Tin tức bị tập kích là do một gia bộc tùy tùng liều mạng chạy thoát báo tới huyện nha gần nhất, rồi lại được người của huyện nha thúc ngựa phi nhanh ngày đêm cấp báo về kinh đô.
Khi Thôi lão thái quân nghe được tin này thì trời đã chạng vạng tối.
Bà lập tức cho gọi mấy vị thúc bá về, bình tĩnh điểm mặt hai mươi gia bộc có võ công xuất chúng, đoàn người chuẩn bị xuất phát đi cùng đội Kim Vũ Vệ đang tiến tới chi viện.
Lúc nhìn thấy Thôi Diễn đang đứng trước cửa, bà dừng bước, cất tiếng hỏi một câu: "Cháu có muốn đi cùng không?"
Tâm trạng lúc ấy ra sao, Thôi Diễn gần như đã quên bẵng đi, chỉ biết là vô cùng rối bời, lồng ngực nén nghẹn khó thở, tựa như đang đứng chênh vênh trên đỉnh mây mù, đến cả đầu ngón tay cũng khẽ run lên.
Thế nhưng trong lòng lại tĩnh lặng như mặt giếng cạn chẳng gợn chút sóng. Không rõ là buồn bã, xót thương hay là đã tê dại, trong tâm trí hắn lúc này chỉ gợi lên hai khuôn mặt nhạt nhòa, cùng với vô số những tờ giấy viết thư đếm không xuể.
Bất cứ ai cũng có thể lường trước được, chuyến đi này sẽ phải đối diện với cảnh tượng gì.
Hắn mới chỉ là một thiếu niên mười hai tuổi, vốn dĩ không cần phải tận mắt đối diện, thế nhưng tổ mẫu đã hỏi và hắn cũng gật đầu.
Trước đó vừa trút xuống một trận mưa giông, đường trên núi lầy lội không chịu nổi, vô cùng khó đi, Thôi Diễn bám sát tốp đi đầu, bước chân vội vã.
Nhưng càng vào sâu bên trong, đôi bàn tay hắn lại càng run rẩy dữ dội.
Dòng nước bùn đục ngầu cuộn chảy xuống dưới, làm ướt đẫm đôi ủng dài. Giữa dòng nước vẩn đục ấy, xen lẫn màu đỏ sẫm chói mắt, mùi máu tanh tưởi nồng nặc nương theo gió núi tạt vào, khiến người ta buồn nôn.
Đến nơi xảy ra trận chém giết với đám thổ phỉ, chỉ thấy lớp lớp quan binh đang bao vây canh giữ, từng cỗ thi thể được đặt trên bãi đất trống. Huyện úy thấy có người đến, vội vã tiến lên chắp tay hành lễ, giọng nói khẽ run: "Thôi đại nhân! Lúc ty chức đuổi tới nơi thì đám thổ phỉ đã rút đi rồi, trên núi chỉ còn lại những thi thể này. Mưa lớn quá, đã rửa trôi đi không ít dấu vết. Ty chức đã phái người dò xét, chỉ lờ mờ nhìn thấy có dấu chân hướng về phía Bắc xuống núi rời đi, không rõ là của đám sơn tặc hay là người của Thôi tướng quân…"
Sắc mặt Thôi Hằng trắng bệch, ông ấy nhìn thảm cảnh trước mắt, phải mất một lúc lâu mới định thần lại được, bấy giờ mới cất tiếng hỏi: "Có nhìn thấy thi thể của nhị đệ ta không?"
Huyện úy ấp úng ngập ngừng: "Không có… Nhưng mà, chúng ty chức đã tìm thấy thứ này."
Hắn ta dâng lên một đôi ngọc bội và lệnh phù, tất cả đều là tín vật của Thôi Tử Tu. Trên đó có vết máu loang lổ, lại còn có cả những vết nứt vỡ do đao kiếm chém trúng.
Thôi Hằng hoa mắt váng đầu, lão tam Thôi Lệnh Viễn vội vàng tiến lên đỡ lấy: "Đại ca, đây chỉ là ngọc vỡ phù nứt mà thôi, nhị ca chưa chắc đã gặp nạn, đệ ấy võ công cao cường, cát nhân ắt có thiên tướng…"
Huyện úy vội vàng thanh minh vạch rõ trách nhiệm: "Hạ quan thực sự đã dốc hết tốc lực chạy tới, nào dám chậm trễ, ngặt nỗi đường sá xa xôi, mưa gió lớn quá…"
Đám người mồm năm miệng mười xôn xao bàn tán, lọt thỏm giữa tiếng gió rít u uất và màn mưa bụi, nghe chừng chỉ thêm phần ồn ào nhức óc.
Thôi Diễn lặng lẽ đứng ở một góc xa, trên hàng mi vẫn đọng những hạt mưa, mấy lọn tóc mai ướt sũng dính sát vào hai gò má, hai tay buông thõng, cả người lạnh ngắt. Hắn gần như chỉ còn nghe thấy mỗi nhịp tim đập thình thịch của chính mình.
Thôi Hằng dằn lại niềm bi thương, đưa tay lên cắt ngang sự huyên náo: "Đủ rồi! Tìm người mới là việc quan trọng, mau chóng lục soát núi, phải soát thật kỹ càng một lượt, ngộ nhỡ họ vẫn còn trên núi thì sao? Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!"
Giữa màn mưa lất phất, một đoàn người giương đuốc lùng sục khắp núi, tiếng gọi người vang vọng khắp dải núi non.
Tìm kiếm gần suốt một đêm, họ quả thực đã tìm thấy không ít thi thể rải rác xung quanh. Thế nhưng, khi lần lượt khiêng về nhận diện, thảy đều không phải là Thôi Tử Tu và Tống Nguyên Chân.
Trong lòng đám người Thôi Hằng chẳng rõ là mừng hay lo. Không tìm thấy người, đồng nghĩa với việc có thể họ vẫn còn sống, nhưng cũng có khả năng đã bị lũ sơn tặc kia bắt đi mất rồi.
"Cẩn Chi, cháu chớ quá lo lắng. Nếu bọn thổ phỉ này đã bắt người đi, ngẫm lại thì đó lại là chuyện tốt. Chỉ cần người vẫn còn sống, chúng có nhắm vào tiền tài mà đến thì cũng chẳng sợ."
Thôi Hằng chỉ đành an ủi Thôi Diễn như vậy. Đứa trẻ này cứ thức trắng đêm, không nói chẳng rằng, cũng không khóc lóc ầm ĩ. Thằng bé điềm tĩnh đến mức đáng sợ, khiến ông ấy nơm nớp lo sợ nó sẽ xảy ra chuyện gì…
Nếu Thôi Diễn mà xảy ra mệnh hệ nào, ông ấy biết ăn nói làm sao với nhị đệ và nữ tức đây!
Thôi Hằng chợt nhớ ra điều gì đó, thất kinh lên tiếng: "Khoan đã, lão tam. Trước đây Tử Tu từng gửi thư về, nói họ còn có một nữ nhi. Lần này con bé có đi cùng không? Nếu nó không đi theo mà vẫn đang ở lại biên ải, chúng ta phải sai người đón con bé về ngay!"
Thôi Lệnh Viễn gãi đầu, ngẫm nghĩ một chốc: "Chắc là có dắt theo chứ, đâu thể để con bé thui thủi một mình ngoài quan ải được."
Nghe vậy, ánh mắt Thôi Diễn khẽ dao động, đôi bàn tay lạnh cóng siết chặt lấy hai mảnh ngọc bài, phóng tầm mắt về phía khu rừng núi tĩnh mịch kia.
Khi trời tờ mờ sáng, chợt có tiếng hô hoán kinh ngạc vọng tới: "Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi!"
Một tên Kim Vũ Vệ đội mưa chạy như bay tới, xông thẳng đến trước mặt nhóm người Thôi Hằng, chắp tay bẩm báo: "Đại nhân, chúng thuộc hạ phát hiện một hang động ở lưng chừng núi, bên trong có người vẫn còn sống!"
Thôi Hằng mừng rỡ khôn xiết, giọng điệu nghẹn ngào, vội đưa tay ra hiệu: "Mau dẫn chúng ta tới đó!"
Lời vừa dứt, Thôi Diễn đã xông lên trước, vượt qua mọi người, bám sát gót gã Kim Vũ Vệ kia, băng băng một mạch tới hang động ở lưng chừng núi.
Đó là một hang động khuất lấp vô cùng kín đáo. Lối vào chật hẹp, vòm hang sâu thẳm, cỏ dại mọc um tùm, cộng thêm những đám dây leo rủ xuống từ đỉnh núi, đã che khuất đi cửa hang một cách dễ dàng.
Vài tên Kim Vũ Vệ đang giương đuốc phát quang dọn dẹp. Thấy họ tiến đến, một người trong số đó vội vã bước tới: "Đại nhân."
Đoạn đường này quả thực quá đỗi khó đi, Thôi Hằng thở hồng hộc, nhưng cũng chẳng dám chậm trễ dẫu chỉ một khắc, bèn lập tức gặng hỏi: "Sao rồi? Bên trong thật sự có người chứ? Đã xác nhận được danh tính chưa? Có phải là Thôi tướng quân không?"
Gã Kim Vũ Vệ chắp tay: "Bẩm đại nhân, nếu không nhờ một huynh đệ vô ý trượt ngã xuống chỗ này, chúng thuộc hạ cũng chẳng biết ở đây lại có một hang động. Bên trong quả thực có người, ngặt nỗi cửa hang quá hẹp, ánh lửa không rọi được xa, chỉ có thể loáng thoáng thấy bóng người. Chúng thuộc hạ gọi nhưng không thấy đáp lời, nên tạm thời vẫn chưa thể xác định được danh tính. Đợi dẹp xong đống dây leo này là có thể tiến vào trong."
Đám dây leo đan chéo chằng chịt, tựa như một tấm lưới khổng lồ bủa vây lấy lối vào, gần như chẳng có kẽ hở nào để chen chân, không ai biết người bên trong làm thế nào mà chui lọt.
Chẳng mấy chốc, đống dây leo đã được phát quang sạch sẽ. Tên Kim Vũ Vệ dẫn đầu tuốt bội đao, giương cao ngọn đuốc, đi đằng trước mở đường.
Hang động này không sâu lắm, đi chừng ba bốn bước là có thể vào hẳn bên trong. Không gian bên trong lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt, những bụi cây và dây leo vô danh mọc tràn lan hoang dại, nơi này khô ráo và ấm áp hơn bên ngoài hang rất nhiều.
Đám Kim Vũ Vệ đăm đăm nhìn vào bóng người ở chính giữa, rón rén bước lại gần. Tới khi nhìn rõ người trong hang, thảy đều sững sờ.
Đó là một bé gái chừng bảy tám tuổi. Cô bé ngồi tựa lưng vào vách đá, cả người đẫm máu, trên người chằng chịt những vết xước xát nhỏ. Trông cô bé gầy gò ốm yếu, đôi bàn tay vẫn còn đang run bần bật.
Trong vòng tay cô bé, đang khó nhọc ôm ghì lấy hai cỗ thi thể đã nhắm nghiền hai mắt từ lâu, một nam một nữ.
Nam tử trúng mấy nhát đao trên người, đứt lìa một cánh tay. Nữ tử cũng mang thương tích đầy mình. Dẫu vậy, nét mặt của hai người trông vẫn khá đỗi thanh thản.
Thủ lĩnh đội Kim Vũ Vệ nhìn kỹ một lượt, lập tức nhận ra hai người này chính là Thôi Tử Tu và Tống Nguyên Chân.
Mọi người trầm mặc giây lát, rồi lại dồn mắt nhìn sang bé gái nọ.
Nhận ra ánh mắt dò xét của họ, cô bé không hề nao núng, mà ngẩng vắt đầu nhìn thẳng. Đôi mắt sáng quắc lạ thường, chẳng chút e sợ, chỉ ngập tràn vẻ phẫn nộ sẵn sàng liều mạng sống mái một phen.
Hệt như một con thú nhỏ đơn độc đang xù lông tự vệ, dẫu biết có làm vậy cũng tốn công vô ích, nhưng chỉ cần họ dám rục rịch, cô bé cũng sẽ chồm lên tung đòn chí mạng cuối cùng.
"Các người là ai?" Hai bàn tay cô bé siết chặt, cất giọng khàn đặc gắt lên.
Đám Kim Vũ Vệ không rõ thân phận của cô bé, nhất thời cạn lời, chỉ đành đưa mắt nhìn về phía sau.
Nhóm người Thôi Hằng vội vã bước tới, thoạt tiên là nhìn thấy bé gái này, sau đó nhìn kỹ lại hai cỗ thi thể đang nằm trong vòng tay cô bé, viền mắt lập tức đỏ hoe, giọng điệu run rẩy.
"Tử Tu, đại ca đến muộn rồi!"
Hai huynh đệ Thôi đại và Thôi tam xót xa đau đớn, nhất thời lại chẳng dám bước lên trước.
Bé gái vẫn không hề lay động, cả người căng cứng, tiếp tục nhìn mấy người với ánh mắt cảnh giác. Cô bé thậm chí còn buông tay ra, đứng phắt dậy, chắn ngang bảo vệ cho hai cỗ thi thể ở phía sau.
Tiếng than khóc bi thương vang vọng trong vách hang, một bóng người chậm rãi bước vào. Gió lạnh men theo cửa hang thốc tới, thổi ngọn đuốc trong tay hắn kêu lên phần phật.
Thôi Diễn vừa bước vào hang, ánh mắt lướt qua bé gái, đậu lại trên hai cỗ thi thể đang nằm sõng soài dưới đất.
Cuối cùng hắn cũng được gặp lại phụ mẫu.
Khuôn mặt vốn đã nhạt nhòa trong ký ức, ngờ đâu lại trở nên rõ nét vào chính giây phút này.
Hắn giương đuốc, tay vịn vách hang, chẳng dám bước lên trước thêm nửa bước. Thế nhưng, hắn cũng không gào khóc thảm thiết như hai vị bá thúc, hắn chỉ tĩnh lặng đứng nhìn, đôi mắt đen láy mở trừng trừng không mảy may xao động.
Chẳng một ai để tâm tới bé gái nọ.
Đầu tóc cô bé rối bù, chiếc áo hoa đã nhuốm thành áo máu, dáng vẻ nhếch nhác thảm hại hiện rõ mồn một. Dẫu trong mắt đã rơm rớm lệ, nhưng cô bé vẫn quật cường đảo mắt lướt qua từng khuôn mặt, luôn trong tư thế đề phòng.
Cho đến khi nhìn thấy Thôi Diễn, ánh mắt cô bé bỗng sững lại đôi chút. Vài nhịp thở sau, tia hung tợn trong đáy mắt đã tắt lịm, thảy đều hóa thành hai hàng lệ trong vắt.
"Ca ca!"
Chỉ liếc mắt một cái, cô bé đã nhận ra ngay người thân ruột thịt chưa từng gặp mặt của mình.
Sợi dây căng cứng trong lòng cuối cùng cũng được buông lỏng, cô bé không nắm chặt tay nữa, mà chạy ùa lên, ôm chầm lấy Thôi Diễn.
Cô nhóc ban nãy hãy còn nghiến răng quật cường, nay đã khóc òa lên nức nở.
"Ca ca, cha và a nương đi mất rồi, đi mất rồi…"
Ngày hôm ấy, lần đầu tiên Thôi Diễn nhìn thấy đứa muội muội vốn chẳng mấy thân thuộc này.
Cũng ngày hôm ấy, Thôi Diễn thực sự vĩnh viễn chẳng thể đợi được phụ mẫu trở về nữa.
Sự việc này đã làm chấn động cả triều dã. Chưa đầy nửa tháng sau, toàn bộ hang ổ của đám sơn tặc xung quanh vùng đã bị tiễu trừ sạch sẽ, những kẻ thảo khấu tham gia vào vụ bạo loạn lần này đều bị xử trảm vào mùa đông.
Thôi gia tổ chức tang sự, Thôi Diễn và Thôi Chiêu cùng nhau túc trực quỳ trước linh đường suốt bảy ngày.
Trong bảy ngày này, Thôi Diễn chưa từng rơi lấy một giọt nước mắt, nhưng cũng chẳng hề hé miệng nói nửa lời. Hắn chỉ điềm tĩnh quỳ ở đó, vẫn biết đáp lễ, biết dập đầu, lễ nghĩa chu toàn đến mức chẳng bới móc được điểm nào, chỉ có điều là hắn không nói chuyện.
Ngược lại, dù Thôi Chiêu đang gắng gượng tinh thần, dẫu chẳng hiểu chuyện gì sất nhưng lại vô cùng ngoan ngoãn. Thôi lão thái quân bảo nàng tạ lễ thì nàng tạ lễ, bảo nàng cất tiếng gọi người thì nàng cất tiếng gọi người.
Lễ quàn linh cữu kết thúc, phụ mẫu được hạ huyệt an táng, hai huynh muội bước về khoảng sân viện tĩnh mịch và tiêu điều thuở nào.
Chưa bước nổi ba bước, bước chân Thôi Diễn bỗng khựng lại. Hắn chợt đưa tay bấu lấy cột hành lang, phun ra một búng máu bầm.
Thôi Chiêu hoảng hốt tột cùng, lập tức lao tới đỡ lấy hắn: "Ca ca, huynh làm sao vậy!"
Thôi Diễn không đáp lời, chỉ rũ mắt nhìn nàng, tiêu cự ánh mắt dần dần tan rã, rồi ngã gục ngay giữa sân.
Trong tầm nhìn đang mờ dần đi, chỉ còn đọng lại những bông tuyết lạnh lẽo rơi lả tả. Hắn lướt nghĩ, hai ngày nữa thôi, là đến Tết rồi.
…
Hắn tỉnh lại lúc đêm khuya.
Khung cửa sổ bên cạnh giường đang hé mở một nửa, tuyết đọng ngoài sân phản chiếu ánh trăng vằng vặc hắt vào tận trong phòng, dẫu không thắp đèn mà vẫn sáng tỏ.
Hắn chớp chớp mắt, định giơ tay che đi tia sáng ấy, nhưng lại nhận ra có thứ gì đó đang đè trĩu trên tấm chăn.
Hắn rũ mắt nhìn sang, chỉ thấy một mái đầu xù xù đang vùi trên mặt chăn.
Đó là đầu của Thôi Chiêu.
Hắn lặng lẽ dời lại ánh nhìn, rút tay ra khỏi chăn, chậm rãi chống tay ngồi dậy. Ánh mắt khẽ đảo, hắn cầm chén nước ở đầu giường lên, nước vừa chạm môi, nét mặt lập tức sững lại trong thoáng chốc.
Nước vẫn còn ấm.
Ánh mắt hắn khẽ dao động, nhưng không nhìn về phía Thôi Chiêu. Uống nước xong, hắn bèn phóng tầm mắt nhìn thẳng ra cảnh tuyết ngoài cửa sổ.
Tuyết những ngày giáp Tết thường rơi rất dày, chỉ cần không gian đủ tĩnh lặng, là có thể nghe thấy cả tiếng tuyết rơi.
Năm nào hắn cũng chìm vào giấc ngủ trong âm thanh ấy.
Hắn lặng lẽ ngắm nhìn một lúc, đầu ngón tay khẽ nhúc nhích, cuối cùng cũng đưa mắt nhìn Thôi Chiêu đang nằm gục ở đó.
Nàng ngủ chẳng hề yên giấc, đôi mày vẫn luôn nhíu chặt, dưới mi mắt vẫn còn đọng lại vệt nước mắt.
Mấy ngày nay, hễ có người đến viếng, nàng sẽ tiến lên đáp lễ, lúc không có ai, nàng lại tựa vào người hắn, cũng không nói chẳng rằng, chỉ lén lau nước mắt.
Dường như ai cũng biết khóc, chỉ mình hắn là không.
Hắn thấy nàng rơi lệ, nhưng chẳng hề cất tiếng hỏi han, càng không buông lời an ủi, chỉ giữ một thái độ lạnh nhạt, dửng dưng đứng nhìn.
Giống y như lúc này đây.
Chắc hẳn nàng đang gặp ác mộng, nhưng hắn chỉ nhìn, có phần thờ ơ vô cảm.
Bất chợt, nàng giật mình tỉnh giấc, mấy lọn tóc mai bên trán vểnh lên lộn xộn, đôi mắt sưng húp to hơn cả quả óc chó, hai bàn tay nắm chặt lấy mép chăn, ngơ ngác nhìn quanh quất.
Khi phát hiện hắn đang không nói không rằng chằm chằm nhìn mình, nàng không khỏi giật nảy mình.
Nàng vuốt vuốt ngực: "Ca ca, à không, huynh trưởng, sao huynh chỉ giương mắt ra nhìn mà không nói gì thế, làm ta sợ hết hồn."
Đây là lời tổ mẫu đã dạy nàng. Nàng đã bảy tuổi rồi, theo lễ nghĩa thì phải gọi là "huynh trưởng" chứ không phải là "ca ca".
Thôi Diễn vẫn không mở miệng.
Thôi Chiêu nhích lại gần, đưa tay quơ quơ trước mặt hắn. Sau khi thấy ánh mắt hắn đã có tiêu cự trở lại, nàng mới ngồi lùi ra.
"Đại phu nói huynh đã mấy ngày không ngủ, mệt mỏi quá độ, cộng thêm lo nghĩ đau buồn quá nhiều nên mới tích tụ máu bầm, nôn ra được là tốt rồi."
Dường như nàng chẳng hề bận tâm đến sự trầm mặc của Thôi Diễn, chỉ tự lo nói phần mình.
"Huynh có đói không? Có khát không… ồ, huynh uống nước rồi kìa, có muốn uống thêm một chén nữa không, ta có phần nước nóng cho huynh đó!"
Thôi Diễn không đáp lời, hắn dời ánh mắt lại, quay sang nhìn làn tuyết rơi ngoài cửa sổ.
Thôi Chiêu chống tay lên mép giường, nhón chân rướn người ngó ra ngoài cửa sổ.
"Tuyết ở đây khác lạ quá chừng! Tuyết ngoài quan ải mà rơi, là trút xuống ào ào mù mịt. Tuyết ở kinh đô thì nhẹ nhàng êm ái hơn nhiều, cứ bay lả tả từng cụm, từng hạt, đẹp thật đấy!”
Thôi Diễn lặng thinh không đáp lời, quay đầu nhìn sang tấm màn trướng đã được buộc gọn.
"Vải này mềm thật đấy, ở ngoài quan ải người ta toàn dùng để may y phục thôi. Màn trướng của nhà ta làm bằng nỉ mỏng, thứ đó chắn gió tốt lắm, sáng nào ngủ dậy người cũng ấm sực."
Dường như mặc kệ hắn nhìn về chốn nào, nàng cũng đều có chuyện để nói.
Thôi Diễn hít sâu một hơi, nhắm nghiền hai mắt.
"Ca ca, huynh buồn ngủ rồi sao? Ta cũng buồn ngủ rồi!"
Bên tai vang lên tiếng sột soạt, Thôi Diễn lập tức mở choàng mắt nhìn sang, lại thấy Thôi Chiêu đã trèo tót lên giường từ lúc nào.
"Muội làm cái gì vậy…" Hắn hết nhẫn nhịn nổi, rốt cuộc cũng thốt ra câu đầu tiên với Thôi Chiêu.
"Buồn ngủ thì đương nhiên là phải đi ngủ rồi." Thôi Chiêu mang đôi mắt sưng húp như quả óc chó, vẻ mặt điềm nhiên: "A huynh, huynh cứ yên tâm, ta đã tắm rửa sạch sẽ cả rồi, người thơm phức luôn."
Chẳng để Thôi Diễn có cơ hội từ chối, Thôi Chiêu lanh lẹ như một con lửng nhỏ, chỉ vừa thoắt cái đã xoay người chui tọt vào trong chăn gấm.
Vừa chui vào, nàng lập tức ngửi thấy một mùi hương vô cùng đặc biệt. Nàng nhớ ra rồi, đây là mùi của hoa chu loan.
Nàng biết ngay mà, ca ca nhất định sẽ mang mùi hương này!
"Xuống đi." Thôi Diễn cất lời chẳng chút lưu tình.
Thôi Chiêu xoay người đưa lưng về phía hắn, cuộn tròn thành một cục nhỏ xíu, thế nhưng tiếng ngáy vang lên lại to như sấm ran.
"..." Thôi Diễn nhắm mắt giây lát rồi lại mở ra: "Đừng có giả vờ ngủ nữa, xuống đi. Phòng của muội ở ngay đối diện, đã được dọn dẹp ổn thỏa cả rồi."
Bị vạch trần, Thôi Chiêu bấy giờ mới chịu ngồi dậy nhìn hắn: "Ta không đi đâu, trước kia đều là cha và a nương ngủ cùng ta…"
"Họ qua đời cả rồi." Thôi Diễn hờ hững lên tiếng ngắt lời nàng, dẫu thanh âm ôn hòa, nhưng lời lẽ thốt ra lại vô cùng lạnh lẽo: "Ta quen ngủ một mình, không thích bên cạnh có người. Nếu muội thấy không quen thì bảo tỳ nữ tới ngủ cùng."
Nghe vậy, Thôi Chiêu hơi khựng lại. Nàng giương đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, nhưng lại chẳng hề tức giận.
"Ta vẫn chưa nói hết câu mà." Trong mắt nàng đong đầy vẻ nghiêm túc: "Ta tới đây là để bầu bạn với huynh, ca ca à."
"Lúc hôn mê, huynh cứ nắm chặt lấy tay áo của đại phu. Đại phu đi rồi, huynh lại túm lấy tay áo ta, nắm chặt lắm cơ, ta muốn đi rót nước cũng chẳng dứt ra được."
"Trông huynh có vẻ rất sợ hãi."
Thôi Diễn chẳng ngờ nàng lại nói ra những lời này, nhất thời sững sờ ngẩn ngơ.
Thôi Chiêu nhìn hắn, trong đôi mắt đen trắng phân minh ánh lên sự thấu hiểu, cùng vẻ thản nhiên tĩnh tại. "Trước lúc lâm chung, cha và a nương từng dặn, sau này, chỉ còn lại hai chúng ta thôi. Chúng ta phải nương tựa vào nhau, đùm bọc lẫn nhau."
"Ca ca ơi, ta sẽ ở bên cạnh huynh."
Nàng nhổm người dậy, kéo tấm chăn gấm trùm kín lên đầu cả hai, cất giọng lanh lảnh: "A nương từng nói, chăn gấm chính là một lớp kết giới. Chỉ cần trốn vào trong này, thì chẳng cần phải sợ bất cứ thứ gì nữa!"
Thôi Diễn bị chăn đè lên, mái tóc dài bù xù lộn xộn, nhưng đôi mắt vẫn đăm đăm nhìn nàng chẳng dời đi mảy may.
Nàng ghé sát lại gần, thì thầm nho nhỏ: "Ca ca, ta tên là Thôi Chiêu, huynh vẫn chưa gọi tên ta lần nào đâu đấy!"
"Là ý nghĩa sáng rực như ánh mặt trời, rực rỡ tựa ngọn lửa đó nha!"
…
Ngoài cửa sổ sấm chớp mưa giông vẫn xoay chuyển cuồn cuộn, Thôi Diễn bế người đi qua đi lại trong phòng.
Hương hoa chu loan quen thuộc mang theo công hiệu an thần, thoang thoảng len lỏi vào trong giấc mộng của Thôi Chiêu. Đôi mày nàng dần giãn ra, tiếng nức nở đau đớn cũng ngừng bặt.
Nàng gục đầu lên bờ vai Thôi Diễn, lại chìm vào giấc ngủ say.
Thôi Diễn lặng yên một lát, đợi đến khi nhịp thở bên tai trở nên đều đặn, mới bế nàng đến ngồi bên cửa sổ. Hắn nhìn bóng cây ngả nghiêng bên ngoài, kéo tấm chăn gấm, một lần nữa trùm lên đầu Thôi Chiêu.
Giống hệt như cách nàng từng làm khi xưa.
Giữa màn mưa gió xào xạc, đóa hoa chu loan đầu tiên bung nở trên cành, rồi xoay tròn chao liệng rơi xuống bậu cửa, thanh hương tỏa ngát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)