Vốn dĩ, Khương Ngâm và Doãn Toại đến nhà cũ để thử đồ, cuối cùng mười bộ áo cưới lại chỉ mặc thử một bộ sườn xám.
Hôm sau, lão phu nhân cười hỏi mấy bộ váy kia có vừa người không, Khương Ngâm miễn cưỡng duy trì nụ cười trên mặt: "Đều vừa cả bà ơi."
Doãn Toại ngồi ở ghế sô pha trong phòng khách nghe vậy liền nở một nụ cười lười biếng.
Tiếng cười của anh rất nhỏ, âm cuối khẽ ngân.
Trên đường đi làm, Khương Ngâm hỏi Doãn Toại: "Sắp tới sẽ chụp ảnh cưới, anh không bận sao?"
Bàn tay với những khớp xương lộ rõ của Doãn Toại nắm chắc vô lăng: "Anh đã sớm lên lịch rồi, lúc đấy anh rảnh. Mùa đông quá lạnh, chúng ta chụp trong nhà trước, em có thể lên kế hoạch chọn nơi nào em muốn để làm bối cảnh."
Khương Ngâm vỗ ngực một cái: "Những nơi thích hợp để chụp ảnh cưới trong nhà ở Trường Hoàn, em rõ như trong lòng bàn tay, quá dễ."
"Đúng rồi." Mắt cô đảo quanh rồi nhìn về phía Doãn Toại: "Em nghĩ đến một nơi rất đặc biệt, nơi đó nhất định phải chụp một bộ."
Nghe giọng điệu của cô, Doãn Toại thản nhiên cười: "Ý em là đại học C?"
Không ngờ lại bị anh đoán được, Khương Ngâm gật đầu: "Phòng học và thư viện đều có thể chụp mấy bức, trước kia em thường cùng anh đến lớp tự học, đây là hồi ức quý giá cỡ nào."
Nói đến đây, cô bĩu môi: "Mặc dù lúc đó anh vẫn luôn không để ý đến em"
Doãn Toại bất đắc dĩ thở dài: "Anh không để ý đến em lúc nào, em ngồi bên cạnh anh, tự xưng là bạn gái tương lai của anh, còn vô cùng mạnh bạo không cho các bạn học nữ tiếp cận anh, không phải anh cũng ngầm cho phép sao?"
Nói đến việc này, trong đầu Khương Ngâm dần hiện lên hình ảnh đó.
Khi ấy, cô theo đuổi Doãn Toại chưa được mấy ngày, nghĩ hết biện pháp để lấy được thời khoá biểu của anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
