Ngày hôm sau, lúc Khương Ngâm còn đang ngủ say, cô bị người đàn ông ở bên cạnh lay tỉnh.
Cô không vui nhíu mày, lúc khua tay không khống chế được lực và góc độ, kết quả lại tát lên mặt anh.
Tiếng tát vang vọng khiến cơn buồn ngủ của Khương Ngâm chạy mất, cô đột nhiên mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn mê người của Doãn Toại.
Da anh rất trắng, lúc ra tay, Khương Ngâm vẫn đang mơ màng, cộng với tâm tình không vui, cho nên lực đánh rất mạnh, lúc này trên mặt anh có mấy dấu tay mờ mờ.
Trong lòng cô có hơi hoảng sợ, vội thu tay về: "Em không phải cố ý."
Nhưng nghĩ lại, cô thấy cũng không thể trách mình, vì vậy bổ sung: "Em đang ngủ mà anh cứ làm ồn, đấy là do anh tự chuốc lấy."
Doãn Toại cũng không giận, chỉ chậm rãi nở nụ cười: "Mỗi ngày đều nói ta bạo lực gia đình, anh thấy người bạo lực ở đây là em đấy?"
Khương Ngâm: "..."
Doãn Toại cúi đầu hôn lên môi cô: "Ngoan nào, đừng ngủ nữa."
Cô cầm điện thoại lên xem giờ, mới 6 rưỡi.
"Còn sớm mà, anh gọi em dậy làm gì?"
"Vận động."
Khương Ngâm thật sự bó tay, nào có ai mới sáng ra, còn chưa tỉnh ngủ đã muốn chứ?
Mặc dù đợt vừa rồi cô đi công tác, anh phải nhịn rất lâu, nhưng tối qua còn chưa đủ hay sao?
Như này cũng quá phóng túng đi?
Doãn Toại chống hai tay bên người Khương Ngâm, anh nhìn cô cười: "Trong đầu em nghĩ gì thế, sao lại bậy bạ như vậy?"
"..."
Khương Ngâm đẩy anh ra, lấy chăn che mặt mình: "Em không đi!"
"Sao lại không đi chứ? Thể chất của em kém như vậy, nói ốm là ốm, phải rèn luyện nhiều vào, nào, anh dẫn em đến phòng tập chạy bộ."
Thấy Khương Ngâm không thèm để ý đến mình, anh đành vừa đấm vừa xoa khiến cô không tài nào ngủ được.
Cuối cùng, Khương Ngâm không còn cách nào khác, phải gắng gượng ngồi dậy mặc quần áo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
