Cuối cùng, Cố Vãn Nguyệt vẫn quyết định giả chết trước mặt Tô Cảnh Hành.
Dù sao bí mật về không gian không thể để bất kỳ ai biết được. Cho dù hắn có nhận ra điều gì bất thường, chỉ cần nàng nhất quyết không thừa nhận thì hắn cũng chẳng làm gì được.
Nếu hắn thật sự có ý đồ xấu...
“Dọn sạch chưa?”
“Ừm ừm!”
Cố Vãn Nguyệt nàng đã ra tay, còn có thứ gì không dọn sạch được sao?
Nàng còn đang chờ hắn hỏi tiếp, nào ngờ Tô Cảnh Hành chỉ lộ vẻ yên tâm, sau đó nhắm mắt lại, không nói thêm gì nữa.
Cố Vãn Nguyệt: “...?”
Một bụng lý do nàng đã chuẩn bị sẵn để làm gì đây?
Nàng nhịn không được hỏi:
“Chàng không hỏi gì sao?”
Nhiều đồ như vậy, chẳng lẽ hắn không tò mò nàng đã mang chúng đi đâu?
“Không hỏi.”
Tô Cảnh Hành bình thản đáp:
“Ta tin nàng.”
Cố Vãn Nguyệt hơi sững người.
Nàng không ngờ hắn lại nói thẳng rằng tin mình.
Một lát sau, khóe môi nàng bất giác cong lên.
Không hỏi thì càng tốt, vừa hay đỡ mất công nàng phải vắt óc nghĩ cách giải thích.
“Vãn Nguyệt, ăn... ăn cơm.”
Đúng lúc ấy, Dương thị bưng một bát cơm nóng hổi tới, vừa xoa tay vừa nói:
“Cẩm Nhi nấu... nấu đấy.”
Cố Vãn Nguyệt lập tức nhìn sang.
Tô Cẩm Nhi đang đứng cách đó không xa, thấy nàng nhìn mình thì ngượng ngùng cười.
“Muội thấy mọi người đều mượn nhà bếp của khách điếm nấu ăn nên cũng qua mượn một chút. Đây là lần đầu tiên muội nấu... Đại tẩu nếm thử xem thế nào?”
Cố Vãn Nguyệt cúi đầu ăn một miếng.
Cơm ăn cùng rau xanh, chẳng có chút dầu mỡ nào, bên dưới còn hơi khét, mùi vị quả thật chẳng ra sao.
Nhưng khi ngẩng đầu lên, thấy Tô Cẩm Nhi đang căng thẳng nhìn mình, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì chờ đợi, Cố Vãn Nguyệt không nhịn được bật cười, giơ ngón tay cái lên.
“Không ngon, nhưng tinh thần đáng khen!”
“Đại tẩu!”
Tô Cẩm Nhi giả vờ tức giận dậm chân.
“Tẩu không thể nói vài câu dễ nghe hơn sao?”
Ngoài miệng oán trách, nhưng trong lòng nàng ta lại vui không chịu được.
Đây là lần đầu tiên nàng được Cố Vãn Nguyệt khen.
Cách đó không xa, Lý Thi Thi nhìn cảnh tượng này chỉ cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Nàng ta nghĩ một lát rồi lập tức đứng dậy, đi tới bên cạnh Tô Cảnh Hành, cố ý nói:
“Biểu ca, biểu tẩu thật lợi hại. Không giống muội vô dụng, mấy nha dịch kia đều đối xử với biểu tẩu tốt lắm. Lúc trở về còn chủ động giúp tỷ ấy khiêng đồ nữa.”
Thủ đoạn châm ngòi ly gián rõ ràng đến mức chẳng buồn che giấu.
Cố Vãn Nguyệt ngồi cách đó không xa, nghe vậy chỉ cười lạnh hai tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn cơm, tiện thể xem kịch vui.
Tô Cảnh Hành vẫn nhắm mắt.
“Vãn Nguyệt nhà ta đương nhiên lợi hại.”
Lý Thi Thi: “...”
Biểu ca thật sự không hiểu nàng ta đang nói gì sao?
Bị nghẹn một lúc, Lý Thi Thi đành nói rõ hơn:
“Biểu ca, biểu tẩu với tên nha dịch Trương Nhị kia liếc mắt đưa tình, còn sờ tay nhau nữa. Chuyện như vậy muội thật sự không học nổi... A, biểu ca, muội không có ý nói biểu tẩu lẳng lơ hay có gì với tên nha dịch kia đâu. Huynh tuyệt đối đừng hiểu lầm biểu tẩu nhé.”
“Phụt!”
Cố Vãn Nguyệt cuối cùng không nhịn nổi, suýt phun cả miếng cơm trong miệng ra ngoài.
Hôm nay nàng xem như được mở mang tầm mắt.
Thế nào gọi là trà xanh sống sờ sờ?
Đây chứ đâu!
Lý Thi Thi hung hăng lườm nàng một cái, sau đó lại quay sang nhìn Tô Cảnh Hành bằng vẻ mặt yếu đuối đáng thương.
“Biểu ca, bây giờ huynh đang bị thương, muội chỉ lo có người không biết an phận...”
“Ngươi nói xong chưa?”
Tô Cảnh Hành cuối cùng cũng bị nàng ta làm phiền đến mất kiên nhẫn.
Hắn mở mắt, khóe mắt vừa hay bắt gặp Cố Vãn Nguyệt đang ngồi cách đó không xa cười trộm.
Nữ nhân này đúng là chỉ biết xem náo nhiệt.
Tô Cảnh Hành thu hồi ánh mắt, lạnh lùng nói một chữ:
“Cút.”
“Biểu ca, huynh...”
Hốc mắt Lý Thi Thi lập tức đỏ lên.
Nàng ta đã nói đến mức này rồi, vậy mà biểu ca vẫn tin Cố Vãn Nguyệt?
Hắn chẳng lẽ bị Cố Vãn Nguyệt bỏ bùa rồi sao?!
Cuối cùng, Lý Thi Thi vẫn không chịu nổi ánh mắt lạnh lẽo của Tô Cảnh Hành, ôm mặt chạy đi.
Tô Cảnh Hành chán ghét nhắm mắt lại.
“Thi Thi biểu tỷ gần đây sao cứ nói mấy lời kỳ quái thế nhỉ?”
Tô Tử Khanh nhăn mũi.
Hắn không biết “trà xanh” là gì, chỉ cảm thấy biểu tỷ gần đây rất kỳ lạ.
Tô Cẩm Nhi cũng mờ mịt chớp mắt.
Trong ấn tượng trước kia của nàng ta, Thi Thi tỷ luôn dịu dàng, hào phóng.
Sao bây giờ lại biến thành thế này?
Bên phía đại phòng, Kim thị thấy Lý Thi Thi khóc lóc chạy về, lập tức đẩy tay nhi tử Tô Triệt, ý bảo hắn tiến lên an ủi.
“Con không đi. Con không muốn đi.”
Tô Triệt lập tức xoay người, quay mặt vào trong giường sưởi.
Bây giờ chỉ cần nhìn Lý Thi Thi thêm một cái, hắn cũng cảm thấy khó chịu.
Kim thị lại đầy vẻ khó hiểu.
Trước đó hai nhà rõ ràng đã ngầm nói với nhau, hai đứa trẻ đều vừa mắt đối phương, chờ tìm được cơ hội thích hợp trên đường sẽ lo chuyện hôn sự.
Dù đang bị lưu đày, chuyện chung thân đại sự cũng không thể trì hoãn mãi.
Sao chỉ mới ra ngoài mua đồ một chuyến, nhi tử trở về đã nhìn Lý Thi Thi như nhìn thấy yêu quái vậy?
Kim thị vốn không phải người quá tinh ý, nghĩ mãi vẫn chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.
Ngược lại, Tô Nhiễm Nhiễm nhìn Lý Thi Thi một cái, lại nhìn sang phía tam phòng, sau đó nhỏ giọng khuyên:
“Nương, đại ca không muốn đi thì thôi.”
Kim thị ấp úng một hồi, cuối cùng cũng đành bỏ cuộc.
Bà ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Tô Vũ của nhị phòng mang vẻ mặt nịnh nọt tiến tới lấy lòng Lý Thi Thi.
Ăn cơm xong, đám nha dịch lập tức thúc giục mọi người thu dọn hành lý, chuẩn bị lên đường.
Ô Vân Trấn chỉ là nơi nghỉ chân tạm thời, đoàn người không thể lưu lại quá lâu, nếu không sẽ làm chậm hành trình áp giải.
Dù giường sưởi trong khách điếm cứng ngắc, ít ra vẫn có mái che, tốt hơn rất nhiều so với ngủ ngoài đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)