Nhạc Yên Nhi càng nói càng giận, mỗi chữ thốt ra đều run bần bật.
- Anh đã bao giờ tôn trọng tôi chưa? Anh chưa bao giờ thương lượng với tôi bất cứ chuyện gì! Bây giờ tôi nói cho anh biết, anh và tôi căn bản chẳng có quan hệ gì với nhau hết.
Anh đường đường là chủ tịch của L.N, tôi không dám trèo cao! Ngày mai chúng ta li hôn luôn đi, sau này ai đi đường nấy! Đôi mắt hạnh long lanh của Nhạc Yên Nhi đã đỏ bừng từ lâu, nước mắt ầng ậng trên khóe mi nhưng vẫn quật cường chẳng chịu rơi xuống.
Vẻ cứng cỏi không chịu thua của này của cô cực khiến cho người ta yêu mến.
Nhưng Dạ Đình Sâm đang đứng trước mặt cô lại chẳng nói chẳng rằng, cho dù sắc mặt đã tái đi vô cùng khó coi.
Dạ Đình Sâm không phải là người giỏi giải thích, hắn chỉ lẳng lặng nhìn cô, để mặc cho cô phát tiết hết thảy ấm ức trong lòng.
Thế nhưng thái độ của Dạ Đình Sâm chỉ làm cho cô càng thêm ấm ức mà thôi.
Nhạc Yên Nhi cắn răng nói:
- Nếu anh không có gì muốn nói thì đi ra ngoài đi! Cô muốn khóc, nhưng lại không muốn khóc trước mặt hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)