Nụ cười của An Tri Ý tắt ngấm.
Câu nói này nghe qua thì không có gì, từng từ từng chữ đều đang khen An Tri Ý, nhưng Tiêu Lam là nhân vật phản diện âm hiểm và ác độc, nói nhân vật này dựa theo An Tri Ý mà xây dựng thì chẳng phải đang nói bản tính cô ta cũng là như thế hay sao? An Tri Ý híp mắt, chẳng biết nghĩ gì mà không tiếp tục cãi lại.
Không những thế, cô ta còn tiến lên, thân thiết ôm lấy cánh tay Nhạc Yên Nhi, hỏi:
- Tối nay cô Nhạc có rảnh không? Đối với Nhạc Yên Nhi, An Tri Y như một con rắn độc, âm u và lạnh lẽo, chẳng biết khi nào sẽ cắn người một phát.
Bây giờ, cô ta đột nhiên chủ động tiếp cận Nhạc Yên Nhi thế này, cô có cảm giác như mình bị rắn độc quấn lấy, những nơi bị cô ta chạm vào đều thấy cực kỳ khó chịu.
Nhạc Yên Nhi nhẹ nhàng rút tay ra, nói:
- Không cần đâu, tôi hơi mệt, muốn về nghỉ trước.
An Tri Ý trở mặt, không còn cười nữa mà thở dài thườn thượt.
- Cô Nhạc, tôi biết cô có rất nhiều hiểu lầm với tôi, có lẽ là do lúc trước tôi đã làm vài chuyện không tốt lắm, khiến cho cô có ấn tượng xấu về tôi, thế nhưng bây giờ suy nghĩ của tôi thay đổi rồi, tôi cảm thấy cứ đấu đá với nhau thế này thật là vô nghĩa, tôi chỉ muốn trò chuyện thẳng thắn với cô mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)