới tán ô, Hoắc Duật Thâm cúi đầu nhìn điện thoại. Trên màn hình là tin tức mới nhất về buổi đấu giá mùa thu của phòng đấu giá Thanh Vũ. Anh lướt xuống phía dưới, nhìn thấy ảnh chụp chung của một vài đấu giá viên.
Trong số đó có một cô gái mặc đồng phục của phòng đấu giá, mái tóc đen dài choàng khăn, đôi mắt hình hạnh nhân cong cong, nở một nụ cười tự tin và phóng khoáng. Rõ ràng cô trang điểm rất nhẹ nhưng lại nổi bật giữa bức ảnh.
Anh bất tri bất giác đặt ánh mắt vào bức ảnh, đến nửa phút cũng không lướt xuống.
Thấy Hoắc Duật Thâm im lặng, Lê Thừa Kỳ ngẫm nghĩ giây lát, sau đó mạnh dạn đưa ra giả thuyết khả thi nhất: "Nếu Tưởng Gia Trạch cố ý sắp xếp người phụ nữ kia đến quyến rũ cậu thì sao?"
"Một người phụ nữ đổi lấy một dự án hàng chục triệu, anh ta đúng thật là ăn to mà không mất đồng nào."
Nghe vậy, Hoắc Duật Thâm hơi híp mắt, nhớ lại cảnh tượng tối qua.
Quyến rũ?
Trên thực tế, đối với anh mà nói, những hành động kia còn xa mới được tính là quyến rũ. Mọi thứ vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát. Từ từ hành động, đạt được mục đích mà không bỏ xót bất kì chi tiết nào mới là thói quen của anh.
Hoắc Duật Thâm tắt điện thoại, nhìn thẳng vào Lê Thừa Kỳ, nhẹ giọng hỏi: "Sao cậu biết là tôi không tự nguyện?"
Lê Thừa Kỳ vẫn đang cầm chai nước trên tay, nghe thấy vậy không nhịn được bóp mạnh, nước bên trong chảy ra ngoài, đổ hết lên người.
Anh ta không quan tâm đến quần áo của mình đang ướt sũng, không thể tin được Hoắc Duật Thâm lại có thể nói ra câu đó, hai mắt mở to kinh ngạc: "Cô ấy là vợ chưa cưới của Tưởng Gia Trạch, ít nhất thì trên danh nghĩa là vậy."
Người đàn ông bình tĩnh đứng dậy, trả lời một cách bình thản dưới ánh mắt sững sờ của anh ta: "Rồi đây sẽ không phải."
Sau khi rời khỏi sân golf, trời dần tối.
Một chiếc xe hơi sang trọng hòa vào dòng xe cộ. Bồ Xuyên ngồi ở ghế lái, nhìn người đàn ông đang ngồi ở ghế sau, đúng lúc lên tiếng: "Chủ tịch, về việc quà tặng sinh nhật cho phu nhân Kate, tôi đã liệt kê sẵn vài lựa chọn."
Nghe vậy, Hoắc Duật Thâm dừng việc xem tài liệu, ngước mắt lên, chợt thấy Bồ Xuyên đưa qua một tờ danh mục các vật phẩm đấu giá.
Chiếc vòng cổ bằng ngọc lục bảo trên trang bìa rực rỡ và chói lọi.
Đi theo Hoắc Duật Thâm đã nhiều năm, Bồ Xuyên cũng học được một chút cách nhìn mặt đoán ý ông chủ.
Anh ấy ho nhẹ một tiếng, cung kính nói: "Đây là một trong những món đồ sẽ được Thanh Vũ bán đấu giá vào tháng sau, là một trong bộ sưu tập riêng của Heidi Horton, phu nhân Kate rất thích ngọc lục bảo, chắc hẳn cũng sẽ thích nó."
Ánh chiều tà ngoài cửa sổ xe buông xuống, bóng tối dần xuất hiện, che khuất một phần gương mặt góc cạnh, đồng thời che cả biểu cảm thâm sâu khó dò của người đàn ông.
Một lúc lâu sau, giọng nói trầm ấm mới vang lên: "Lấy cái này đi."
......
Thứ Hai, kì nghỉ ba ngày ngắn ngủi của Nhiêu Niệm đã kết thúc. Cuối tuần trước cô đã mang chiếc áo kia ra tiệm giặt sạch, giờ đã gấp gọn lại, đặt cùng với chiếc khăn tay màu đen, để vào nơi sâu nhất trong tủ quần áo.
Dường như mọi thứ xảy ra trong đêm hôm đó chỉ là một giấc mơ. Bọn họ như hai đường thẳng cắt nhau, sẽ không còn điểm chung nào nữa. Không thể phủ nhận rằng Hoắc Duật Thâm thực sự rất khác với những người đàn ông cô đã từng gặp.
Nhưng Nhiêu Niệm hiểu rõ khoảng cách giữa hai người bọn họ. Vậy nên cô sẽ không ôm trái tim thiếu nữ để mơ mộng nữa. Hai món đồ đó có lẽ sẽ mãi nằm trong tủ quần áo của cô, không bao giờ trở về với chủ nhân của nó.
Và cô cũng phải tỉnh dậy, không thể cứ mãi chìm trong giấc mơ ngọt ngào của đêm đó nữa.
Nhiêu Niệm đã dành nguyên một ngày cuối tuần để tĩnh tâm và quên đi những chuyện đã xảy ra ngày hôm đó.
Sáng thứ Hai, cô chuẩn bị đi làm như thường lệ, đang thay giày cao gót thì chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Người gọi đến là Nhiếp Giai, một trong những trợ lý làm việc trong nhóm của cô, giọng điệu vô cùng lo lắng:
"Chị Nhiêu Niệm, chị đã đến công ty chưa?"
Nhiêu Niệm: "Sao vậy?"
Nhiếp Giai vội vàng trả lời: "Có một vị khách VIP tới đây, là kiểu trên cả VIP, nói là muốn mở một buổi mua bán tư nhân. Sếp bảo em tạm thời sắp xếp địa điểm trước, giới thiệu triển lãm với khách quý rồi nhanh chóng giục chị đến."
"Chị biết rồi."
Nhiêu Niệm nhíu mày, đáp một tiếng rồi nhanh chóng cúp điện thoại, vội vã chạy xuống lầu, bắt một chiếc taxi đến trung tâm triển lãm.
Cô làm việc ở phòng đấu giá Thanh Vũ, một trong ba phòng đầu giá hàng đầu cả nước. Khi cô còn học đại học, giáo viên hướng dẫn Tạ Như Vân của cô chính là giám đốc của Thanh Vũ. Về sau bà ấy từ chức giám đốc, ra nước ngoài chữa bệnh.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Nhiêu Niệm vào làm ở Thanh Vũ như một lẽ tất nhiên. Phải mất hai năm làm việc chăm chỉ cô mới lên được vị trí đấu giá viên sơ cấp. Cô được giáo viên hướng dẫn giới thiệu đến Christie's, đó cũng là lần đầu tiên cô tự mình chủ trì một cuộc đấu giá có quy mô lớn như vậy.
Theo lí thì vốn dĩ hôm nay sẽ không mở triển lãm. Nhưng vào lúc này, cửa trung tâm triển lãm đã mở ra, một vài đấu giá viên trụ cột đã ngồi sẵn ở bên trong chờ đợi, vẻ mặt ai nấy cũng căng thẳng.
Phòng đấu giá Thanh Vũ là một trong những phòng đấu giá tốt nhất ở Trung Quốc Đại Lục. Những đấu giá viên đủ tư cách bước lên sân khấu chủ yếu là nam giới. Mọi người đều mặc đồng phục đặt may, đứng thành một hàng.
Trừ Nhiêu Niệm thì còn có một nữ đấu giá viên tên là Ô Na, làm việc ở bộ phận nghệ thuật hiện đại, còn cô làm việc ở bộ phận nghệ thuật cổ điển.
Nhìn thấy cô tới, Ô Na cuối thở phào nhẹ nhõm, tiến đến đón cô: "Cuối cùng cô cũng tới rồi."
Trước đó Nhiêu Niệm đã đến phòng thay đồ để thay đồng phục, cô nhanh chóng kẹp lại mái tóc dài của mình, tò mò hỏi: "Quản lí đâu rồi? Hôm nay vị khách nào tới vậy? Khí thế lớn thật đấy."
Về cơ bản, họ dành phần lớn thời gian để giao dịch với những người giàu có, nhưng chưa bao giờ phải đi tiếp đãi khách hàng một cách trịnh trọng như thế này. Toàn bộ phòng đấu giá, từ ông chủ cho đến nhân viên đều gồng mình lên như chuẩn bị đi đánh giặc.
Ô Na đang cầm bánh mì, vừa nhìn vào gương trang điểm lại, vừa trả lời câu hỏi của cô: "Quản lí đang trên đường tới, chắc là không kịp rồi. Nghe nói vị khách sắp tới là một ông sếp lớn đến từ Hồng Kông, họ Hoắc, cứ gọi chủ tịch Hoắc là được. Quản lí nói lát nữa cô chịu trách nhiệm tiếp đãi, bọn tôi ở bên cạnh hỗ trợ."
Không vì lí do gì khác, đơn giản là vì Nhiêu Niệm là người đẹp nhất, cũng là người có năng lực chuyên môn rất tốt của phòng đấu giá.
Nghe đến họ đó, Nhiêu Niệm đơ ra một lúc.
Ô Na vẫn đang lẩm bẩm trong miệng: "Cũng chẳng biết mấy người có tiền ở Hồng Kông kia muốn làm gì nữa, còn đặc biệt tới tận phòng đấu giá ở Đại Lục chúng ta để xem triển lãm..."
Lời còn chưa dứt, bảo vệ ngoài cửa đã nhanh chóng xếp thành hai hàng để mở đường. Tiếng bước chân mạnh mẽ từ từ truyền đến. Mọi người nhanh chóng phản ứng lại, ngay lập tức đứng ra lớn tiếng chào hỏi:
"Chào chủ tịch Hoắc."
Thấy mọi người đồng loạt cúi người chín mươi độ, Nhiêu Niệm chưa kịp phản ứng lại, vô thức làm theo.
Nhưng cô quên mất búi tóc trên đầu vẫn chưa được buộc gọn, nên khi cô cúi xuống, chiếc kẹp ngay lập tức tuột khỏi mái tóc mềm mượt và rơi xuống đất.
Mọi thứ diễn ra quá đột ngột, chỉ nghe thấy âm thanh lanh lảnh vang lên trong hội trường. Tất cả mọi người chứng kiến cảnh tượng vừa rồi đều sững sờ, trong tích tắc bầu không khí căng lên như dây đàn sắp đứt.
Kẹp tóc hình trụ, theo quán tính lăn đến chân vị khách, nằm dưới đôi giày da sáng bóng và chiếc quần tây chỉnh tề.
Nhiêu Niệm nhìn bóng dáng cao gầy cúi xuống một cách trang trọng, dùng bàn tay cao quý nhặt chiếc kẹp tóc của cô lên.
Người mà cô nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại, một lần nữa xuất hiện ở trước mặt cô.
Hoắc Duật Thâm cầm đồ đi về phía cô.
Chắc là không ngờ anh sẽ có mặt ở đây, nét mặt cô gái có hơi hoang mang. Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, trên khuôn mặt thanh tú lộ ra biểu cảm đáng yêu.
Khác với sự trang nhã và dịu dàng cô thể hiện ở đêm hôm đó, lúc này rõ ràng là cô hoạt bát và tươi sáng hơn rất nhiều.
Nhiêu Niệm ngẩn ngơ nhìn anh đến gần.
Các nhân viên phía sau cô cũng vậy, tất cả đều chăm chú nhìn vào bóng dáng người đàn ông trước mặt, thậm chí một vài nhân viên nữ đã bắt đầu mặt đỏ tim đập nhanh.
Rất ít khách hàng nam có ngoại hình ưa nhìn, những người có cả ngoại hình và khí chất như anh lại càng hiếm có.
Hôm nay người đàn ông chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, không đeo cà vạt. Áo sơ mi phác họa dáng người cứng cỏi, cử chỉ thanh lịch trầm tĩnh, cảm giác như cách một lớp kính vô hình, đôi mắt sâu như biển nhìn thẳng vào cô.
Nhiêu Niệm lấy lại tinh thần, nhanh chóng nhận lấy kẹp tóc từ tay Hoắc Duật Thâm, theo bản năng lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách với người đàn ông.
Vừa rồi đầu ngón tay cô chạm nhẹ vào lòng bàn tay anh, cảm giác ngứa ran.
Cô giả vờ bình tĩnh: "Cảm ơn chủ tịch Hoắc."
Hoắc Duật Thâm rút tay về, cúi đầu nhìn cô, thong dong trả lười: "Không có gì."
Lúc này, một nam đấu giá viên cấp cao chủ động tiến lên, cung kính giới thiệu: "Chủ tịch Hoắc, đây là Nhiêu Niệm, một đấu giá viên vô cùng nổi tiếng của phòng đấu giá chúng tôi, đảm nhiệm bộ phận nghệ thuật cổ điển, là người vừa chủ trì một cuộc đấu giá quy mô lớn, hiện vẫn đang nằm trong top tìm kiếm. Cô ấy sẽ là người giới thiệu cho anh các bộ sưu tập của chúng tôi."
Hoắc Duật Thâm nhìn Nhiêu Niệm, khẽ gật đầu: "Vất vả rồi."
Hành xử như thể chưa từng quen biết cô, tựa như một kẻ có tiền đàng hoàng, lịch sự.
Nhiêu Niệm nín thở, giả vờ như trên chiếc du thuyền đêm đó chưa từng xảy ra chuyện gì.
Cô bày ra tư thế chuyên nghiệp nhất, đi ở phía trước dẫn đường, bắt đầu giới thiệu từ khu triển lãm thứ nhất, nhẹ giọng hỏi: "Không biết hôm nay anh có hứng thú với thể loại nào? Thư pháp, hội họa, đồ sứ hay trang sức?"
"Vàng ngọc châu báu gì đó, mua để tặng người khác."
Không còn nghi ngờ gì nữa, khi một người đàn ông đi mua trang sức, chắc chắn là sẽ tặng cho một người phụ nữ.
Mí mắt Nhiêu Niệm khẽ run lên, nhưng cô vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, dẫn anh đến khu triển lãm đồ trang sức.
Nhiêu Niệm đi đến chiếc tủ kính ở giữa, lần lượt giới thiệu những món đồ giá trị cho anh: "Chiếc vòng này nằm trong bộ sưu tập riêng của bà Heidi Horton lúc sinh thời, đồng thời cũng là sản phẩm nằm trên trang bìa danh mục đấu giá lần này. Trên đó có tổng cộng 55 hạt ngọc lục bảo, đường kính mỗi hạt 16 li, ở giữa là một viên kim cương hình vuông, giá ước tính khoảng 60 triệu* nhân dân tệ..."
(*60 triệu CNY ~ 198 tỷ VND)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
