Dụ Huy chửi một câu từ tận đáy lòng: "Thần kinh." rồi định ngắt kết nối ngay lập tức.
Ngay sau đó hắn phát hiện ra, thế mà không ngắt được???
"???" Dụ Huy hoang mang bấm nút điên cuồng, nhưng chẳng có chút phản ứng nào.
"Đây là pháp thuật gì thế?" Dụ Huy kinh ngạc thốt lên, thế mà lại có pháp thuật tác động được cả vào phần mềm ư? Chuyện này thật phi khoa học!
"Pháp thuật này được gọi là công nghệ." Trương Mạt ung dung nói: "Biết chữ không? Biết thế nào là admin tối cao không? Tôi vừa sửa quyền hạn hệ thống, bên cậu không ngắt được đâu."
Dụ Huy: "..."
Ồ, không phải phi khoa học, mà là khoa học thuần túy.
Trương Mạt: "Tiện thể nói cho cậu biết luôn, tài khoản này của tôi kết nối không giới hạn, cái giá 9999 tệ cậu đặt ra tôi cũng không thèm trả đâu."
Dụ Huy: "........."
Trương Mạt: "Tất nhiên, nếu cậu thực sự không muốn nói chuyện với tôi, cậu cũng có thể thoát thẳng ứng dụng livestream. Nhưng tôi vừa mới sửa lại quy định, streamer tự ý thoát livestream đột ngột không có lý do chính đáng sẽ bị trừ điểm tín nhiệm, ảnh hưởng trực tiếp đến thu nhập sau này."
Tình huống đột ngột này cũng khiến khán giả đang xem trực tuyến hoang mang tột độ —
[Ký ức kinh hoàng về những ngày đi làm đang tấn công một đứa kiếp trâu ngựa công sở như tôi...]
[Sao tôi không gặp được cô sếp tóc đen dài thẳng xinh đẹp thế này nhỉ?]
Dụ Huy nhìn chằm chằm Trương Mạt trong khung hình video một lát, đột nhiên nghiến răng kèn kẹt: "Tôi nhớ ra cô là ai rồi, vài năm trước Uông Hành từng tìm tôi xem bói cho cô."
Tên này nói ra được cái tên Uông Hành, nghĩa là ít nhất hắn cũng biết thân phận của cô. Thế cũng tốt, đỡ mất công giới thiệu rườm rà.
Tiện thể muốn biết năng lực của vị "đại tiên" này thế nào, Trương Mạt thuận thế hỏi bâng quơ: "Thế bói ra được cái gì?"
Dụ Huy cắn nát viên kẹo mút trong miệng, hằn học nói: "Bói ra cô là một con quỷ đoản mệnh không sống nổi đến một trăm tuổi!!!"
Trương Mạt: "..."
Khán giả phòng livestream: [...]
Oa, đúng là một lời nguyền đáng sợ thật đấy.
Có lẽ vì hình tượng này khác quá xa so với hai chữ "đại sư" trong tưởng tượng, Trương Mạt cũng chẳng thèm quan tâm đến việc có bao nhiêu người đang xem, quay ngoắt đầu hỏi ba chú sói con ngồi ở ghế sau: "Mấy đứa có lừa tôi không đấy? Tên này thực sự có bản lĩnh hả?" Đây là thắc mắc thật lòng của cô, hoàn toàn không có ý mỉa mai.
Trong phòng livestream, Dụ Huy nổi trận lôi đình, đập bàn quát: "Cô bảo ai không có bản lĩnh hả?!"
Ba vị ngồi phía sau đang dồn hết tâm trí dùng điện thoại mới để lập đội "ăn gà", chỉ có Lang Tinh là bận rộn tranh thủ ngẩng đầu lên phán một câu: "Sao thế, ông anh thực sự nghĩ mình sống thọ qua nổi 100 tuổi à?"
Nhìn xem, người ta bói chuẩn thế còn gì?!
Trương Mạt nghĩ ngợi một lát, chấp nhận cách giải thích này. Cho dù bản thân có khỏe mạnh đi chăng nữa, với cường độ làm việc 996 tại công ty công nghệ trước đây của cô, có sống sót nổi đến tuổi nghỉ hưu hay không còn chưa biết chừng.
Nhưng Dụ Huy vẫn giữ vẻ mặt "sĩ khả sát bất khả nhục", gào thét đòi cho Trương Mạt thấy rõ bản lĩnh của mình.
Trương Mạt chẳng cần nghĩ ngợi: "Ồ, thế thì tốt quá. Tài liệu tôi gửi qua tin nhắn riêng cho cậu rồi, bói hộ tôi xem đứa trẻ này hiện giờ đang ở đâu. Đại sư, đã đến lúc thể hiện bản lĩnh thực sự rồi, cố lên nhé."
Dụ Huy: "..." Sao tự dưng có cảm giác mình vừa sập bẫy thế nhỉ.
Nhìn cái tên tài khoản livestream "Ông đây mới là đệ nhất tiên" của Dụ Huy là biết ngay gã này cực kỳ sĩ diện.
Dưới sự chứng kiến của cả ngàn người, tài liệu cũng đã dâng đến tận tay, nếu không chứng minh được năng lực của mình thì chẳng phải là bẽ mặt lắm sao!
Thế là hắn nghiến răng quyết định, dù sao màn hình điện thoại hiện tại vẫn đang được chia sẻ trên livestream, hắn định thoát game ngay lập tức để cho mọi người xem Trương Mạt rốt cuộc đã gửi tài liệu gì.
Bất kể là tài liệu gì! Hắn chắc chắn sẽ tìm ra!
Dụ Huy: "Có bị lộ quyền riêng tư không đấy, có cho người khác xem được không?"
Trương Mạt: "Cứ tự nhiên, chỉ là một video trên mạng thôi."
Nhưng ngay khi chuẩn bị thoát game, Dụ Huy lại do dự. Hắn nhìn vào bảng thành tích KDA 0-14-2 của mình, có chút tiếc nuối nói: "... Hay là, đợi tôi đánh nốt ván này đã? Thoát ngang thế này thì có lỗi với đồng đội lắm."
Trương Mạt lạnh lùng vô tình: "Nếu thực sự muốn tốt cho đồng đội thì cậu nên thoát game đi. Để AI treo máy hộ, nó còn chơi tốt hơn cậu nhiều."
Kênh chat —
[Ha ha ha ha ha, sao lại nói thật phũ phàng thế chứ]
[Gà thì lo mà luyện đi, gà thì lo mà luyện đi, gà thì lo mà luyện đi]
[Đồng đội chắc đang quỳ lạy xin ông treo máy hộ đấy]
[Chỉ cần ông không feed mạng nữa là đã đóng góp lớn nhất cho team rồi]
[Ơ kìa khoan đã, có mỗi mình tôi quan tâm đến chuyện xem bói thôi à? Ông này không phải streamer game sao?]
[Ui dào, sao cũng được, dù sao xem bói cũng không thể nào gà hơn trình chơi game của ông ấy được.]
Dụ Huy tức đến mức phun luôn cả cái que kẹo mút đang ngậm trong miệng ra, hừ lạnh một tiếng, cuối cùng cũng chịu thoát game, rồi mở phần tin nhắn riêng tư ở hậu đài trước mặt bàn dân thiên hạ.
Thứ Trương Mạt gửi cho hắn là một đường link tin tức với tiêu đề: "Gã đàn ông ngang nhiên cướp con giữa phố đông người, bi kịch của những người mẹ 'Dải băng tím' bao giờ mới kết thúc?"
Dụ Huy nhấp vào, bên trong là một đoạn video.
Có thể thấy rõ ràng đây là một đoạn clip quay lén màn hình camera giám sát bằng điện thoại trong phòng an ninh, thậm chí còn cảm nhận được tay người quay đang run lên vì căng thẳng.
Trong video, một gã đàn ông vạm vỡ giáng cho một người phụ nữ và một bé trai mỗi người một cái tát trời giáng, lập tức đánh ngã người phụ nữ xuống đất, sau đó bế thốc đứa bé chạy ra khỏi nhà hàng, từ đầu đến cuối không một ai đứng ra ngăn cản.
Kênh chat —
[Đm, thời buổi này vẫn còn bọn bắt cóc trẻ con à?]
[Không phải bắt cóc đâu, là bố đứa trẻ đến cướp con đấy, tôi xem video này rồi.]
[Chó má thật, bố đẻ mà ra tay tàn nhẫn thế á?]
[Tôi cũng nhớ video này, nhớ mang máng là xem từ mấy tháng trước rồi. Thế chuyện tìm đứa trẻ vừa nãy là sao? Gì cơ, đến tận bây giờ tên cặn bã đó vẫn chưa trả con lại à???]
[Sao không báo cảnh sát đi, giờ chẳng phải là xã hội pháp trị à?]
[Hơ hơ, ngây thơ quá, bạn thử đi báo cảnh sát xem. Bạn sẽ được xã hội vả cho tỉnh người ngay bài học đầu tiên.]
[Streamer thực sự bói ra được đứa bé đang ở đâu sao?]
[Công ty rác rưởi, chuyên làm trò mèo.]
[Định dùng tin tức xã hội kiểu này để câu view à?]
[Chẳng phải rõ rành rành ra rồi sao? Chơi game thì nát bét, nên muốn dùng chiêu này để thu hút sự chú ý chứ gì.]
[Hắn mà biết xem bói, tôi livestream đi bằng hai tay ăn phân luôn.]
[Cô gái kia chẳng phải tự xưng là sếp công ty sao? Sếp với nhân viên cấu kết làm cái trò bẩn thỉu buồn nôn này, report thôi anh em ơi.]
[Hết content rồi thì đi nhai bật lửa đi, đang làm cái trò gì thế không biết?]
Không thể trách khán giả tức giận được, thời buổi này những phòng livestream vô liêm sỉ, không có giới hạn như vậy thực sự quá nhiều.
Bản thân Trương Mạt trước đây cũng từng đọc qua những vụ việc nhảm nhí tương tự trên tin tức: Một khán giả kết nối với streamer, khóc lóc thảm thiết kể rằng con trai mình bị bắt cóc. Hàng vạn người xem nghe tiếng khóc thương tâm đó, vừa an ủi, vừa khuyên nhủ, lại vừa cung cấp manh mối các thứ. Thế rồi tên streamer kia lại vô cùng thần kỳ dựa vào manh mối tìm được đứa trẻ bị bắt cóc thật. Ngay sau đó, hắn liền bẻ lái cực gắt, bảo mình tìm thấy đồ tang vật của kẻ bắt cóc ở nơi giam giữ đứa bé, rồi bắt đầu... rao bán tang vật ngay trên sóng livestream...
Thế nhưng lúc này, thay vì chú ý đến khán giả, Trương Mạt vẫn luôn quan sát biểu cảm của Dụ Huy.
Biểu cảm của Dụ Huy rất bình tĩnh, là kiểu dửng dưng của một kẻ đã nhìn thấu những trò dơ bẩn này.
Thế khi mọi người đang bàn tán xôn xao về cái tát trời giáng kia, hắn chỉ tỏ ra hứng thú phán một câu hoàn toàn chẳng liên quan gì đến vụ bạo hành này: "Chà, món ăn của quán này trông cũng ngon mắt đấy chứ."
Hắn thậm chí còn tua đi tua lại đúng đoạn đứa bé bị tát để xem lại lần nữa.
Hành động này khiến kênh chat thi nhau mắng hắn là kẻ vô nhân tính, không ít người còn lôi cả nền tảng livestream ra chửi lây, bảo bọn họ làm marketing bẩn, không có lấy một chút giới hạn đạo đức nào.
Dụ Huy hoàn toàn phớt lờ làn sóng gạch đá dữ dội trên kênh chat, cà lơ phất phơ nhìn Trương Mạt: "Này, giải quyết xong vụ này thì bảo chủ quán ăn đó làm cho tôi cái thẻ ăn miễn phí trọn đời nhé."
Trương Mạt mỉm cười. Cô biết, vụ này chắc ăn rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
