Cảm nhận được nhiệt tình của Nhạc Yên Nhi, Dạ Đình Sâm nhếch môi nở một nụ cười khó lòng nhận ra, động tác trên môi càng mạnh mẽ hơn nữa, và nụ hôn cũng mỗi lúc một triền miên.
Một lúc lâu sau, khi Nhạc Yên Nhi cảm thấy lồng ngực mình không còn đủ dưỡng khí, bị hôn đến mức sắp ngất đi, thì Dạ Đình Sâm mới rời khỏi đôi môi cô.
Khi hắn nói chuyện, hơi thở nóng hổi và ẩm ướt phả vào tai cô, khiến cho mặt cô nóng bừng lên và tai thì đỏ lựng.
Thân thể vốn đang tê dại càng đứng không vững.
Nhạc Yên Nhi ngượng chín mặt.
Cô cắn chặt răng, tìm lại một chút thần trí rồi đẩy Dạ Đình Sâm ra.
Bị hắn trêu chọc một hồi, cô còn cứng miệng:
- Ai lo cho anh! Đừng có mà nhận vơ! Hôm nào tôi cũng sống tốt, chẳng nhớ anh là ai đâu! Anh thích đi đâu thì đi, tôi thèm vào quan tâm anh! Ngắm nhìn dáng vẻ mạnh miệng giậm chân đáng yêu của Nhạc Yên Nhi, Dạ Đình Sâm bất giác cong khóe môi để lộ nét mị hoặc mê người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)