: Sue
Beta: Xu
Bầu không khí giữa hai người lâm vào tình trạng yên lặng mà lúng túng.
Lúc này gương mặt Khương Ngâm cũng đỏ bừng lên, vừa rồi cô không nên nhanh tay, thế mà lại mở ra hộp đồ như vậy.
Tay cô thử thăm dò muốn lấy một hộp ra nhìn xem, đưa lên trước mặt lại cảm thấy phỏng tay, Khương Ngâm nhanh chóng rụt tay trở về, đôi tai dưới ánh đèn càng trở nên hồng hơn.
Doãn Toại nói không phải anh mua, sao lại có thể như thế được? Người khác cũng sẽ không lấy thứ này làm quà để tặng cho anh.
Doãn Toại nhíu mi tâm: “Thương lượng cái gì với em? Nghiên cứu thảo luận một chút loại nào dùng tốt hơn?”
“…”
Doãn Toại nhẹ nhàng mỉm cười, lười biếng nói: “Lần trước lúc từ siêu thị đi ra, không phải em hỏi anh bên cạnh quầy bánh kẹo là cái gì sao, anh liền nghĩ chắc hẳn em rất thích nên đã mua về cho em.”
Được Doãn Toại nhắc lại, Khương Ngâm bỗng dưng nhớ tới tình cảnh đêm hôm đó.
—— “Anh lấy món bên cạnh hộp kẹo, em chắc chắn thích.”
—— “Ông xã, bên cạnh bánh kẹo là gì vậy? Vì sao anh không lấy? Có phải thứ em thích không?”
Khương Ngâm lập tức một lời khó nói hết.
Lúc trước, cô thật sự không biết khi đó Khương Bái nói với Dương Thư chính là cái trò này!
Nghĩ đến sau đó cô lại nghiêm túc, thẳng thắn dò hỏi Doãn Toại, Khương Ngâm liền cuống lên một trận, rồi có chút tức giận: “Sao anh em lại là cái dạng này chứ!”
Răng cô nhẹ nhàng cắn vào cánh môi, trầm mặc một lát, chậm rãi giải thích: “Lúc ấy, em không phải đòi hỏi muốn anh mua thứ này, em chỉ là hiếu kỳ, tùy tiện hỏi một chút.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
