*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
: Niệm
Beta: Sue
Ngày thứ hai sau kỳ nghỉ lễ, Doãn Toại bận rộn công việc phải đi công tác, cuộc sống của Khương Ngâm cũng đi vào quỹ đạo vốn có.
Sáng nay, Khương Ngâm lái xe đến công ty, nhìn thấy một chiếc SUV màu đen đậu tạm ở lối vào khuôn viên, biển số rất quen thuộc khiến cô không khỏi híp mắt nhìn nhiều lần, nhẹ nhướng mày.
Khi rẽ vào hướng cổng khuôn viên, cô nhìn về phía bên kia, qua lớp kính nhìn thấy hai bóng người đang dính lấy nhau làm chuyện không đứng đắn, cô cố tình bấm còi.
Khi Khương Bái và Dương Thư ngẩng đầu nhìn lên, cô đạp chân ga rồi lái xe rời đi một cách dứt khoát.
Lúc vào công ty, Khương Ngâm đã mở máy tính lên, đang ngồi trước bàn làm việc, thản nhiên xem tư liệu chụp ảnh trên diễn đàn.
Dương Thư im lặng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, cũng bật máy tính lên.
Khương Ngâm nghiêng đầu, chống cằm nhìn cô ấy.
Dương Thư vờ như không để ý đến ánh mắt của cô, lấy máy ảnh trong túi ra, để sang một bên, mở ngăn kéo lấy tài liệu, như đang nghiêm túc làm việc.
Hai người Nhan Tư Nhiêu và Tiểu Hạ bước vào chào cả hai: “Chào chị Khương, chào chị Thư!”
Dương Thư và Khương Ngâm cùng nhau ngẩng đầu nhìn lên, đồng thanh đáp: “Chào nha!”
Chỗ làm việc của Nhan Tư Nhiêu ở đối diện Dương Thư, cô nàng đặt túi xách xuống rồi nhìn qua bên kia, dường như đã phát hiện ra điều gì đó mới mẻ, cô nàng chống tay lên trên bàn, nghiêng người về phía trước rồi nói: “Chị Thư ơi.”
“Hả?” Dương Thư ngẩng đầu lên.
Nhan Tư Nhiêu nhìn khuôn mặt của cô ấy một lúc, sau đó chỉ vào vị trí miệng của cô ấy: “Hôm nay môi của chị có phải hơi sưng hay không?”
Tiểu Hạ vừa nghe thấy lời này cũng đi tới xem xét kỹ hơn: “Hình như là vậy!”
Dương Thư: “…”
Khương Ngâm: “Hahahaha!”
Nhan Tư Nhiêu và Tiểu Hạ bị tiếng cười của Khương Ngâm khiến cho mông lung, ánh mắt của hai người họ chuyển từ Dương Thư lên người Khương Ngâm.
“Chị dâu, chị cười cái gì vậy?” Nhan Tư Nhiêu hỏi.
Dương Thư cũng nhìn sang, ánh mắt ai oán ám chỉ cảnh cáo, vừa nói vừa nghiến răng, nhưng vẫn khiêm tốn, nhẹ giọng nói: “Bảo bối, cậu cười cái gì vậy?”
Khương Ngâm hắng giọng, vén tóc bên tai lên: “Vừa rồi tớ đột nhiên nhớ tới một câu chuyện cười mà ông xã tớ kể hôm trước, không nhịn được nên mới cười thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
