Thứ sáu.
Mưa lớn, độ ẩm 78%, nhiệt độ thực tế 22°C, áp suất khí quyển 1093hPa, chất lượng không khí: trung bình, cường độ tia UV: trung bình.
Màn hình lớn trong nhà ăn liên tục chạy dòng chữ dự báo thời tiết.
Mưa to gió lớn ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ làm việc ở ruộng đồng và hầm mỏ. Ngập úng, sụt lún, sạt lở đất — nguy hiểm luôn bủa vây như hình với bóng. Ở chốn này không tồn tại khái niệm "xin nghỉ phép". Bất kể thời tiết ra sao, cứ đúng giờ đi làm, đúng giờ tan ca.
Sau khi hiển thị thời tiết thực tế, màn hình chuyển sang dự báo từng giờ trong ngày. Dự kiến sau 12 giờ trưa, lượng mưa sẽ giảm dần.
Trước cửa xưởng đan dệt, người ta đã xếp thành một hàng dài dằng dặc.
Một hàng dài vô tận.
Nhìn mỏi mắt cũng không thấy điểm cuối.
Mỗi khu vực làm việc đều có giới hạn số lượng người điểm danh. Một khi đạt đến mức tối đa, máy chấm công sẽ tự động ngừng hoạt động.
Những kẻ không vào được chỉ đành ngậm ngùi sang khu vực khác tìm việc.
Khổ nỗi, thời hạn điểm danh muộn nhất ở tất cả các khu vực đều là 8 giờ sáng.
Nếu không kịp chạy đến địa điểm làm việc tiếp theo trước 8 giờ, bọn họ sẽ bị trừ đi một giờ điểm công —— dù đến muộn 1 phút hay 59 phút, hệ thống vẫn đánh đồng là vắng mặt một giờ.
Rất nhiều người thậm chí còn chưa kịp nhét chữ bụng bữa sáng.
Bấy giờ mới 7 giờ chớp nhoáng, nhưng đã có cơ số phạm nhân lũ lượt kéo nhau vào xưởng đan dệt.
Những kẻ xếp tít phía sau hàng căn bản không rõ đã có bao nhiêu phạm nhân lọt vào trong. Cho dù biết rõ giới hạn nhân số điểm danh, bọn chúng cũng chẳng thể nào áng chừng nổi bản thân có nằm trong nhóm an toàn hay không.
Bầu không khí bắt đầu trở nên nóng nảy, sốt ruột.
Không ít kẻ phiền não bực dọc, trong hàng ngũ bắt đầu râm ran tiếng cãi vã ồn ào.
Vài kẻ thậm chí đã lao vào tẩn nhau thành một đống.
Có vẻ nguyên nhân là do chen ngang.
Cũng sắp đến lượt Chương Trì.
Còn 10 người nữa.
9 người...
8 người...
7 người...
Đúng lúc này, có năm gã đàn ông đủng đỉnh đi từ hướng nhà ăn tới. Thay vì ngoan ngoãn vòng ra xếp cuối hàng, bọn chúng cứ thế hiên ngang, thẳng tắp tiến lên bám trụ ở ngay vị trí đầu hàng.
Chen ngang trắng trợn.
Gã đang đứng thứ nhất im thin thít không hó hé nửa lời. Ngược lại, gã đứng thứ ba lại bắt đầu lao lên phân bua lý lẽ —— chỉ cần đám kia nhét lên đầu, thứ tự của mỗi người phía sau sẽ tự động tụt lại năm vị trí. Chẳng ai biết lúc nào cái máy chấm công kia sẽ báo lỗi đầy. Không một ai muốn lết xác ra hầm mỏ hay ruộng đồng —— đặc biệt là hầm mỏ. Dị Huyết nhân chỉ có một lựa chọn duy nhất là hầm mỏ, mà nơi đó thì hung hiểm gấp vạn lần so với ruộng đồng.
Thế là đánh nhau to. Mà nói chính xác hơn, đó là một cuộc hành hung đơn phương.
Bên tai Chương Trì văng vẳng tiếng đám đông xì xào bàn tán.
"Là người của 'Đại Pháp Quan' đấy..." "Bọn chúng lúc nào chả thế..." "Ngu hết chỗ nói, lại dám chọc vào bọn chúng." "...Là lính mới mà..." "Thằng này đi đứt rồi, đến Chủ nhật, cứ chờ nhặt xác nó đi."
Kèm theo đó là những tràng cười hả hê trên nỗi đau của người khác.
Gã đứng thứ ba bị lôi xềnh xệch ra khỏi hàng. Hắn là một kẻ mang dấu xanh lục —— chưa bị đánh chết, nhưng mặt mũi đã sưng vù bầm dập. Giờ thì đến vị trí thứ ba hắn cũng chẳng giữ nổi nữa rồi —— Chương Trì ngoảnh đầu sang nhìn, chợt thấy gương mặt hắn trông thoang thoảng nét quen. Hình như cô từng chạm mặt hắn lúc làm việc dưới hầm mỏ hôm nọ. Chỉ là số thứ tự cụ thể của hắn thì cô chẳng thể nào nhớ nổi.
Năm gã kia chễm chệ chiếm vị trí đầu hàng, lần lượt quẹt thẻ. Hai phút trôi qua, cuối cùng cũng đến lượt gã xếp thứ nhất lúc ban đầu. Hắn đưa vòng tay lướt nhẹ qua chiếc máy chấm công gắn bên phải cánh cửa ——
"Tít." Hợp lệ.
Hệ thống quét biển tên kim loại —— Hợp lệ.
Kế tiếp đến lượt gã đứng ngay sau hắn.
"Tít." Hợp lệ.
Hệ thống quét biển tên kim loại —— Hợp lệ.
Đến lượt người thứ ba ——
Hắn vươn vòng tay ra, gần như tất cả những kẻ đang đứng ở đầu hàng đều dán mắt vào động tác của hắn. Lần này, mặc cho hắn có quẹt tới quẹt lui ra sao, máy chấm công cũng câm như hến. Sắc mặt hắn thoắt cái nhợt nhạt trắng bệch. Loa phát thanh kết nối với máy chấm công đúng lúc đó vang lên âm thanh máy móc vô hồn ——
"Xin chú ý: Số lượng nhân sự đã đạt mức tối đa."
"Xin chú ý: Số lượng nhân sự đã đạt mức tối đa."
"Xin chú ý: Số lượng nhân sự đã đạt mức tối đa."
Sau ba lần phát thông báo, đèn xanh trên máy chấm công cũng vụt tắt.
Đám đông chìm trong im lặng chừng một giây. Ngay sau đó, tất cả ầm ầm tản ra tứ phía.
Chương Trì đứng chôn chân giữa dòng người đang ùn ùn kéo ngược trở ra. Cô nhìn chằm chằm vào cái máy chấm công, nhẩm đếm ngược mấy con số ——
Mẹ kiếp.
Đáng lẽ cô đã có thể vào được.
*
Bên ngoài hầm mỏ cỏ dại mọc um tùm, nước mưa cuốn theo vụn đá chầm chậm chảy ra ngoài. Cánh cửa sắt lớn ở lối vào bị gió thổi đập loảng xoảng, đất đá trên đỉnh núi rào rào rơi xuống, nện vào những vũng nước trũng hòa thành bùn lầy đục ngầu. Bên trong hầm mỏ ngoằn ngoèo khúc khuỷu, sâu thẳm không thấy đáy.
Vào những ngày mưa dầm dề, bầu trời xám xịt nặng trĩu tựa như một tấm chăn bông dày cộp, siết chặt lấy cổ họng người ta. Càng cử động, càng cảm thấy bức bối khó thở.
Làm việc sâu dưới hầm mỏ là một chuyện vô cùng nguy hiểm.
Trong này không hề có biển báo chỉ đường, cũng chẳng có vật chuẩn để xác định phương hướng. Người ta đồn rằng ở những ngách hầm sâu nhất còn có cả sông ngầm và một vài loài sinh vật phù du dưới nước nguy hiểm —— điều này đã được nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại trong các tiết học. Bất kỳ phạm nhân nào xuống đây cũng cố gắng bám trụ ở những ngách hầm đông người qua lại, hoặc những vị trí càng gần lối ra càng tốt —— làm thế thì hết đường lười biếng, nhưng bù lại thì an toàn hơn hẳn.
Đông người tụ tập, tự khắc sẽ sinh ra lắm chuyện để tán gẫu.
Nói chuyện phiếm một lúc, chợt có người lên tiếng hỏi ——
"Đại Pháp Quan là ai thế?"
Đám đông tụ tập trong hầm mỏ đa phần là lũ xui xẻo sáng nay không chen chân nổi vào xưởng đan dệt, trong đó có không ít lính mới —— bọn chúng thậm chí còn chẳng ý thức được rằng vào những ngày mưa to gió lớn thì phải tranh thủ đi chấm công ở xưởng đan dệt từ sớm.
Câu hỏi vừa dứt, những kẻ đang thao thao bất tuyệt xung quanh bỗng im bặt.
Mớ âm thanh ồn ào hỗn tạp làm nền trong hầm mỏ như bị ai đó bấm nút tạm dừng. Tiếng nước "tí tách", "tí tách" nhỏ giọt bỗng chốc trở nên rõ mồn một. Kẻ vừa cất lời tưởng mình lỡ mồm nói hớ điều gì, chợt nhớ tới gã mang dấu xanh lục bị đánh bầm dập lúc sáng, cả người hắn run lên bần bật, lập tức cúi gằm mặt xuống, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đám đông dần dần thu ánh mắt về. Đúng lúc này, có người lên tiếng: "Đại Pháp Quan không phải là một người."
Tất cả đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía gã.
Luồng sáng từ chiếc đèn pin gắn trên trán mỗi người đều chiếu thẳng vào gã, y hệt như ánh đèn sân khấu dọi theo từng bước chân của ngôi sao lúc vừa đăng đài, khiến gã trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Khuôn mặt bị ánh đèn chói lóa che lấp, nhưng chiếc biển tên gắn trên ngực lại hiện rõ mồn một.
"Đệch." 012 lấy tay che mắt, "Tắt hết đèn đi cho tao!"
Tách —— tất cả mọi người lập tức tắt phụt chiếc đèn chiếu sáng trên đầu.
Trong hầm mỏ tối đen như mực. Chỉ còn duy nhất chiếc đèn trên đầu 012, leo lét như ngọn đèn pin nhỏ. Yếu ớt nhưng lại vô cùng ngoan cường.
"Mẹ kiếp..." 012 lại càu nhàu, "Bật thêm mấy cái nữa đi."
Điều chỉnh cả buổi trời, ánh sáng cuối cùng cũng vừa vặn. Nhờ chút động tĩnh này, những phạm nhân đang hì hục làm việc ở phía xa xa cũng tò mò mò tới gần hóng hớt.
Trong đó có cả Chương Trì.
"Trong đám tụi mày có đứa nào từ thành phố Tam Kim tới không?" 012 đảo mắt hỏi. Đám đông im lặng không ai đáp lại. 012 gật gù, "Thế thì chả trách..."
012 kể rành rọt, Đại Pháp Quan là băng đảng xã hội đen khét tiếng nhất thành phố Tam Kim thuộc Cộng hòa Bạch Ngân. Mấy chục năm ròng rã, chính phủ liên tục mở các đợt càn quét băng "Đại Pháp Quan", tóm cổ vô số thành viên. Đám bị bắt toàn là cộm cán trọng phạm, cứ tuyên án xong là bị tống thẳng ra Đảo Rác.
Nhưng ngặt nỗi, Đại Pháp Quan đã bám rễ ở thành phố Tam Kim quá lâu, chân rết vươn xa thọc sâu vào tận hệ thống tư pháp địa phương. Thế nên cứ mỗi lần bề trên rục rịch động binh là y như rằng băng Đại Pháp Quan đã được mật báo từ trước. Tóm lại, suốt mấy chục năm qua, thế lực của Đại Pháp Quan không những không bị sứt mẻ mà còn tiện tay nuốt chửng luôn không ít băng đảng nhỏ lẻ ở địa phương, "thành công" đưa thành phố Tam Kim chễm chệ lọt top những thành phố thối nát và khét tiếng nhất Cộng hòa Bạch Ngân.
881 giơ tay vẫy vẫy.
012 hất cằm: "Nói."
881 thắc mắc: "Bị tóm vào đây đông như quân Nguyên, thế mà vẫn xưng bá là băng đảng lớn nhất á?"
012 một tay chống lên cán xẻng đào quặng, một chân giẫm lên tảng đá lớn nhô ra, khóe miệng nhếch lên nụ cười khẩy: "Bọn bị tóm đâu phải là lũ chủ mưu —— đám này toàn là tốt thí chịu tội thay. Chẳng có thằng ngu nào dám khai ra bọn chóp bu cả —— xã hội đen ra tay tàn độc hơn chính phủ gấp vạn lần."
012 khựng lại một nhịp, "Nhưng mà tao cũng từng nghe kể, có đợt chuyển giao chính quyền, Đại Pháp Quan bị hốt trọn một mẻ tinh anh, tổn thất nặng nề, suýt nữa thì đứt bóng."
"Thế nhưng, thị trưởng, ủy viên hội đồng, đồn trưởng cảnh sát trực tiếp chỉ huy chiến dịch... tất cả đều chầu diêm vương. Bị bắn, bị hạ độc, bị bắt cóc, bị đánh bom... cả gia đình bọn họ —— theo tao biết, chẳng còn sót một mống nào."
"Đó mới là xã hội đen thứ thiệt. Thành phố Tam Kim giờ đã hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay Đại Pháp Quan."
"Bất cứ kẻ nào dám đối đầu với Đại Pháp Quan đều chẳng có kết cục tốt đẹp."
Chính phủ là tấm bình phong vững chắc nhất bảo vệ quyền lợi và trật tự an ninh xã hội cho công dân. Nếu đến cả cỗ máy bạo lực của chính quyền cũng chẳng thể đương cự lại xã hội đen, thì xã hội đen sẽ trở thành cái thá gì?
Xã hội đen sẽ trở thành chính phủ.
Trở thành "cha mẹ nuôi tinh thần" bao trùm lên đầu mỗi người dân.
Từ lúc chào đời đến lúc nhắm mắt xuôi tay, từ bát cơm ăn hằng ngày, đến nền giáo dục tiếp nhận, từ con phố sinh sống, đến cửa hàng mua sắm, từ chỗ làm việc, đến chốn vui chơi giải trí, không lúc nào, không nơi đâu người ta không bị thứ niềm tin ấy thao túng ——
Sống bấp bênh là chuyện thường tình. Chỉ đành cầu nguyện kẻ nằm xuống tiếp theo không phải là mình.
Bầu không khí trong hầm mỏ chìm vào sự tĩnh lặng bao trùm hồi lâu.
Chương Trì lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Sao lại gọi là Đại Pháp Quan?"
Giọng 012 lạc cả đi: "Cái gì?"
Chương Trì lặp lại: "Ý tôi là, tại sao băng đảng này lại lấy tên là Đại Pháp Quan?"
012 cạn lời: "... Tao làm sao mà biết được? Lúc tụi nó thành lập có mời tao đến dự đâu."
012 hừ lạnh: "Người ta nhà to nghiệp lớn."
Ủy viên học tập ngơ ngác: "...?"
"Cho dù là trong trại cải tạo, hay ở bên ngoài —— ý tao là Đảo Rác thực sự ấy, đâu đâu cũng có chân rết của Đại Pháp Quan. Bọn chúng hoạt động có tổ chức, có kỷ luật, khác một trời một vực với đám tôm tép lưu manh bọn mình. Chẳng một kẻ nào dám vuốt râu hùm Đại Pháp Quan mà còn nguyên vẹn rút lui cả. Lấy ví dụ thằng ngu hồi sáng ấy, tao dám cá nó sống không quá ngày thứ Hai tuần sau đâu."
881 buột miệng hỏi: "Tại sao?"
012 cười như không cười: "Bởi vì Chủ nhật là ngày hoạt động tự do."
Ngày hoạt động tự do, giết người không những không phạm pháp, mà còn được treo thưởng.
*
Đến trưa, mưa ngớt dần. Tia nắng mặt trời e ấp ló dạng từ khe hở giữa những đám mây đen kịt, vẩy những giọt vàng rực rỡ lên đồng ruộng, vườn hoa và những mái nhà còn sũng nước. Cơn gió thổi lướt qua mặt đất, những ngọn cỏ non xanh mướt lay chuyển nhẹ nhàng vươn mình khỏi lớp bùn lầy, không khí thoang thoảng hương thơm thanh mát của cỏ cây, bùn đất.
Mưa rơi rả rích vẫn không ngừng trút xuống những vũng bùn lầy.
"Bạch", "bạch", "bạch" ——
Những đôi giày giẫm xuống bùn, nhấc lên rồi lại hạ xuống. Toàn bộ phạm nhân làm việc ngoài trời bắt đầu di chuyển về phía nhà ăn.
Trước khi bước vào nhà ăn, tất cả phạm nhân bắt buộc phải xịt rửa sạch sẽ giày dép tại phòng tắm công cộng —— nghe đồn Giám thị là một kẻ mắc chứng sạch sẽ. Giám thị rất hiếm khi đặt chân đến buồng giam hay các khu vực sản xuất. Thông thường, hắn ta chỉ xuất hiện ở tòa nhà hành chính và nhà ăn.
Hai khu vực này bắt buộc phải duy trì trạng thái sạch sẽ tinh tươm suốt 24/24 giờ.
Tại phòng tắm, thậm chí có kẻ còn tranh thủ tắm rửa luôn.
Xà phòng và sữa tắm ở khu nhà ăn tốt hơn hàng xài chung ở phòng tắm khu ký túc xá không biết bao nhiêu lần. Mọi thứ ở đây đều mang tông mùi hương rêu sồi (Chypre). Gỗ đàn hương, cỏ hương bài, cam bergamot... hòa quyện vào nhau. Vừa kiềm chế, thanh tao lại vừa lạnh lẽo. Nghe bảo là vì Giám thị thích thế.
Khu vực tắm rửa được chia thành hai loại: phòng tắm chung và buồng tắm đơn, với hai lối vào tách biệt. Trước buồng tắm đơn có người xếp hàng, còn phòng tắm chung thì không. Từng gã phạm nhân tắm táp xong xuôi vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm. Luồng không khí mang theo mùi hương thoang thoảng giống hệt nhau.
Trông hơi giống đám thú cưng. Mặc những bộ đồ do chủ nhân mua, tỏa ra thứ mùi sữa tắm mà chủ nhân yêu thích, và bị nhốt ngay trong căn phòng của chủ nhân.
Điểm khác biệt duy nhất là đám thú cưng này chẳng lấy gì làm đáng yêu cho cam.
Thậm chí còn hơi buồn nôn.
Chương Trì dời mắt khỏi một gã phạm nhân vừa đi ra vừa đưa tay gãi gãi mông.
Đồng hồ điểm 12 giờ 30 phút, số người chầu chực ở khu buồng tắm đơn vơi dần.
Người tiếp theo chính là cô.
Khác với phòng tắm chung, cánh cửa lớn dẫn vào khu buồng tắm đơn luôn đóng kín, bên trong lại được chia thành nhiều buồng nhỏ. Nhưng có một quy củ ngầm là không được đứng đợi ngay ngoài cửa buồng —— chẳng ai muốn bị phục kích vào cái lúc nhạy cảm này. Đây là luật ngầm mà tất cả đều tự hiểu, mọi người đã quen với việc giữ khoảng cách an toàn tại đây. Cứ mỗi khi cánh cửa lớn mở ra, người bên trong bước ra, thì người bên ngoài mới tiến vào.
Từ bên trong truyền đến tiếng bước chân, chốt khóa xoay một vòng ——
Cánh cửa lớn bị kéo tuột ra, Chương Trì khựng lại trong chớp mắt.
Là gã cơ bắp ở phòng 503. Hắn chỉ mặc độc một chiếc quần đùi boxer, đỉnh đầu suýt chạm luôn vào khung cửa. Nửa thân trên để trần hoàn toàn, phô ra cơ bắp tay trước và cơ cầu vai phát triển cuồn cuộn. Chương Trì chỉ cao đến ngang ngực hắn, phóng tầm mắt nhìn thẳng sang là những khối cơ ngực và cơ bụng săn chắc như muốn nứt toác ra.
Đây không phải là tủ lạnh hai cánh nữa, mà là cái cổng sắt lớn hai cánh thì đúng hơn.
Cổ tay trái của gã vắt bộ quần áo, trên mu bàn tay là một con dấu màu đỏ nổi bần bật. Ở vị trí cẳng tay phải phía trên còn có một hình xăm ——
Một chiếc cán cân.
Gã cơ bắp chạm mắt với Chương Trì đúng một giây, sau đó lướt qua nhau, không hề có bất cứ giao tiếp nào. Chương Trì không tắm táp gì, cô chỉ xịt rửa sạch sẽ đôi giày, tiện thể gội luôn cái đầu —— dính đầy đất cát hòa với nước mưa bết bát cả vào nhau. Lúc cô đi ra, số người đứng đợi đã thưa thớt hẳn.
Gã cơ bắp vẫn chưa rời đi. Hắn đang đứng sừng sững ngay trước cửa.
Lần này đứng từ xa nhìn lại, có thể nhận thấy rõ ràng sự chênh lệch giữa hắn và những người khác —— những phạm nhân bình thường khác. Nửa thân trên của gã sở hữu khối lượng cơ bắp phát triển quá đà, khiến cái đầu càng bị thu nhỏ lại. Khung xương của gã rất dài, phần thân dưới dù có phát triển bề ngang thế nào cũng không thể đạt đến trạng thái tỷ lệ thuận với cơ bắp của thân trên. So với người bình thường, gã quá to con, to đến mức mang lại cho người ta một cảm giác kinh dị hệt như quái vật hình người. Trong đầu Chương Trì đột nhiên nảy ra một từ ——
Kangaroo (Chuột túi).
Phần thân trên với cơ bắp phát triển không giới hạn.
Một con người trông giống hệt loài chuột túi.
"082."
Chương Trì bước ra ngoài được hai bước, ngẩn ra một lúc mới sực nhớ ra, đó chính là mã số của cô.
Quay đầu lại, cô thấy gã cơ bắp đang khoanh hai tay trước ngực, nhìn mình bằng nụ cười như có như không.
"Có việc gì?" Chương Trì xoay người đối mặt với gã cơ bắp, tay giấu ra sau lưng, nắm đấm bắt đầu tụ lực —— qua nhiều ngày thực hành, cô gần như đã nắm vững được bí quyết phát lực một cách chuẩn xác.
Gã cơ bắp nhướng mày: "Đừng căng thẳng thế, tôi đến để giúp cô mà."
"Giúp tôi?" Chương Trì lạnh nhạt, "Anh hình như đã quên mất những gì mình từng nói trước đây rồi thì phải."
Gã cơ bắp đáp: "Nhỏ mọn thế sao? Còn ôm hận à?"
Chương Trì bắt đầu mất kiên nhẫn.
Gã cơ bắp buông thõng hai tay đang khoanh trước ngực xuống: "Đã từng nghe nói đến Đại Pháp Quan chưa?"
Chương Trì khẽ nheo mắt lại.
Gã cơ bắp cười khẩy: "Xem ra là từng nghe rồi."
"Có muốn gia nhập không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
