: Xu
Beta: Sue
Ánh mắt của mọi người lần theo âm thanh truyền tới, nhốn nháo nhìn qua.
Người đàn ông mặc âu phục giày da, bước đôi chân dài đi tới, theo phía sau là thư kí Lâm và mấy người trợ lý đi cùng.
Anh bị vây quanh, là cái người cao nhất kia, tỉ lệ dáng người vừa đúng chuẩn, ngũ quan anh tuấn mang theo vài phần từng trải trên thương trường, sát phạt, lạnh lùng, lúc nói chuyện toát ra một luồng khí lực bức người mạnh mẽ.
Khi đi đến, ánh mắt anh như con dao sắc bén quét qua người Tô Nhiễm rồi dừng lại.
Thân hình Tô Nhiễm hơi cứng đờ một chút, một trận gió lạnh thổi tới sau lưng, trên mặt vừa mới thể hiện sự đắc ý liền đông cứng lại, một lát sau cung kính mở miệng: “Doãn tổng.”
Khương Ngâm mười phần kinh ngạc nhìn người đàn ông đột nhiên đứng trước mặt mình, thần sắc hoảng hốt một chút.
Không phải anh ấy đang đi công tác nước ngoài, vài ngày nữa mới về sao?
Đang im lặng thì Doãn Toại nhìn qua cô, trên mặt khôi phục nét nhu hòa quen thuộc: “Tại sao gọi điện thoại cho em, em không nhận?”
Thần sắc Khương Ngâm ngừng lại, lấy điện thoại di động trong túi ra nhìn, đang ở trạng thái tắt máy, bất đắc dĩ đưa cho anh xem: “Hình như hết pin rồi.”
Trong khi nói chuyện, cô nhìn thấy trên ngón tay Doãn Toại đeo nhẫn cưới.
Chuyện kết hôn, hai người họ không công khai với bên ngoài, để tránh tạo ra chủ đề bàn tán, bình thường ở bên ngoài cả hai đều không mang cái này.
Lúc Tô Nhiễm nhìn đến nhẫn cưới của hai người liền ngây người, bị dọa đến mức chân có chút nhũn ra, tim cũng không khống chế được mà chùng xuống, tay chân nhanh chóng trở nên lạnh buốt.
Môi cô ta run rẩy mấy lần, muốn biện giải cho mình: “Doãn tổng…”
Biểu cảm của Doãn Toại có chút không vui, đưa mắt nhìn thư kí Lâm bên cạnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
