“Muội thật vô dụng...”
Nàng ta rất muốn chạy ra ngoài lý luận với bọn họ, nhưng lại chẳng có gan.
Dù sao trước kia cũng từng là người một nhà sống chung dưới một mái nhà, nàng ta vẫn chưa thể hoàn toàn xé rách mặt.
Cố Vãn Nguyệt liếc nàng ta một cái, thản nhiên nói:
“Muội còn cố kỵ tình cảm người một nhà, nhưng bọn họ có coi muội là người một nhà đâu. Muội quên rồi sao? Tam phòng chúng ta đã đoạn thân với họ.”
Một câu nói khiến Tô Cẩm Nhi sững người, sau đó rơi vào trầm tư.
Cố Vãn Nguyệt cũng không nói thêm.
Có những chuyện, tiểu cô nương này phải tự mình nghĩ thông.
Nàng bò sang bên cạnh Tô Cảnh Hành, bắt đầu thay thuốc cho hắn.
Chiếc lều vốn không lớn, hai người chen sát vào nhau, hơi thở gần như phả lên mặt đối phương.
Cố Vãn Nguyệt vừa ngẩng đầu đã thấy đôi mắt phượng của Tô Cảnh Hành hơi nheo lại, vành tai ửng đỏ. Rõ ràng hắn đang ngượng vì nàng ở quá gần, vậy mà ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng cao ngạo.
Nàng không nhịn được bật cười.
“Tướng công, ta phát hiện chàng khá thuần tình đấy.”
Đúng lúc ấy, Tô Tử Khanh cầm phần lương khô được phát quay về. Nghe thấy vậy, hắn tò mò chớp mắt hỏi:
“Đại tẩu, thuần tình là gì?”
“Chính là chưa từng tiếp xúc nhiều với nữ nhân, dễ ngại ngùng, tâm tư lại đơn thuần.”
Cố Vãn Nguyệt nghiêm trang giải thích:
“Đại ca đệ chính là một nam tử thuần tình.”
Tô Tử Khanh bừng tỉnh:
“Thì ra là vậy. Từ nhỏ đại ca đã thích đọc sách luyện võ, chẳng thích chơi với nữ nhân. Ngay cả người hầu hạ trong phòng cũng toàn là mấy bà tử. Trước đây bọn đệ còn từng nghi ngờ đại ca có phải...”
“Tử Khanh!”
Tô Cảnh Hành ho khan một tiếng.
“Ối, đại ca! Sao huynh lại thức rồi?”
Tô Tử Khanh lúc này mới phát hiện đại ca vẫn còn tỉnh, sợ đến mức lập tức ngậm miệng.
Cố Vãn Nguyệt cười như không cười nhìn Tô Cảnh Hành, ghé sát lại, dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy:
“Thì ra tướng công trước giờ chưa từng tiếp xúc nhiều với nữ nhân, chẳng trách không chịu nổi trêu chọc như vậy.”
Không chịu nổi trêu chọc...
Tay Tô Cảnh Hành khẽ run, suýt chút nữa hất đổ lọ thuốc bên cạnh.
Nếu lúc này có thể cử động, e rằng hắn đã xấu hổ đến mức chạy ra ngoài rồi.
Nương tử của hắn lúc thì cao ngạo lạnh lùng, lúc lại giống hệt yêu tinh trêu người, thật khiến hắn không biết nên khóc hay nên cười.
Thay thuốc xong, Cố Vãn Nguyệt cũng không trêu hắn nữa, nhận lấy chiếc bánh bao đen từ tay Tô Tử Khanh.
Đi đường mấy ngày, cả nhà đã dần quen với mùi vị của thứ này.
Bánh bao tuy khô cứng, nhưng ăn kèm chút nước vẫn có thể nuốt trôi, chỉ là nhạt nhẽo khó ăn.
Cố Vãn Nguyệt liếc quanh một vòng.
Chiếc lều đã che kín tầm mắt từ bên ngoài.
Trước đây nàng không dám tùy tiện lấy đồ ăn trong không gian ra, chính là vì sợ bị người khác phát hiện, lại chẳng thể giải thích nguồn gốc.
Nhưng bây giờ...
Khóe môi Cố Vãn Nguyệt khẽ cong lên.
Nàng thò tay vào tay nải, thực chất ý thức đã tiến vào không gian.
Phản ứng đầu tiên của mọi người khi nhìn thấy đùi cừu là thắc mắc thứ này từ đâu ra.
Nhưng vừa ngửi thấy mùi thịt nướng thơm phức, nước miếng đã sắp chảy ra ngoài, ai còn tâm trí quan tâm nó được giấu ở đâu nữa.
“Đại tẩu, tẩu... tẩu giấu đồ giỏi thật đấy! Vậy mà còn giấu được cả một chiếc đùi cừu nướng trong tay nải. Tẩu đúng là thần tượng của đệ!”
Tô Tử Khanh vừa mở miệng đã tuôn ra một tràng lời ngon tiếng ngọt.
Quả thật rất khó khiến người ta không nghi ngờ, tiểu tử này lớn lên liệu có trở thành một kẻ trăng hoa chuyên lừa gạt thiếu nữ hay không.
Tô Cẩm Nhi dụi mắt, cứ như không dám tin vào những gì mình đang nhìn thấy.
“Đùi cừu... Muội không hoa mắt chứ? Muội vậy mà lại được ăn đùi cừu rồi...”
Dương thị thì hai mắt sáng rực, đã bắt đầu không ngừng nuốt nước bọt.
Chỉ có Tô Cảnh Hành vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh.
Nhưng trong đôi mắt đen sâu thẳm cũng hiện rõ sự kinh ngạc.
Hắn nhìn Cố Vãn Nguyệt thật lâu.
Trong lòng càng thêm chắc chắn, chiếc đùi cừu nướng này tuyệt đối không phải vừa được lấy ra từ trong tay nải.
Xem ra suy đoán của hắn không sai...
Dù vậy, Tô Cảnh Hành vẫn không vạch trần nàng.
Ít nhất hiện giờ Cố Vãn Nguyệt chưa từng làm chuyện gì gây bất lợi cho bọn họ.
Chỉ có một điều khiến hắn hết sức tò mò.
Tại sao Cố Vãn Nguyệt trước mắt lại hoàn toàn khác với vị tiểu thư Hầu phủ mà hắn từng cho người điều tra?
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, đừng để người khác nghe thấy.”
Cố Vãn Nguyệt đưa ngón trỏ lên môi.
Tuy hiện giờ đám nha dịch phần lớn đều nhắm mắt làm ngơ với tam phòng, nhưng nếu để người khác phát hiện bọn họ lén ăn đùi cừu nướng, rất dễ rước thêm phiền phức.
Trên đường lưu đày, nếu tất cả cùng khổ thì chẳng có gì.
Nhưng một khi ngươi sống tốt hơn người khác quá nhiều, chắc chắn sẽ khiến kẻ có lòng sinh đỏ mắt.
Nói không chừng còn bị người ta nhắm tới.
Mấy người lập tức gật đầu, đồng loạt im bặt, trơ mắt chờ Cố Vãn Nguyệt chia thịt.
Đùi cừu vừa được chia tới tay, ai nấy đều không chờ nổi mà cắn ngay một miếng.
Trước đây bọn họ đều là người sống trong phú quý, ăn uống lúc nào cũng có nha hoàn hầu hạ.
Bây giờ lại trực tiếp dùng tay cầm thịt, chẳng còn màng tới dáng vẻ, cứ thế xé từng miếng lớn mà ăn.
Tô Tử Khanh và Tô Cẩm Nhi ăn đến mức suýt khóc.
“Ngon quá! Chiếc đùi cừu này đúng là thứ ngon nhất đệ từng ăn, còn ngon hơn cả đùi cừu nướng trong yến tiệc hoàng cung!”
Cố Vãn Nguyệt thầm nghĩ:
Không ngờ tới chứ gì?
Chiếc đùi cừu này chính là nàng lấy từ Ngự Thiện Phòng trong hoàng cung đấy!
“Ngon... ngon...”
Dương thị cũng ăn đến vui vẻ, nhưng vẫn không quên xé một miếng thịt đưa cho Tô Cảnh Hành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)