Nhìn thấy Mộng Thanh Du từ trong phòng tắm đi ra, Khương Ngâm nhanh chóng tắt khung chat với Doãn Toại, hai má ửng hồng, giả bộ bình tĩnh, khẽ thở ra một hơi.
Mộng Thanh Du thoa sữa dưỡng thể lên người, nhìn cô một chút: "Sao mặt cậu lại đỏ vậy?"
"Có lẽ là do máy sưởi nóng quá." Khương Ngâm bình tĩnh trả lời.
Mộng Thanh Du bôi lung tung xong, vén chăn lên chui vào: "Không phải lúc trước cậu và ông xã cậu kết hôn hợp đồng sao, kỳ hạn nửa năm cũng đã đến, có muốn li hôn không?"
Nói xong, cô ấy đưa tay kéo cổ áo Khương Ngâm ra, liếc nhìn vào trong.
Khương Ngâm vốn không ngờ tới cô ấy sẽ làm hành động này, nhớ đến vết đỏ trước ngực, nhanh chóng đánh vào tay cô ấy: "Mộng Thanh Du, cậu có thể bớt háo sắc một chút được không? Tớ cũng không phải ông xã cậu, cậu làm gì vậy?"
"Cũng ra gì đấy bé Khương Khương." Mộng Thanh Du nâng cằm cô lên: "Làm thế nào mà cậu có thể thu phục được trai đẹp cấm dục như ông xã cậu vậy, truyền lại kinh nghiệm cho tớ đi?"
Anh ấy mà cấm dục cái gì.
Chính là một con sói đội lốt cừu!
Khương Ngâm mắng thầm nhưng ngoài mặt lại thận trọng trả lời: "Thật ra cũng không có kinh nghiệm gì, chủ yếu là do dáng vẻ xinh đẹp này của tớ khiến cho mọi người yêu thích, có người đàn ông nào nhìn thấy mà không thích được? Dù Doãn Toại là người ngoài tầm với nhưng anh ấy cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, tiên nữ đây chỉ cần ngoắc tay, anh ấy liền vui vẻ chạy đến."
Mộng Thanh Du: "... Tắt đèn đi ngủ."
[ Đọc truyện ở trang Wordpress và Wattpad của Serein"s Home ]
——
Quảng cáo lần này quay chụp thuận lợi hơn nhiều so với dự tính, sáng thứ sáu đã kết thúc.
Tiểu Hà đã sớm về Trường Hoàn, Khương Ngâm ở lại đây thêm một ngày, Mộng Thanh Du dẫn cô đi xem điêu khắc băng.
Thành phố H có một lâu đài băng rất nổi tiếng, nhìn từ xa giống như một vương quốc cổ tích được xây bằng pha lê, xung quanh là sân trượt băng rất lớn, có không ít người lớn và trẻ em đang mang giày trượt băng chơi đùa trên sân.
Khương Ngâm không biết trượt băng, sau khi trượt băng ngã vài lần liền bỏ cuộc, vịn vào lan can không dám cử động.
Mộng Thanh Du nhịn không được chế nhạo nói: "Sao cậu lại nhác gan thế, làm gì có ai học trượt băng mà không bị té, khi còn bé tớ còn bị ba tớ ném vào sân trượt băng, ngã đau mới có thể tự đứng lên."
Khương Ngâm bật cười: "Đúng là ba ruột."
Mộng Thanh Du trượt một vòng trên băng, đi tới dựa vào lan can, đứng với Khương Ngâm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
