Sực nhớ ra điều gì, Dụ Huy bỗng nhiên đổi ý: "Không đúng, một tờ không đủ, phải hai tờ." Rồi gã nhỏ giọng lầm bầm: "Còn phải kiếm cho Tiểu Đào một tờ nữa."
Tuy Trương Mạt không biết "Tiểu Đào" này là ai, nhưng cô vẫn dứt khoát đồng ý: "Được." Dù lúc này Dụ Huy đang ngồi, nhưng nhìn vóc dáng nhỏ bé như cậu thiếu niên suy dinh dưỡng của gã trong ống kính, cô đoán gã cao chưa đến 1m70, chắc cũng chẳng ăn uống bao nhiêu. Nghĩ lại thì sếp Trần kia chắc sẽ không từ chối đâu.
Dụ Huy tắt tính năng chia sẻ màn hình điện thoại: "Bát tự của đứa trẻ và tên tra nam kia đâu, gửi qua đây mau lên."
Trương Mạt gõ phím thoăn thoắt: "Xong rồi."
Vì màn hình chia sẻ đã tắt nên giờ đây mọi người chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt của Dụ Huy trong ống kính.
Chỉ thấy gã cúi đầu nhìn chằm chằm vào màn hình, miệng lẩm bẩm như đang niệm chú không thành tiếng.
[Giờ livestream trên mạng chơi lớn thế à?]
[Mấy lầu trên ơi, cái này gọi là bắt kịp thời đại, hiểu chưa?]
[Em trai đừng rén, lên đi! Cho cô ta mở mang tầm mắt!]
[Tự dưng tôi thấy hơi hóng rồi đấy, là sao ta?]
[Lầu trên +1, tôi cũng hóng.]
Trương Mạt dùng phần mềm điện thoại quy đổi tọa độ, vị trí nằm ở một huyện nhỏ thuộc thành phố lân cận thành phố W, lái xe qua đó mất khoảng ba bốn tiếng.
Trương Mạt: "Biết rồi, ngày mai tôi sẽ dẫn người xuất phát."
Cứ ngỡ phân đoạn này đến đây là kết thúc, nhưng có lẽ vì pha "đại sư xem bói báo cả kinh vĩ độ" này quá sức ảo ma, nên kênh chat lập tức bùng nổ trở lại:
[Tôi với các người không oán không thù, sao lại coi tôi như thằng hề thế?]
[Pha xử lý này cồng kềnh quá thể, cười rụng răng.]
[Không phải chứ, muốn giả làm thầy bói thì cũng phải mua sách về mà đọc cho tử tế chứ? Kinh vĩ độ cũng mò ra được, sao không gửi luôn định vị cho nhanh?]
[Cười chết mất, cái thằng này đến lượt đối thủ tung chiêu tiếp theo trong game còn chả tính nổi, thế mà các người bảo nó biết xem bói.]
[Bạn tin tôi là Tần Thủy Hoàng, hay tin nó là đại sư xem bói?]
Trương Mạt thực ra chẳng mấy bận tâm đến những bình luận này.
Nguyên tắc làm người của cô xưa nay là nhìn vào hành động thực tế hơn là lời nói suông.
Dù sao chỉ cần họ tìm được đứa trẻ về, sự thật sẽ vả bôm bốp vào mặt đám người này.
Nhưng Dụ Huy cả đời này sĩ diện nhất là thể diện. Việc gã quanh năm suốt tháng xếp bét trong Ngũ Đại Gia Tiên đã đủ khiến gã nghẹn một cục tức, giờ lại thêm một lũ nhân loại mù tịt thông tin nhảy vào xỉa xói, dạy đời gã.
Gã đập bàn cái "bộp": "Tần Thủy Hoàng cái con khỉ, kiếp trước của ngươi đến Triệu Cao còn chả xứng làm! Ngày mai cứ livestream toàn bộ quá trình đi tìm đứa trẻ cho ta! Để ta xem lũ các ngươi còn dám sủa lão tử tính không chuẩn nữa không!"
"..." Thú thật, màn bộc phát đột ngột này của Dụ Huy làm Trương Mạt cũng phải khựng lại một nhịp.
Cô thừa biết sức mạnh lan tỏa của mạng xã hội khủng khiếp đến mức nào, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, hành động của họ có thể bị tên tra nam kia đánh hơi thấy ngay.
"Cậu không biết tốc độ lan truyền của mạng internet bây giờ đáng sợ thế nào à? Nhỡ lúc chúng ta đang livestream, tên cặn bã kia nhìn thấy rồi ôm đứa bé bỏ trốn thì tính sao?"
Dụ Huy phất tay một cái đầy hăm hở và tự tin như thể đã nắm chắc mọi việc trong lòng bàn tay: "Cô yên tâm đi, tôi tính cả rồi. Tên tra nam đó đang phải tha hương cầu thực, vận xui quấn thân, lại còn đang gặp huyết quang tai ương nữa. Tôi bảo đảm hắn tuyệt đối không có cơ hội nhìn thấy đâu."
[Bốc phét tiếp đi xem nào.]
[Gớm thật, lại còn vẽ ra kịch bản liên hoàn nữa cơ đấy?]
[Khoan đã, có ai như tôi, vừa nghe mấy chữ 'tha hương cầu thực, huyết quang tai ương' là liên tưởng ngay đến cái gì đó không?]
[Làm tôi cũng tò mò theo rồi đấy, ngày mai không lẽ họ định bế một đứa bé giả ra để diễn kịch à?]
[Ơ kìa, vẫn có người tin sái cổ thật đấy phỏng?]
Đã nghi thì không dùng, đã dùng thì phải tin. Mặc cho cơn mưa gạch đá từ kênh chat, Trương Mạt vẫn quyết định tin tưởng Dụ Huy. Cô thuộc tuýp người một khi đã quyết là sẽ làm đến cùng, thế nên dứt khoát gật đầu: "Được, nghe cậu, ngày mai livestream."
Thực ra, trong lòng Trương Mạt cũng sớm đã có tính toán tương tự.
Đối với một công ty livestream đang mấp mé bờ vực phá sản, các mô hình quản lý truyền thống như xây dựng mảng nghiệp vụ, đào tạo đội ngũ đều cần thời gian tích lũy, nhưng thực tế dòng tiền đứt gãy không cho phép cô có thời gian đệm.
Hơn nữa, vũ khí cạnh tranh cốt lõi của ngành livestream từ trước đến nay luôn là sự chú ý của người dùng, chứ không phải quy trình quản lý chuẩn hóa.
Lúc này, "kiếm fame, câu view" chính là nước đi mang lại hiệu quả kinh tế cao nhất.
Vốn dĩ, lưu lượng truy cập chính là nguồn vốn nguyên thủy của ngành livestream. Ngay cả sự chú ý đến từ những chủ đề gây tranh cãi cũng có thể nhanh chóng quy đổi thành tiền hoa hồng từ nền tảng, các hợp đồng quảng cáo và doanh thu tức thì. Phải giữ được cái "mạng" cho công ty sống sót cái đã, rồi mới bàn đến chuyện phát triển sau này.
Thế là, cô dùng tông giọng cực kỳ nghiêm túc, chính thức thông báo lịch phát sóng ngày mai cho toàn bộ khán giả:
"12 giờ trưa mai, chúng tôi sẽ chính thức phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình tìm lại đứa trẻ trên tài khoản 'Độc Cô Ba Con Sói'. Rất mong nhận được sự giám sát và chỉ dẫn của toàn thể cộng đồng."
——
7 giờ sáng hôm sau, một đoàn người rầm rộ xuất phát từ thành phố W.
Diệp Phương Vũ không để Trương Mạt phải tự lái xe mà đã chuẩn bị sẵn bốn chiếc xe minivan.
Ngồi trên xe là năm người anh trai của Diệp Phương Vũ cùng thuộc hạ mà họ mang theo. Nhìn lướt qua một lượt, ai nấy đều là những gã hộ pháp đô con, cơ bắp cuồn cuộn chẳng kém cạnh gì ba anh em nhà Lang Nhật.
Nghe đâu trong số đó còn có cả một vị luật sư. Đoán chừng tiêu chuẩn tuyển luật sư lần này của nhà họ Diệp chính là chọn người có thể hình vạm vỡ nhất, chủ đạo là phải "văn võ song toàn".
Huy động lực lượng rầm rộ như thế này khiến bản thân Trương Mạt cũng thấy bất ngờ, cô quay sang hỏi Diệp Phương Vũ: "Cô không sợ là tôi đang lừa cô à?"
Diệp Phương Vũ đầy kiên định đáp: "Tôi nhớ ra rồi. Trịnh Hồng Lượng từng nói nhà ngoại của vợ cũ anh cả hắn nằm ngay tại cái huyện lỵ mà cô vừa chỉ. Chỉ là hai vợ chồng họ trước giờ quan hệ cơm không lành canh không ngọt, lại đã ly dị nên tôi không nghĩ theo hướng đó. Chắc chắn là ở đó rồi! Tiểu Hào nhất định đang ở đấy! Tôi phải cướp lại con bằng được! Hôm nay không phải hắn chết thì là tôi sống!!!"
Đoán chừng đoàn người hơn hai mươi mạng nhét chật ních bốn chiếc xe minivan 7 chỗ. Trương Mạt nhìn dàn sương sẩu đô con này, thầm cảm thán bối cảnh gia đình của Diệp Phương Vũ quả nhiên không hề đơn giản.
Lúc đi ngang qua một khu chợ dân sinh, Trương Mạt bảo tài xế dừng xe để cô xuống mua ít đồ.
Cô mua 10 cây thuốc lá loại 600 tệ một cây, tổng cộng là 100 bao, nhét đầy túi áo của tất cả mọi người.
Số thuốc này là để đi rải cho mấy ông chú ông lão trong làng. Cô không mua loại 1000 tệ vì sợ đắt quá họ lại không biết thương hiệu, đâm ra phí tiền.
Tiếp đó cô mua thêm 50 phần trứng gà. Trương Mạt cố ý chọn loại trứng rẻ tiền nhất được đựng trong túi lưới, mỗi túi 20 quả. Diệp Phương Vũ đoán chừng số trứng này là để đem đi biếu tặng, liền bảo nhà mình không thiếu tiền, cứ mua loại đóng hộp vuông vức, đẹp đẽ mà dùng.
Trương Mạt giải thích: "Phải mua loại dễ vỡ thế này này. Đến lúc đó cứ phát thẳng vào tay đám đông đứng xem. Nhỡ mà có xảy ra xô xát hay cãi vã lớn, họ sợ làm vỡ trứng trên tay mình nên sẽ tự động lùi ra xa. Như thế chúng ta mới có không gian để mà hành động."
Cả nhà họ Diệp nghe xong đều nhìn cô bằng ánh mắt sùng bái tột độ, biểu cảm hệt như đang nhìn một vị thần phương nào giáng thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

