Con đường này lái xe cũng phải tốn hai mươi phút, vậy mà Dạ Đình Sâm chỉ mất có tám phút đã tới nơi.
Chẳng kịp đỗ xe cho tử tế, Dạ Đình Sâm tùy tiện vứt chìa khóa xe cho bellman ngoài cửa khách sạn rồi cùng Âu Duyên Tây đi thẳng lên tầng mười.
Vừa bước ra khỏi cửa thang máy, hắn liền nghe được tiếng chuông cửa vang lên trên hành lang.
Trước cửa phòng 1003, có người đang nhấn chuông.
Người kia nghe thấy tiếng bước chân của họ thì quay đầu lại.
- Em chạy gì mà chạy? Bị túm tay lại, Diệp Thiên Hạ không thể chạy được nữa, thế nhưng cô vẫn nghiêng mặt sang một bên, không muốn nhìn gã.
Dù cho nhịp tim đã rối loạn hoàn toàn, Diệp Thiên Hạ vẫn cố gắng duy trì vẻ thờ ơ trên khuôn mặt, cô lạnh lùng lên tiếng:
- Âu tiên sinh, xin tự trọng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)