Trong biệt thự của khu nghỉ dưỡng.
Bạch Kính Thần nổi hứng muốn chơi bài brit, thế nhưng thật đáng tiếc là ngoài anh ta thì chẳng có ai hưởng ứng cả.
Về phía Dạ Đình Sâm, sau khi trời tối, hắn bắt đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại, dường như đang chờ một cuộc gọi nào đó.
Bạch Kính Thần vỗ Âu Duyên Tây một cái:
- Tây Tử, mày thích chơi bài brit nhất cơ mà, lần trước còn bảo nhất định phải thắng được tao, nào nào nào, anh chấp mày đấy, được không? Âu Duyên Tây đẩy tay Bạch Kính Thần ra: Không chơi đâu. Cờ caro nhé? Không chơi. Bida thì sao? Không chơi. Tây Tử, mày bị ma nhập đấy à? Đây không phải phong cách bình thường của mày, loại người như mày chẳng ngồi yên được đến mười phút, lẽ ra mày phải kêu gào vì chán từ nãy rồi mới đúng.
Nghe thấy lời bạn tốt nói, Âu Duyên Tây cũng chẳng có phản ứng gì, y chỉ xua tay, ánh mắt có chút vô định, chẳng biết đang suy nghĩ gì.
Bạch Kính Thần thấy Âu Duyên Tây thực sự không có hứng chút nào, anh ta cũng liền đổ nhào người xuống ghế sofa:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)