Mệnh giá còn lớn hơn cả tờ ngân phiếu nàng ta vừa dùng!
“Ngươi lấy đâu ra bạc?”
Ánh mắt Lý Thi Thi lập tức trở nên khó coi.
Hóa ra từ đầu đến cuối Cố Vãn Nguyệt đều giả nghèo?
“Liên quan gì đến ngươi?”
Cố Vãn Nguyệt chẳng buồn giải thích.
Nàng đặt số vật tư vừa mua lên xe lừa, sau đó âm thầm sờ chiếc chìa khóa Tô Cảnh Hành đưa cho mình.
Nhìn sắc trời, nếu còn không tranh thủ đi lấy số đồ kia, lát nữa e rằng sẽ không kịp.
Nàng bước tới chỗ Trương Nhị.
“Trương nhị ca, ta muốn đi riêng mua thêm chút đồ, đều là đồ dùng của nữ nhân.”
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Cố Vãn Nguyệt cũng không ôm nhiều hy vọng.
Dù sao được phép rời đoàn ra ngoài mua đồ đã là đặc ân.
Nếu Trương Nhị không đồng ý, nàng cũng chỉ có thể đợi đến tối rồi lén đi một chuyến. Có điều nàng chưa chắc hôm nay đoàn người còn ở lại Ô Vân Trấn, như vậy sẽ phiền phức hơn nhiều.
Nào ngờ Trương Nhị lại rất dễ nói chuyện.
“Trong vòng nửa canh giờ phải quay lại.”
Cố Vãn Nguyệt lập tức mỉm cười.
“Đa tạ.”
Nàng hiểu, đây là sự tin tưởng Trương Nhị dành cho mình.
Cầm chiếc giỏ lên, Cố Vãn Nguyệt nhanh chóng đi về phía Ô Y Hạng.
Thấy vậy, Lý Thi Thi cũng vội bước tới.
“Quan gia, ta có thể sang cửa hàng quần áo bên cạnh xem một chút không?”
Lúc rời khỏi Lý gia, nàng ta chẳng kịp thu dọn được bao nhiêu quần áo. Bộ đang mặc trên người cũng sắp rách đến nơi.
Đối với một người vốn yêu thích cái đẹp như nàng ta, chuyện này quả thật rất khó chịu.
Trương Nhị không chút khách sáo:
“Ngươi nằm mơ đi!”
Hai mắt Lý Thi Thi lập tức đỏ lên.
“Tại sao Cố Vãn Nguyệt đi được, ta lại không được đi?”
Tô Triệt nghe mà giật mình.
Biểu muội lại dám trực tiếp chất vấn quan sai?
Nàng ta thật sự không muốn sống nữa sao?
May mà Trương Nhị không phải loại động một chút là vung roi đánh người. Hắn chỉ lạnh lùng nhìn Lý Thi Thi.
“Cố nương tử cứu mạng lão đại, là ân nhân cứu mạng của lão đại. Ngươi có phải không?”
Hắn cười lạnh:
“Cũng không tự soi gương xem mình là cái thá gì. Còn không biết an phận, từ nay về sau đừng hòng theo ra ngoài mua vật tư nữa!”
Bên này, Cố Vãn Nguyệt đã dựa theo chỉ dẫn của Tô Cảnh Hành tìm được tiểu viện phía sau Ô Y Hạng.
Quan sát xung quanh không có ai, nàng lập tức thuấn di vào trong sân, dùng chìa khóa mở cửa hầm rồi nhanh chóng đi xuống.
Đợi thắp nến soi rõ cảnh tượng bên trong, mí mắt nàng lập tức giật liên hồi.
Tốt lắm!
Không hổ là nam nhân của Cố Vãn Nguyệt nàng!
Trong hầm chất đầy lương thực và binh khí.
Thảo nào lúc vương phủ bị xét nhà, trong khố phòng gần như chẳng còn bao nhiêu thứ đáng giá.
Xem ra Tô Cảnh Hành đã sớm đánh hơi được nguy hiểm, âm thầm chuyển một phần vật tư ra ngoài từ trước.
Nhưng mà...
Nhiều đồ như vậy, hắn lại bảo nàng dọn sạch toàn bộ?
Cố Vãn Nguyệt lập tức cảm thấy có gì đó không đúng.
Nam nhân này chẳng lẽ đã biết nàng có dị năng không gian rồi?
Trong lòng nàng âm thầm cảnh giác, nhưng động tác trên tay chẳng hề chậm lại. Chỉ một ý niệm, toàn bộ lương thực và binh khí trong hầm đã được thu sạch vào không gian.
Sau khi kiểm tra một lượt, xác định không bỏ sót thứ gì, nàng mới xoay người rời đi.
Ước lượng thời gian vẫn còn kịp, Cố Vãn Nguyệt lại ghé qua một tiệm thuốc, bảo đại phu bốc cho mình vài thang thuốc theo lời nàng dặn, sau đó mới vội vàng quay về hội hợp với đoàn người.
Lúc nàng trở lại, đám nha dịch đã chất gần hết vật tư mua được lên xe lừa.
Cố Vãn Nguyệt chạy chậm tới, vừa thở vừa nói:
“Ngại quá, ngại quá. Ta ghé tiệm thuốc một chuyến nên về hơi muộn.”
Trương Nhị gãi đầu.
“Không sao. Cố tiểu nương tử lên xe trước đi, bọn ta cũng chuẩn bị về khách điếm rồi.”
“Được.”
Cố Vãn Nguyệt vẫn còn hơi thở dốc, vừa định lên xe lại chợt nhớ ra một chuyện.
“Đúng rồi, mấy gói thảo dược này cho huynh.”
Trương Nhị ngẩn người nhận lấy.
“Đây là gì?”
“Ta vừa ghé tiệm thuốc bốc cho huynh. Mang về đắp lên chân, có thể chữa chứng cũ ở chân của huynh.”
Trương Nhị sững sờ, theo bản năng cúi xuống nhìn bắp chân mình.
Nhà hắn nghèo, cha mẹ lại mất sớm. Năm xưa trong lúc ra ngoài kiếm sống, chân hắn từng bị phiến đá đập trúng.
Ngày thường đi lại không có vấn đề gì, nhưng hễ đi đường quá nhiều thì chân sẽ đau, bước đi cũng bắt đầu khập khiễng.
Công việc áp giải phạm nhân vốn phải đi bộ đường dài, đối với hắn cực kỳ bất tiện.
Nhưng một kẻ dân thường như hắn lấy đâu ra tư cách kén chọn việc làm?
Không ngờ Cố tiểu nương tử lại chú ý tới.
Hơn nữa, nàng về muộn cũng là vì cố ý ghé tiệm thuốc bốc thuốc cho hắn.
Trương Nhị cúi đầu, hốc mắt bất giác hơi đỏ.
Hắn luống cuống nhận lấy mấy gói thuốc.
“Cố tiểu nương tử... cảm tạ cô.”
Ngoài lão đại ra, Cố tiểu nương tử là người đầu tiên đối xử tốt với hắn như vậy.
“Đừng khách sáo.”
Cố Vãn Nguyệt cười:
“Huynh cũng chiếu cố ta không ít mà.”
Con người Cố Vãn Nguyệt vốn là như vậy.
“Hồ ly tinh! Thật không biết ả dùng bùa mê thuốc lú gì mà khiến đám nha dịch thối tha kia ai nấy đều xoay quanh ả!”
Rõ ràng nàng ta cảm thấy mình có sức hấp dẫn hơn Cố Vãn Nguyệt nhiều.
Vậy mà đám nha dịch kia thấy nàng ta thì chỉ biết quát tháo, còn đối với Cố Vãn Nguyệt lại hết lần này đến lần khác tỏ vẻ hòa nhã.
Không biết nghĩ đến chuyện gì, khóe môi Lý Thi Thi bỗng cong lên.
Đợi trở về, nàng ta nhất định phải kể chuyện này cho Cảnh biểu ca nghe.
Đến lúc đó, để xem Cảnh biểu ca còn nhìn hồ ly tinh này thế nào!
Ha ha.
Trên đường trở về, bề ngoài Cố Vãn Nguyệt vẫn nhắm mắt dưỡng thần, nhưng thực chất ý thức đã tiến vào không gian.
Nhìn đống lương thực và binh khí vừa thu được từ căn hầm, nàng không khỏi trầm tư.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)