Nhạc Yên Nhi nhìn gương mặt đã gần trong gang tấc, cô nuốt nước miếng, kabedon, kabedon...
Mùi hương trên người Dạ Đình Sâm thoang thoảng trước mũi, là mùi hương của Cologne cao cấp, tim Nhạc Yên Nhi đập thình thịch.
- Ừm? Giọng mũi thấp và quyến rũ vang lên.
Nhạc Yên Nhi đỏ bừng mặt.
- Tại sao trước mặt người khác, cô lại trốn tránh tôi? Khoảng cách gần quá, Nhạc Yên Nhi hoàn toàn không thể suy nghĩ được gì, nhìn thấy đôi mắt đen sâu thẳm của hắn có hình bóng mình, đầu óc cô liền trống rỗng.
Tôi... Yên Nhi! Có người kêu lên tên Nhạc Yên Nhi từ phía gần đó.
Nhạc Yên Nhi hệt như con mèo bị dẫm phải đuôi, cô giật mình hoàn hồn, theo quán tính đẩy Dạ Đình Sâm ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)