Vừa hay điện thoại của ba người họ cũng đã cài đặt xong, Trương Mạt liền bảo họ gọi điện cho Khôi tiên.
Lang Nhật có số điện thoại của đối phương, liền gọi thử một cuộc nhưng nhanh chóng cúp máy: "Dụ Huy tắt máy rồi."
Dụ Huy chính là tên của Khôi tiên.
Trương Mạt bất lực: "Có ai biết hắn sống ở đâu không?"
Lang Nguyệt: "Giang Miên biết đấy, lương và trợ cấp nhà ở của chúng tôi đều do cậu ta phát mà."
Trương Mạt gọi điện cho Giang Miên.
"Alo." Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói già nua, khản đặc.
"..." Trương Mạt thoáng chút hoang mang: "Giang Miên?"
Đầu dây bên kia uể oải đáp: "Sếp ơi, có chuyện gì thế?"
Trương Mạt: "Sao cậu lại biến thành ông lão nữa rồi?"
Lang Tinh xen vào: "Cậu ta là cá mà, một ngày không ngâm nước là héo queo ngay."
Giang Miên phiên bản ông lão tủi thân giải thích: "Nhân ngư chúng tôi mỗi ngày ít nhất phải ngâm mình trong nước một tiếng. Nhưng tiền nước của chủ nhà trọ ở khu ổ chuột đắt quá, tôi không trả nổi."
"..." Trương Mạt cạn lời, "Thế sao hôm qua trông cậu đột nhiên mướt mát thế?"
Giang Miên phiên bản ông lão: "Khi nhân ngư khóc cũng có thể tạm thời khôi phục nguyên hình."
Trương Mạt: "Thế sao hôm nay cậu không khóc?"
Giang Miên: "Tại sao phải khóc chứ?"
Trương Mạt: "Tôi cứ tưởng cậu vẫn đang đau lòng muốn chết vì bị Uông Hành lừa gạt tình cảm chứ."
Giang Miên u sầu nói: "Tôi chỉ cảm thấy hình như mình không còn hiểu rõ ông ấy nữa..."
Trương Mạt: "Ồ, thế thì cậu cứ tiếp tục emo đi."
Trước khi cúp máy, cô chợt nảy ra một ý tưởng, liền đưa ra một câu hỏi cực kỳ mang tính "xây dựng": "À đúng rồi, thế là lúc thiếu nước, thực ra cứ tát cậu một phát cho cậu khóc thét lên là cũng được đúng không?"
"..." Sự im lặng của Giang Miên vang dội như sấm đánh bên tai.
Lang Tinh nói với vẻ hiển nhiên: "Ồ, cái này tôi biết, khai khống địa chỉ để mỗi tháng kiếm thêm chút tiền hỗ trợ thuê nhà ấy mà. Dù sao lúc Giang Miên duyệt cũng chẳng nhận ra, rất nhiều đứa làm thế."
Trương Mạt: "..." Có sao nói vậy, cái công ty nát đến nông nỗi này, Giang Miên có trách nhiệm không thể thoái thác!
"Tôi không quan tâm mấy chuyện đó." Trương Mạt âm trầm nói, "Tóm lại nếu hôm nay tôi không tìm được hắn, điện thoại của ba người các cậu cũng phải trả lại cho tôi..."
Chiêu đe dọa quả nhiên có hiệu quả tức thì, Lang Tinh lập tức nảy ra ý hay: "Tôi thấy rồi, Dụ Huy đang livestream kìa!" Nói rồi, cậu ta vô cùng biết điều chia sẻ đường link cho Trương Mạt.
Trương Mạt nhấp vào xem, hóa ra lại là một phòng livestream chơi game.
Nội dung livestream là một tựa game MOBA trên điện thoại di động, còn ở góc dưới bên phải có một khung hình nhỏ phát trực tiếp biểu cảm gương mặt của streamer.
Chỉ thấy trong khung hình nhỏ kia là một cậu nhóc tóc xám tro, trông chưa đầy 17 tuổi, mặc chiếc áo thun trắng in hình Luffy trong phim "One Piece", miệng ngậm kẹo mút, hai tay ôm điện thoại, vừa chửi đồng đội vừa mắng đối thủ một cách vô cùng tăng động.
Nhìn lại KDA —
0-13-2.
Hừ, không hổ là kẻ tu hành theo đạo Phật, đúng là một mạng cũng không thèm sát sinh nha.
Trương Mạt cười lạnh một tiếng, nhấn vào nút yêu cầu kết nối micro.
.
Tài khoản livestream của Dụ Huy tên là "Bổn tiên mới là đệ nhất", phòng live thuộc danh mục "Game", nội dung chủ yếu là các trò chơi di động hot hiện nay.
Là một streamer mảng game, từ trước đến nay, số người xem trực tuyến trong phòng live của Dụ Huy chỉ loanh quanh khoảng 200 người. Lúc ít nhất thậm chí chỉ có một con số.
Lượng người dùng của Sơn Hải Livestream vốn đã ít là một lẽ, nhưng nguyên nhân quan trọng hơn chính là —
Hắn chơi quá gà.
Đã thế không chỉ gà mà còn hay ra dẻ nói nhiều, chửi đồng đội, mắng đối thủ, đổ lỗi cho game, đổ lỗi cho máy chủ, chửi cả WiFi, tóm lại là thua do mọi thứ chứ tuyệt đối không phải do trình độ của hắn.
Khoảng một hai trăm khán giả ít ỏi mò vào đây chủ yếu cũng chỉ để tấu hài và khịa hắn.
[Ủa, tuần trước bảo là tại cục router mà, giờ vẫn chưa thay hả?]
[Gà thì lo mà luyện thêm đi.]
[Bậy bạ nè, rõ ràng là tại cái điện thoại nha.]
[Thối lui một vạn bước, miếng dán cường lực không có lỗi gì sao?]
[Tôi nghĩ là tại hộp cơm hộp giao đến á.]
[Cũng đúng, với cái tốc độ tay của chủ phòng, có khi ăn hại cũng chẳng kịp ăn nóng đâu~]
Nhưng hôm nay thì khác, không chỉ số người xem trực tuyến tăng vọt lên 1000, mà trong phòng live bỗng nhiên xuất hiện một nhóm người rất kỳ lạ —
[Oa, em trai này cũng đẹp trai quá nè.]
[Đủ tuổi vị thành niên chưa vậy, đây là bé trai đúng không?]
[Cái má bánh bao phúng phính này, cho chị nựng một cái nào!]
[Mấy bà chị đều từ phòng live của "Ba Chú Sói" hôm qua mò sang đây hả?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
