Vừa nghe nói lại phải lên đường, không ít người lập tức kêu khổ.
Tôn Vũ gọi mấy nha dịch tới, trầm giọng dặn:
“Bảo bọn họ mau thu dọn đồ đạc. Nghe nói Hoàng lăng xảy ra chuyện, chúng ta rời khỏi đây càng sớm càng tốt, tránh bị liên lụy.”
Tin Hoàng lăng bị trộm hắn cũng vừa mới nghe được.
Nghe nói chỉ trong một đêm, toàn bộ đồ đạc bên trong đã biến mất sạch sẽ, ngay cả một cọng lông cũng chẳng còn.
Tên trộm này quả thật quá đáng sợ.
Ô Vân Trấn không nên ở lâu.
Vẫn nên mau chóng rời đi thì hơn.
Nhận được mệnh lệnh, đám nha dịch lập tức rút roi, lớn tiếng thúc giục phạm nhân lên đường.
Cứ như vậy, cả đoàn lại rời khỏi khách điếm, chậm rãi đi về phía ngoài trấn.
Đoạn đường tiếp theo sẽ không còn thuận lợi như trước nữa.
Ít nhất trong ba, bốn ngày tới, bọn họ sẽ không gặp được bất kỳ thành trấn nào.
Điều đó cũng có nghĩa là trong ba, bốn ngày tới, bọn họ đều phải màn trời chiếu đất, ngủ ngoài hoang dã.
Đến tối, mọi người mệt lả, vừa được nghỉ đã ngã vật xuống đất.
Thế nhưng khi nhìn thấy hành động của Cố Vãn Nguyệt, ai nấy đều suýt trố cả mắt.
Cố Vãn Nguyệt vậy mà định tay không dựng lều giữa nơi hoang sơn dã lĩnh!
Chỉ thấy nàng lấy ra một sợi dây thừng, buộc chặt vào hai thân cây gần nhau, sau đó lấy một tấm bạt dầu lớn phủ qua sợi dây, hai mép bạt kéo xuống rồi dùng đá đè cố định trên mặt đất.
Chẳng bao lâu, một chiếc lều nhỏ đã dựng xong.
“Đi, Tử Khanh và nương đỡ tướng công vào trong. Cẩm Nhi, muội kéo chăn bông trên xe xuống trải đi.”
Cố Vãn Nguyệt phân công đâu ra đấy.
Người tam phòng dường như đã mặc nhiên coi nàng là người dẫn đầu, nghe nàng dặn xong liền lập tức chia nhau làm việc.
Những phạm nhân xung quanh trơ mắt nhìn bọn họ chui vào lều, nằm xuống lớp chăn đệm mềm mại, rồi lại cúi đầu nhìn nền đất bùn cứng ngắc dưới thân mình.
Tự nhiên chẳng ai còn thấy chỗ ngủ của mình dễ chịu nữa.
Tôn Vũ càng kinh ngạc hơn.
Bọn họ đã áp giải phạm nhân lưu đày không biết bao nhiêu chuyến, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy có người dựng được một chiếc lều ngay giữa đường như vậy.
“Cố tiểu nương tử, thứ này có chống được nước không?”
Tôn Vũ tò mò hỏi.
“Đương nhiên.”
Cố Vãn Nguyệt đáp:
“Đây là bạt dầu. Đừng nói sương đêm, ngay cả trời mưa cũng có thể che được.”
Vừa nói, nàng vừa lấy từ xe kéo xuống một khoanh nhang muỗi, châm lửa rồi đặt bên cạnh lều để đề phòng ban đêm bị muỗi đốt.
Tôn Vũ càng nhìn càng thấy hứng thú.
“Cô có thể dạy ta cách dựng chiếc lều này không?”
Trên xe lừa của bọn họ cũng có không ít bạt dầu, vốn dùng để che vật tư khi trời mưa. Trước giờ hắn chưa từng nghĩ thứ này còn có thể dùng để che mưa chắn gió cho người.
Lúc nãy khi Cố Vãn Nguyệt dựng lều, hắn cũng đứng bên cạnh nhìn.
Thoạt nhìn thì rất đơn giản.
Nhưng đến lúc thật sự muốn tự tay làm, hắn lại chẳng biết nên bắt đầu từ đâu.
Do dự một hồi, Tôn Vũ vẫn quyết định tới thỉnh giáo.
Khuôn mặt đen sạm của hắn hơi đỏ lên.
Một đại nam nhân như hắn, ở nơi hoang dã lại phải đi hỏi một tiểu nương tử cách dựng lều, quả thật có chút ngượng ngùng.
Cố Vãn Nguyệt lại thoải mái gật đầu.
“Có gì mà không được? Ta vẽ cho quan gia một bản, quan gia nhìn kỹ nhé.”
Chỉ là cách dựng lều mà thôi, cũng chẳng phải bí mật gì không thể truyền ra ngoài.
Cố Vãn Nguyệt dạy vô cùng hào phóng.
Huống hồ nhân cơ hội này còn có thể kéo gần quan hệ với Tôn Vũ.
Nàng tiện tay bẻ một cành cây, gạt lớp cỏ dại trên nền đất ra rồi vẽ sơ đồ cách dựng lều, đồng thời chỉ rõ những chỗ cần chú ý.
“Quan gia, sợi dây buộc giữa hai thân cây nhất định phải kéo thật căng. Nếu không, cả chiếc lều rất dễ sập xuống.”
Tôn Vũ nhìn xong, ánh mắt đầy kinh ngạc.
Hắn biết thân phận của Cố Vãn Nguyệt, trong lòng không khỏi nảy sinh nghi ngờ.
Đây thật sự là thiên kim Hầu phủ từ nhỏ được nuôi trong khuê phòng sao?
Ghi nhớ cách dựng lều, Tôn Vũ lập tức chắp tay.
“Cố tiểu nương tử, đa tạ.”
“Không có gì.”
Chuyện đôi bên cùng có lợi mà thôi.
Nàng dạy Tôn Vũ dựng lều, Tôn Vũ nhận phần ân tình này. Sau này trên đường, chỉ cần hành động của nàng không vượt quá giới hạn, đám nha dịch tự nhiên cũng sẽ dễ nói chuyện hơn.
Tôn Vũ lập tức quay về, sai mấy nha dịch lấy bạt dầu ra dựng lều.
Hắn vừa đi, Lưu thị đã bắt đầu âm dương quái khí:
“Tam phòng đúng là kiêu kỳ thật. Đã bị lưu đày rồi còn bày vẽ mấy thứ không đâu. Có số bạc ấy, mua thêm chút đồ ăn chẳng tốt hơn sao? Mua bạt dầu làm gì cho phí.”
Tiền thị cũng hùa theo:
“Cũng chỉ có Dương thị ngốc nghếch mới không quản nổi con dâu. Nếu con dâu nhà ta dám phung phí bạc như thế, ta là người đầu tiên đánh chết nó!”
Lão phu nhân ngồi cách đó không xa cũng lạnh lùng lườm Cố Vãn Nguyệt.
Cố Vãn Nguyệt nghe vậy liền cười lạnh, cố ý cao giọng:
“Vậy bà không cần lo đâu. Với cái tên chỉ biết bám váy nương như Tô Vũ nhà bà, e rằng muốn cưới được vợ còn khó.”
“Ngươi... ngươi... Cố Vãn Nguyệt, ngươi nói bậy bạ gì thế!”
Tiền thị tức đến run cả ngón tay, vội ôm Tô Vũ vào lòng.
Cách đó không xa, Lý Thi Thi nhìn chiếc bánh màn thầu Tô Vũ lén đưa cho mình, lập tức ném vào giỏ như phải bỏng tay.
Cố Vãn Nguyệt chẳng buồn tranh cãi thêm với bọn họ.
Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời, khóe môi cong lên thành một nụ cười lạnh.
Bây giờ còn có sức mà châm chọc nàng?
Không quá ba canh giờ nữa, bọn họ sẽ phải khóc cha gọi mẹ cho xem!
Bên trong lều, Tô Cẩm Nhi đã tức đến sắp phát điên.
Từ sau khi bị lưu đày, mấy vị bá mẫu cứ hễ có cơ hội là lại châm chọc tam phòng, còn hết lần này đến lần khác mắng Dương thị là kẻ ngốc.
“Nhị bá mẫu quá đáng thật đấy. Sao bọn họ lại biến thành như vậy chứ...”
Quay đầu thấy Dương thị vẫn ngây ngốc ngồi đó, nhẫn nại vá đôi giày rách cho mấy người, mũi Tô Cẩm Nhi lập tức cay xè.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)