Ánh mắt Chương Trì rơi xuống hình xăm "cán cân" trên cánh tay phải của gã cơ bắp.
Trong thần thoại La Mã, nữ thần Công lý Justitia tay trái nâng cán cân, tay phải cầm thanh gươm sắc bén —— vung gươm mà không có luật pháp thì đó chỉ là bạo lực thuần túy, thực thi pháp luật mà không có gươm thì chẳng có sức răn đe nào cả. Đồng thời, bà phải bịt kín đôi mắt, không thiên vị bất kỳ bên nào —— tượng trưng cho sự công bằng và chính nghĩa tuyệt đối.
Một băng đảng xã hội đen, thế mà cũng không biết ngượng mồm xưng là công bằng và chính nghĩa sao?
"Không hứng thú."
Ánh mắt cô dời xuống dưới, liếc qua bộ quần áo trên tay gã cơ bắp. Ngay vị trí túi áo trên, có gắn một chiếc biển tên —— 110.
Gã cơ bắp nhún vai: "Xem ra cô vẫn chưa đủ hiểu về Đại Pháp Quan rồi."
Chương Trì nhướng mày.
Gã cơ bắp chỉ vào mu bàn tay cô: "Lẽ nào cô không nhận ra, cả tuần nay chỉ có duy nhất một cái dấu đỏ là cô bị tấn công sao?"
Chương Trì: "Sao? Cũng liên quan đến Đại Pháp Quan các anh à?"
Gã cơ bắp không trả lời trực tiếp câu hỏi này: "Ngày làm việc quả thực không hề thân thiện với những kẻ mang dấu đỏ như chúng ta. Tuy nhiên, chắc cô cũng đã phát hiện ra lỗ hổng trong đó rồi chứ."
Chương Trì: "Lỗ hổng gì?"
Gã cơ bắp bật cười: "Cô không biết? Thế sao cô cứ chui rúc vào chỗ đông người làm gì?"
Chương Trì: "..."
Gã cơ bắp giải thích: "Con dấu nhận diện khi bong ra phải được xác nhận qua vòng tay thì mới hoàn tất việc chuyển nhượng điểm số. Chẳng ai muốn dâng miếng mồi ngon của mình cho kẻ khác, càng không có chuyện cốc mò cò xơi. Bất cứ kẻ nào cũng muốn đơn thương độc mã hạ gục cô."
Nếu một kẻ mang dấu đỏ bị giết giữa đám đông, vậy số điểm đó sẽ thuộc về tay ai? Nếu một kẻ vắt kiệt sức lực để giết được dấu đỏ, đến khi con dấu bong ra, liệu kẻ đó có còn sức để tranh cướp với những kẻ đứng xem xung quanh không?
"Đối với chúng ta, cách an toàn nhất chính là hòa mình vào đám đông."
Chương Trì: "Anh vẫn chưa trả lời, tại sao tuần này chỉ có mỗi mình tôi bị tấn công."
Gã cơ bắp: "Vì cô không có tổ chức chống lưng."
Chương Trì: "..."
Gã cơ bắp: "Dấu đỏ không thể tấn công phạm nhân khác vào ngày làm việc. Chỉ cần giết được dấu đỏ trước ngày tổng kết điểm, kẻ đó sẽ không lo bị đối tượng mang dấu đỏ trả thù. Vậy nên, nếu bọn chúng biết chắc rằng sau khi cô chết, sẽ có một tổ chức đứng ra trả thù cho cô, thì kết cục sẽ ra sao?"
"Sẽ chẳng kẻ nào dám khinh suất động đến cô. Việc tổng kết điểm số chỉ diễn ra vào Chủ nhật. Cho dù có gom đủ điểm ra tù ngay từ thứ Hai, thì hắn vẫn phải đợi đến Chủ nhật, và phải bảo đảm giữ được cái mạng đến trước 9 giờ tối để hoàn tất việc chuyển điểm."
Chương Trì: "Nghe có vẻ các anh đúng là một đại gia đình ấm áp nhỉ."
Gã cơ bắp không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Chương Trì: "Đó là lý do những kẻ mang dấu đỏ khác của các anh không bị tấn công? Dấu đỏ các anh đều là người của Đại Pháp Quan sao?"
Gã cơ bắp: "Thế thì không phải."
Hắn đưa tay chỉ về phía một nhóm người đang tiến ra cửa nhà ăn: "Còn có người của nhóm Mãnh Hổ nữa."
Chương Trì: "Mãnh Hổ?"
Gã cơ bắp: "Ở đây có tổng cộng 21 dấu đỏ. 8 kẻ thuộc nhóm Mãnh Hổ, 12 kẻ là người của Đại Pháp Quan chúng tôi. Cô là lính mới."
Chương Trì: "... Đừng bảo với tôi là ở cái chốn này mà các anh vẫn còn đi giành địa bàn nhé?"
Gã cơ bắp xòe hai tay ra.
"Nơi nào có người, nơi đó có giang hồ. Hơn nữa, chuyện này chẳng liên quan gì đến địa bàn. Bản thân chế độ ở đây đã không cho phép tất cả mọi người chung sống hòa bình rồi."
"Luôn phải có kẻ hy sinh."
"Cô nên cảm thấy may mắn. Ở đây có rất nhiều kẻ muốn quy thuận Đại Pháp Quan. Không phải ai cũng có diễm phúc đó đâu. Thời buổi này kiếm được một cái ô dù bảo kê khó lắm."
Chương Trì liếc nhìn nhóm người trên lối đi: "Các anh đến lôi kéo tôi, là vì không muốn tôi ngả về phe Mãnh Hổ chứ gì?"
Gã cơ bắp bật cười: "Cô cũng có thể chọn Mãnh Hổ. Như vậy chúng ta sẽ thành đối thủ." Hắn khựng lại một nhịp, "Kẻ mang dấu đỏ ở căn phòng của cô trước kia, chính là người của Mãnh Hổ đấy."
Chương Trì: "Anh đang uy hiếp tôi?"
Gã cơ bắp: "Không hề, chỉ là đang phân tích giúp cô thôi. Cô muốn chọn phe nào cũng được, tôi cũng chỉ là kẻ truyền lời."
Chương Trì: "Anh truyền lời giúp ai?"
Gã cơ bắp: "Chuyện này thì cô không cần phải biết."
"Rất tiếc. Tôi chẳng muốn chọn phe nào cả." Chương Trì xoay người bước đi, "Tôi quen thói độc lai độc vãng rồi."
Ăn cơm xong, chẳng còn thời gian để về buồng giam nghỉ ngơi nữa. Buổi chiều số người trong xưởng đan dệt không nhiều, có thể vì mưa đã ngớt, cũng có thể vì rất nhiều người muốn xuống hầm mỏ để cày bù điểm. Cô chạy vội đến xưởng đan dệt, vừa vặn quẹt thẻ điểm danh lúc 12:58.
Lúc vào cửa, cô chạm mặt Chu Kha. Chu Kha chỉ liếc cô một cái, không nói một lời, vội vã cắm đầu bước vào xưởng.
Trải qua vài ngày rèn luyện, kỹ năng đan lát của Chương Trì đã tiến bộ vượt bậc.
Hiện tại cô đã có thể đan xong hai con gấu Teddy trong vòng một tiếng đồng hồ.
Ngoảnh đầu lại, cô phát hiện gã cơ bắp đang ngồi cách phía sau bên phải cô không xa. Trên bàn thao tác trước mặt gã đặt ba con thỏ bông vừa đan xong. Tay gã đang cầm kim, cho dù là loại kim chuyên dụng để đan to nhất thì khi nằm trong tay gã trông cũng chẳng khác gì cây kim thêu bé tí. Thật khó mà tưởng tượng nổi một đôi bàn tay thô ráp to bè như thế lại có thể đan thỏ bông một cách khéo léo và điêu luyện đến vậy.
Gã ta đã ngồi lỳ ở đây bao lâu rồi nhỉ?
Chương Trì thầm thắc mắc trong lòng.
Giữa giờ, Chương Trì đi đến phòng lấy nước một chuyến. Lúc cô đi vào có khá nhiều người —— khoảng ba người. Khi cô hứng nước xong bước ra, có một kẻ đang dựa lưng vào bức tường nối giữa phòng lấy nước và hành lang. Hắn vắt chéo một chân, ngón tay phải gõ gõ lên tường với vẻ chán chường. Rõ ràng, hắn tới đây không phải để lấy nước. Thấy Chương Trì đi ra, hắn liền tiến lại gần.
"082?"
Chương Trì siết chặt cốc nước ngẩng đầu lên, nhìn thấy biển tên gắn trên ngực hắn —— 888.
Số đẹp thật đấy.
Chương Trì: "Có việc gì?"
888: "Người của Đại Pháp Quan tìm cô rồi à?"
Chương Trì: "Thì sao?"
888: "Không có gì, nhắc nhở cô một chút thôi. Đám dấu xanh lam và dấu đỏ chết hồi tháng trước, toàn là người của Đại Pháp Quan đấy."
Chương Trì ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Anh là người của phe Mãnh Hổ sao?"
888: "Tôi là đại ca của Mãnh Hổ."
888 cười toe toét, nếp nhăn xô lại đầy mặt: "Thế nào, có phải là rất có thành ý không?"
"Đám Đại Pháp Quan lúc nào chả thế, toàn sai mấy thằng ranh con tép riu cỡ như số 110 ra mặt. Ra vẻ ta đây. Cứ làm như mình vẫn đang ở thành phố Tam Kim không bằng. Cô có biết đại ca của bọn chúng là ai không? Một thằng mang dấu xanh lam. Bọn chúng đéo thèm nói chuyện thực lực, chỉ phân biệt gốc gác huyết thống. Toàn một lũ ô dù quan hệ. Ma mới vào đấy chỉ có nước làm trâu làm ngựa cho chúng nó sai sử thôi."
Chương Trì khẽ nhíu mày.
888 hạ giọng, vẻ mặt lộ ra sự nham hiểm không có ý tốt: "Hơn nữa, bọn chúng còn giết cả người của mình."
Nét mặt Chương Trì khẽ biến chuyển.
888 cực kỳ nhạy bén nắm bắt được điều đó, nụ cười trên mặt càng phình to ra: "Cô đến phe chúng tôi đi, tất cả anh em đều ngồi ngang hàng."
Chương Trì: "Nói xong chưa?"
888: "...Cái gì?"
Chương Trì: "Nói xong rồi thì tránh đường."
Chương Trì bước qua cái chân đang vươn ra ngáng đường của 888, thừa dịp hắn còn đang đứng ngẩn tò te, cô sải bước dài tiến thẳng về vị trí làm việc của mình.
5 giờ chiều đúng giờ tan ca. Khi tất cả mọi người bắt đầu dọn dẹp mặt bàn, gã cơ bắp bước tới.
"Tên 888 tìm cô rồi hở?" Gã cơ bắp hỏi.
Chương Trì lần lượt cất những hạt cúc áo vào ngăn kéo, ngẩng đầu liếc gã một cái rồi lại cúi xuống, tiếp tục dọn dẹp bút màu và kim chỉ.
"Có phải hắn bảo với cô là chúng tôi tự giết người của mình không?" Gã cơ bắp lại hỏi.
Bàn tay đang cầm hộp kim chỉ của Chương Trì khựng lại.
Trong khoảnh khắc ấy, Chương Trì có cảm giác như mình đang đi chợ việc làm. Hai gã HR (nhà tuyển dụng) liên tục đưa ra mức giá chèo kéo và dẫm đạp lên đối thủ cùng ngành. Hơn nữa, bọn chúng còn nắm rõ chiến thuật cạnh tranh của nhau như lòng bàn tay.
Gã cơ bắp nói: "Hắn cũng chỉ biết dùng mỗi bài đó thôi. Băng Mãnh Hổ chả có cái thá gì cả. Đám mà chúng thu nhận toàn là rác rưởi cặn bã của xã hội."
"Một lũ vô học không có quy củ. Chúng tôi không bao giờ ra tay với người nhà, chúng tôi chỉ thanh trừng những kẻ phá vỡ quy củ. Hiếp dâm, bạo hành trẻ em, đâm sau lưng anh em —— chúng tôi là xã hội đen, chứ không phải lũ du côn lưu manh."
"Chúng tôi làm liều vì lợi ích, nhưng chúng tôi cũng có giới hạn đáy của mình."
Chương Trì: "..."
Gã cơ bắp nhíu mày nhìn cô: "Cô cảm thấy buồn cười lắm sao?"
Chương Trì: "Tôi đã nói rồi, tôi không muốn gia nhập phe nào cả."
Chương Trì đẩy chặt ngăn kéo, thổi qua lớp bụi trên mặt bàn rồi đứng dậy. Gã cơ bắp chống một tay lên bàn, cả thân hình như một bức tường thịt chặn đứng lối đi của cô, không lệch một phân.
"Lý do."
Chương Trì ngẩng đầu lên. Ở góc độ này, cô thậm chí có thể nhìn rõ gốc râu lởm chởm của gã cơ bắp: "Tôi chưa bao giờ làm giao dịch với tội phạm."
Gã cơ bắp: "..."
Vẻ mặt hắn trông như thể vừa nghe được một câu chuyện cười động trời: "Cô nghĩ mình là cái thá gì, sứ giả của công lý chắc?"
"Người trong sạch thì đã không bị tống vào đây." Gã cơ bắp nói tiếp, "Cô là dấu đỏ. Tội ác của cô còn nặng hơn 90% số người ở cái chốn này. Sao hả, vừa bị bắt một cái là cô đã muốn gột rửa tâm hồn, làm lại cuộc đời rồi à?"
Chương Trì không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Gã cơ bắp nghiêng đầu, hất ngón tay chỉ về phía đám đông đang xếp hàng lần lượt đi qua máy dò kim loại ở cửa ra vào — để đảm bảo không một ai mang bất cứ vật gì ra khỏi nơi làm việc, mỗi phạm nhân khi rời đi đều phải bước qua máy quét. Nhìn theo hướng ngón tay gã, Chương Trì thấy một người quen.
Chu Kha.
"Thằng 333 đi cùng cô đấy. Cô biết tại sao bây giờ nó không thèm để mắt đến cô nữa không? Bạn cùng phòng của nó là người của băng Mãnh Hổ, nó bán mông để bắt mối rồi. Nó tìm được chỗ dựa rồi. Nó có tổ chức, còn cô thì không, nên nó chướng mắt cô rồi."
Chương Trì khẽ nhíu mày.
Gã cơ bắp: "Ở trong này, không có bạn bè, chỉ có lợi ích. Không có người chống lưng, mặc kệ cô là dấu xanh lam, xanh lục hay đỏ, cô cũng chỉ là một cái bia ngắm thôi. Không ai muốn làm bạn với một cái bia ngắm cả."
"Cô nên biết trân trọng đi. May mà cô còn chút bản lĩnh nên mới được chúng tôi để mắt tới."
Gã cơ bắp liếc xéo cô đầy khinh miệt: "Thấy người của Mãnh Hổ muốn tranh giành, cô lại tự tưởng mình là miếng mồi ngon béo bở thật đấy à?"
"Tất cả phạm nhân ở đây đều muốn gia nhập tổ chức. Chơi trội một mình không chứng tỏ cô tài giỏi đâu, nó chỉ khiến cô chết nhanh hơn thôi."
"Anh nói nhiều quá." Chương Trì lách qua gã cơ bắp, bước ra khỏi chỗ ngồi.
Sắc mặt gã cơ bắp không được tốt lắm. Hắn nhìn theo bóng lưng Chương Trì, cuối cùng, đột nhiên bật cười.
"Được. Ít nhất cô sẽ không sang bên Mãnh Hổ. Một cái dấu đỏ trị giá 1000 điểm. Đối với chúng tôi mà nói, đó cũng là một vụ giao dịch không tồi."
Không chọn phe nào, đồng nghĩa với việc sẽ không có ai làm chỗ dựa cho cô. Giết chết cô sẽ không phải trả bất cứ cái giá nào. Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, không cần kiêng dè.
Bước chân Chương Trì khựng lại.
Giọng nói của gã cơ bắp tiếp tục vang lên từ phía sau: "Hy vọng cô sống sót qua được ngày tổng kết."
Xưởng đan dệt cách nhà ăn khoảng mười phút đi bộ. Đám phạm nhân bước rất nhanh. Một khi đã tan ca, chẳng ai muốn ở lại thêm một giây nào — ở đây làm gì có ông chủ, có cố chơi trội thích thể hiện thì cũng chẳng được thăng chức.
Chương Trì cố ý đi rất chậm. Đợi đến khi mọi người đi vượt qua hết, cô mới từ từ tăng tốc bắt kịp nhịp độ của hàng ngũ. Cơn mưa buổi chiều đã ngớt đi nhiều, đến năm giờ thì mặt đất đã sạch sẽ. Hơn nữa, xưởng đan dệt lại làm việc trong nhà nên phạm nhân ra từ đây không cần phải qua phòng tắm gột rửa nữa. Đợi xác nhận tất cả mọi người đã vào hàng lấy cơm, Chương Trì mới quay gót, lén lút hướng về phía phòng tắm.
Đồng ruộng và hầm mỏ cách nhà ăn rất xa, phạm nhân từ hai nơi đó chạy tới vẫn cần một khoảng thời gian, bên trong phòng tắm lúc này hoàn toàn trống không.
Cô chạy đến khu buồng tắm đơn, lần lượt mở cửa rồi đóng lại từng phòng một. Sau khi xác nhận không có bất kỳ ngóc ngách nào có thể giấu người, cô chui vào buồng tắm cuối cùng, chốt khóa trong, vươn tay bám vào hộp xà phòng bằng kim loại gắn trên tường.
Hộp xà phòng được cố định bằng bốn con ốc vít, hai con bên trái, hai con bên phải, đều nằm ở góc trên và góc dưới. Chương Trì dồn sức vào ngón tay, con ốc ở góc trên bên trái dưới lớp da ngón tay cô nháy mắt nóng lên. Chỉ rút nhẹ một cái, con ốc hơi biến dạng đã rơi gọn vào tay cô.
Chương Trì nhét ốc vít vào túi, lùi lại một bước đến sát cửa, đối diện trực tiếp với vòi sen và chiếc hộp xà phòng ngang tầm mắt, đánh giá một lát. Sau đó, cô lại bước tới tháo nốt con ốc ở góc trên bên phải hộp xà phòng, dùng nhiệt độ trong lòng bàn tay nung chảy nó làm hai phần: một phần là đầu ốc, một phần là đuôi ốc. Con ốc ghim vào tường rất dài, dù đã chia làm đôi, một nửa của nó cũng dài bằng cái móng tay út.
Cô vặn phần đầu ốc trở lại vị trí cũ, phần đuôi ốc còn lại bị ép dẹt trong lòng bàn tay thành một cái đầu tròn tẹt, kích cỡ xấp xỉ cái đầu ốc thật. Tiếp đó, cô móc con ốc đã cất trong túi ra, dùng cái mũi nhọn ở đuôi khắc một hình ngũ giác ngay tâm cái đầu tròn kia — tất cả ốc vít ở đây đều là loại ốc đầu ngũ giác.
Chế tác thủ công so với khuôn đúc máy móc thì kiểu gì cũng có chút sai lệch. Chương Trì đặt nửa con ốc giả vừa làm xong vào lỗ hổng ở góc trên bên trái hộp kim loại, lùi lại một bước — may thay, nhìn từ xa, nó chỉ giống như một dấu chấm lớn bọc lấy một dấu chấm nhỏ, gần như không nhìn ra chút khác biệt nào.
Nửa con ốc giả làm lại có phần đuôi quá ngắn, không có bất kỳ lực ma sát chống đỡ nào nên căn bản không thể bám vào tường. Sau khi nhét cái đầu ốc giả vào lỗ, Chương Trì trực tiếp dùng ngón tay ấn giữ mép của nó, cẩn thận dung hợp cái đầu ốc giả dính liền vào bề mặt hộp xà phòng kim loại. Ba con — nói chính xác là hai con rưỡi ốc vít đã hoàn toàn đủ lực để chịu sức nặng của một bánh xà phòng. Cái đầu ốc giả đã hóa thành một bộ phận của hộp xà phòng này, nhìn vào không có gì là chướng mắt cả.
Tiếng bước chân lác đác vẳng tới từ ngoài cửa.
Dùng tay không bẻ nắn kim loại tiêu hao cực kỳ nhiều thể lực. Làm xong mấy việc này, Chương Trì đã đổ mồ hôi đầm đìa. Cô nhét con ốc vít vừa trộm được vào túi, vừa vặn chốt cửa định bước ra thì khựng người lại —
Tắm xong bước ra thì sàn nhà không thể khô rang thế này được.
Đám phạm nhân từ hầm mỏ và ruộng đồng nối đuôi nhau bước vào, tiếng nước rơi xuống đất vang lên liên tiếp.
Chương Trì gỡ vòi sen xuống, mở van nước xịt ướt sũng mặt sàn, lại cầm cục xà phòng xoa xoa vào tay, hương thơm lập tức lan tỏa. Sau đó cô phun nước ướt đẫm từ hộp xà phòng, vách ngăn cho đến mọi vị trí ngang tầm chiều cao của mình. Xong xuôi, cô khóa van nước, bước ra cửa, mọi hành động diễn ra trôi chảy liền mạch.
Ăn cơm xong, Chương Trì lập tức trở về phòng giam. Khóa chặt cửa, cô ngồi thụp lên giường — bàn làm việc trong phòng giam đều được đặt đối diện chính giữa cửa ra vào, nhìn từ lỗ thông gió trên cửa là thấy rõ mồn một.
Cô tựa lưng vào tường, ngồi thu lu ở đầu giường phía sát cửa. Ban nãy lúc bước vào phòng cô đã kiễng chân nhìn thử góc độ, chỗ này là điểm mù hoàn toàn. Mặc dù theo thông lệ, cai ngục chỉ xuất hiện ở khu phòng giam lúc 10 giờ tối để điểm danh, nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn — hơn nữa, ai mà biết được liệu có nhân vật nào khác ngoài cai ngục đột ngột xuất hiện hay không.
Chương Trì lấy con ốc vít ra kẹp giữa hai lòng bàn tay, dùng sức miết mạnh. Năm phút sau, cô nắn ra một cây kim một đầu dài hơn cả bàn tay, to hơn kim khâu bình thường nhưng lại mảnh hơn kim đan một chút. Một đầu vẫn giữ nguyên hình dáng đầu ốc ngũ giác, đầu kia lại là một mũi kim cực kỳ sắc bén. Chương Trì lật cuốn "Tài liệu hệ thống điểm số" ở đầu giường ra, cầm "cây kim ốc vít" này đâm mạnh một nhát xuống ngay tên người biên soạn "Chu Vũ".
Trong chớp mắt, mũi kim xuyên thủng một nửa cuốn tài liệu.
Chương Trì rút kim lại, ngồi xổm xuống, dùng sức nâng bổng khung chiếc giường đơn lên khỏi mặt đất. Khung giường được hàn từ những ống kim loại rỗng ruột. Chương Trì nằm áp lưng xuống sàn, khéo léo nhét cây kim ốc vít giấu vào bên trong ống kim loại ở khung giường bên trái.
Cô phủi tay đứng dậy, đánh giá khung giường một chút, ánh mắt rơi xuống một lỗ tròn rất nhỏ trên sàn nhà —— chân giường quanh năm không xê dịch, màu sắc vệt sàn nhà ở đó đã khác biệt rõ rệt so với xung quanh.
Cô lại ngồi xổm xuống, điều chỉnh góc độ một chút, cho đến khi cảm thấy không còn vấn đề gì sơ hở nữa, cuối cùng mới đi rửa tay.
Bất kỳ băng đảng nào khi mới thành lập đều vì mục đích co cụm lại để nương tựa vào nhau. Chẳng ai muốn suốt ngày phải sống trong cảnh rình rập ám toán. Bọn họ chọn ra những người đồng hành, quy ước những người cùng phe không được phép ra tay với nhau, nhờ thế mà họ bớt đi được vô khối kẻ thù. Nhưng quy mô của một băng đảng cần phải có giới hạn. Không thể quá ít —— vì sẽ không đủ sức răn đe, cũng không thể quá nhiều —— bởi nếu có quá nhiều người gia nhập băng đảng này, vậy thì ai sẽ làm kẻ bị giết đây?
Kẻ yếu ớt liều mạng muốn gia nhập băng đảng, còn băng đảng lại ra sức bài xích những kẻ yếu ớt đó, sự phát triển của bọn chúng cần những "vật tư tiêu hao" này. Hết nhóm phạm nhân này đến nhóm phạm nhân khác bị đưa vào nhà tù, một khi chúng phát hiện ra đối tượng có giá trị lợi dụng, chúng sẽ lập tức lôi kéo vào băng đảng để bổ sung sinh lực —— bởi băng đảng đấu đá lẫn nhau thì chắc chắn sẽ có thương vong.
Nhưng kẻ chết nhiều nhất có thực sự là người của các băng đảng không? Chưa chắc.
Hai băng đảng đối đầu gay gắt hệt như hai con cá lớn, một khi cá lớn va chạm, ắt sẽ tạo ra một trận gió tanh mưa máu, lưỡng bại câu thương. Bọn chúng sẽ cố gắng tránh va chạm, thay vào đó, chúng chuyển hướng sang ăn thịt những con cá bé không có sức phòng bị.
110 và 888 đều đang nói dối.
Cái gì mà "những kẻ mang dấu đỏ bị giết", tất cả chỉ là chiêu trò bịp bợm để tự tâng bốc giá trị phe mình và chèn ép đối thủ mà thôi.
Bọn chúng muốn lôi kéo cô như vậy, chính là vì không muốn xảy ra va chạm với phe kia —— bọn chúng đang tìm kiếm một phương thức hòa bình để gia tăng sức mạnh. Khi chưa nắm chắc phần thắng có thể nuốt chửng đối phương, chúng sẽ không manh động. Chúng sợ bị tổn thất thực lực.
Cô rất quan trọng. Nếu cô là thủ lĩnh của một trong hai bên, cô sẽ không ra tay nhanh như vậy. Giả sử đòn đầu tiên không lấy được mạng cô, ngược lại còn đẩy cô chạy sang đầu quân cho phe bên kia thì sao? Chúng sẽ quan sát thêm một thời gian nữa. Nhưng cũng không thể nói trước được điều gì —— phong cách làm việc của một số băng đảng là tuyệt đối không chừa lại đường lui.
Trừ phi cô thể hiện ra thực lực vượt xa người thường, khiến bọn chúng phải e dè, sợ hãi, sinh ra cái ý nghĩ rằng: nếu cố giết cô thì có thể sẽ gãy mất rất nhiều thành viên trong băng, nên cái giá phải trả như vậy là không đáng. Cô cũng phải trở thành một con cá lớn.
Đứng trước tấm gương, Chương Trì quan sát khuôn mặt của chính mình.
Trẻ trung, đầy sức sống.
Và xa lạ.
Cô hoàn toàn không biết rốt cuộc bản thân mình là loại người gì. Cô không giống Dị Huyết nhân. Dù là trong mô tả của tạp chí hay những Dị Huyết nhân mà cô từng tận mắt chứng kiến, không một ai giống như cô cả. Cô cũng chẳng phải là người bị cải tạo, cô không cảm nhận được bất kỳ dây thần kinh nào trên cơ thể mình từng bị cấy ghép hay chỉnh sửa, huống hồ, cô vẫn có thể làm việc dưới hầm mỏ quặng Lam Minh.
Cơ thể cô cường tráng như một con bò mộng. Tiếp xúc với quặng cát Lam Minh lâu như vậy, cô chưa từng bị hoa mắt chóng mặt lấy một lần.
Tại sao cô lại bị tống vào tù? Không một ai nói cho cô biết. Cô mang dấu đỏ, chắc chắn là đã phạm phải tội ác tày trời.
Nhưng một cô gái ở độ tuổi này, thì có thể phạm tội nặng đến mức nào để bị lưu đày ra tận Đảo Rác cơ chứ?
Rốt cuộc cô từng là người như thế nào? Cô có gia đình và bạn bè không? Liệu cô có thuộc về một tổ chức nào đó không?
Cô hoàn toàn mù tịt.
Điều duy nhất cô biết rõ, đây là một cuộc đời mới mà cô khó khăn lắm mới có được.
Cô không có lý do gì để gục ngã ở nơi này.
Cô nhất định sẽ ra tù.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
