Cứ như vậy, năm người trong lều nhanh chóng chia sạch cả chiếc đùi cừu, ai nấy đều thỏa mãn xoa bụng.
Cách đó không xa, mũi Tiền thị thính như mũi chó.
Bà ta đẩy Tô Hoa Lâm bên cạnh.
“Phu quân, ông có ngửi thấy mùi đùi cừu nướng không?”
Vết thương trên người Tô Hoa Lâm vẫn chưa khỏi, lúc này đang đau nhức khó chịu, nghe vậy liền mất kiên nhẫn:
“Giữa nơi hoang sơn dã lĩnh thế này lấy đâu ra đùi cừu nướng? Đừng làm phiền ta.”
Tiền thị bị nghẹn, sắc mặt lập tức tủi thân.
Nhớ lại trước kia, bà ta và Tô Hoa Lâm cũng từng khá ân ái.
Nhưng từ sau khi bị lưu đày, ông ta ngày càng mất kiên nhẫn với bà ta.
Dù vậy, Tiền thị vẫn nhất quyết tin rằng mình không ngửi nhầm.
Bà ta lần theo mùi thơm, lén mò tới trước lều của tam phòng.
Vừa ngửi thấy mùi thịt càng rõ, Tiền thị lập tức tức đến méo cả miệng.
“Được lắm, được lắm! Tam phòng các ngươi đúng là đồ súc sinh, vậy mà trốn trong này lén ăn sung mặc sướng!”
Bà ta lập tức quay về tìm lão phu nhân.
“Nương, con chắc chắn không ngửi nhầm! Tam phòng nhất định đang trốn trong lều ăn đùi cừu. Con đã bảo mà, sao bọn họ lại vội vàng đoạn thân như vậy, hóa ra đã sớm tính toán riêng!”
Lão phu nhân vốn đang đói cồn cào.
Vừa nghe nói tam phòng trốn trong lều ăn đùi cừu, sắc mặt lập tức sa sầm.
Lại nghe Tiền thị nói bọn họ cố ý đoạn thân để hưởng riêng, bà ta càng không nhịn được nữa, chống trượng đi thẳng về phía chiếc lều.
“Ngươi đúng là chẳng phải thứ tốt đẹp gì! Nhìn xem ngươi dạy dỗ ra một đám con cái thế nào, sau lưng chúng ta thì lén ăn sung mặc sướng!”
Bà ta càng mắng càng hăng:
“Cho dù đã đoạn thân, ta vẫn là trưởng bối của các ngươi. Có đồ ăn ngon, thức uống ngon mà các ngươi lại dám không mang tới hiếu kính ta!”
Nếu đổi lại trước đây, Tiền thị chắc chắn sẽ không nói ra những lời mất mặt đến vậy.
Nhưng lúc này chỉ cần nghĩ đến đùi cừu nướng, bà ta đã thèm đến phát điên.
Đầu óc Dương thị vốn không được minh mẫn, đột nhiên bị Tiền thị túm tai mắng chửi, nhất thời hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Nhị tẩu... đau, đau...”
Bà vốn chẳng hề nghĩ tới chuyện làm hại Tiền thị, chỉ biết lắp bắp bảo bà ta mau buông mình ra.
“Đau là đáng đời! Ai bảo ngươi lén ăn đùi cừu? Đau chết ngươi cũng đáng!”
Mấy người trong lều cũng không ngờ Tiền thị lại đột nhiên xông tới.
Đến khi phản ứng lại, Tô Tử Khanh lập tức lao ra, kéo Dương thị về phía sau bảo vệ.
“Nương, tai nương chảy máu rồi!”
Nhìn thấy vành tai Dương thị đã bị xé rách, máu rỉ ra ngoài, Tô Tử Khanh tức đến toàn thân run lên.
Hắn lạnh lùng nhìn Tiền thị và lão phu nhân, ánh mắt hận không thể xuyên thủng hai người.
“Các người ức hiếp người quá đáng! Nương ta đã làm gì các người mà các người lại đối xử với bà ấy như vậy?”
Tiền thị bị ánh mắt ấy dọa cho chột dạ, nhưng nhớ tới mùi thịt cừu vừa ngửi thấy trên người Dương thị, bà ta lập tức lấy lại khí thế, lớn tiếng mắng:
“Đánh ả là đáng! Ai bảo các ngươi lén ăn đùi cừu? Đám con cháu bất hiếu, có đồ ngon mà không biết mang tới hiếu kính trưởng bối!”
Lão phu nhân cũng hừ lạnh, khinh miệt nói:
“Ngay từ đầu đã không nên đồng ý cho nương ngươi bước vào cửa Tô gia. Một nữ nhân làm hỏng cả ba đời.”
Trong lều, Tô Cảnh Hành nghe tiếng tranh cãi bên ngoài, ánh mắt lập tức lạnh xuống, định ra tay.
Cố Vãn Nguyệt vội ngăn hắn lại.
“Cứ xem đã.”
Đường lưu đày còn dài, không thể chuyện gì cũng do nàng và Tô Cảnh Hành đứng ra giải quyết.
Sở dĩ ngay từ đầu nàng không ra tay, chính là muốn Tô Tử Khanh và Tô Cẩm Nhi học cách tự mình phản kháng.
Tô Cảnh Hành nghe vậy mới dừng lại, nhưng sắc mặt vẫn lạnh lẽo, rõ ràng đang cố nén giận.
Bên ngoài lều, hai huynh muội Tô Tử Khanh quả nhiên bị những lời của Tiền thị và lão phu nhân làm cho lạnh lòng.
Rõ ràng hai bên đã đoạn thân.
Đùi cừu nướng có liên quan gì đến bọn họ?
Vậy mà những người này còn mặt dày chạy tới trách móc!
Người Tô gia đúng là quá vô sỉ.
Tô Tử Khanh nhắm mắt lại, chẳng buồn tiếp tục tranh cãi với Tiền thị, chỉ lạnh lùng nói:
“Chúng ta chỉ ăn bánh bao, hoàn toàn không có đùi cừu gì cả. Nếu bà còn tiếp tục gây sự, ta sẽ gọi nha dịch tới.”
Lão phu nhân trừng lớn mắt.
“Tô Tử Khanh, ngươi dám!”
Tô Tử Khanh cười lạnh:
“Bà cứ xem ta có dám hay không. Ta còn có thể nói với nha dịch rằng các người đang mưu tính bỏ trốn. Đến lúc đó, xem nha dịch có tha cho bà không.”
Trước kia khi đoạn thân với Tô gia, trong lòng Tô Tử Khanh tuy oán trách mấy vị thúc bá, nhưng đối với lão phu nhân vẫn còn sót lại một chút kính trọng.
Dù sao bà cũng là tổ mẫu ruột của hắn, hai người cùng chung huyết mạch.
Nhưng kể từ giờ phút này, hắn đã hoàn toàn lạnh lòng với đám người Tô gia.
Sau này cho dù bọn họ có chết ngay trước mặt, hắn cũng chẳng muốn nhíu mày lấy một cái.
“Bây giờ muội đi gọi nha dịch!”
Không đợi Tô Tử Khanh hành động, Tô Cẩm Nhi đã xông ra ngoài, định đi gọi người.
Tiền thị kéo lão phu nhân tới vốn chỉ muốn đòi chút đồ ăn. Nếu thật sự kinh động đến nha dịch, đám nha dịch chắc chắn sẽ đứng về phía tam phòng.
Bà ta lập tức sợ hãi, vội vàng đỡ lão phu nhân quay về.
Trước khi đi còn hung hăng lườm Tô Tử Khanh.
“Đồ bạch nhãn lang! Sớm muộn gì cũng có ngày ta xử lý ngươi!”
Tô Tử Khanh nhìn chằm chằm bóng lưng hai người hồi lâu, cuối cùng mới thở ra một hơi rồi xoay người trở vào lều.
Thấy Cố Vãn Nguyệt đang nhìn mình, hắn khẽ nhếch môi, nở một nụ cười có phần chua chát.
“Đại tẩu, sau này đệ sẽ bảo vệ mọi người thật tốt.”
Nhìn hắn như vậy, Cố Vãn Nguyệt không khỏi thấy xót xa.
Nói cho cùng, Tô Tử Khanh cũng chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi.
Nếu đặt ở hiện đại, độ tuổi này còn được người lớn nâng niu trong lòng bàn tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)