“Ai thèm trốn chứ…”
Thôi Chiêu khựng lại.
Nhớ tới cớ sự của Thôi Oánh, trong lòng nàng chẳng mấy dễ chịu, bèn tháo tấm khăn choàng vai xuống, đứng dậy ậm ừ đáp: “Ta chỉ đến đây để tránh mưa thôi.”
Giọng nàng hơi khàn, âm mũi nặng nề, mí mắt cũng trĩu xuống.
Thôi Diễn khẽ nheo mắt, mượn chút ánh sáng mờ tối của sắc trời nhìn rõ thần sắc nàng, nên quả quyết bảo: “Muội bị nhiễm lạnh rồi.”
Thôi Chiêu chẳng buồn phủ nhận nữa, lại sụt sịt hắt hơi thêm một cái: “Đúng là có hơi ớn lạnh, lát về uống chút trà gừng cho ấm bụng là khỏe thôi, trà ở đây đều bị ta uống nhẵn cả rồi.”
Thôi Diễn đưa mắt nhìn vào gian trong. Khi lướt qua hai chiếc chén sứ đặt trên bàn, ánh mắt hắn chợt khựng lại, rồi lại dời mắt nhìn sang Thôi Chiêu.
Nàng thì chẳng hề hay biết, chỉ mải hắt hơi.
Thôi Diễn cất lời: “Lát nữa sai người nhắn lại với tổ mẫu một tiếng, yến tiệc tối nay muội không cần qua đó nữa. Chúng ta về viện tử, trước tiên cứ để Châu tiên sinh đến bắt mạch xem sao đã.”
Thôi Chiêu kéo gọn lại tấm khăn choàng: “Vẫn nên qua đó xem thử đi… Trước khi tới đây, huynh có thấy Thôi Oánh đâu không?”
Thôi Diễn đáp thẳng thừng: “Ta không để ý.”
Sau buổi đàm đạo, hắn vừa bước ra khỏi gian thủy tạ, đảo mắt quét một vòng quanh hoa viên, chẳng thấy bóng dáng Thôi Chiêu đâu bèn đi thẳng đi tìm người, hoàn toàn chẳng màng đoái hoài xem những kẻ khác đã đi đâu về đâu.
Hắn tiện tay giũ đi mấy giọt nước đọng trên chiếc ô, thuận miệng hỏi: “Tự dưng muội nhắc đến muội ta làm gì? Sao nào, Thôi Oánh bỏ đi rồi à?”
Thôi Chiêu: “…”
Nàng biết ngay là không thể nói hớ với Thôi Diễn được mà. Kiếp trước hắn chắc chắn là cầm tinh con chuột, cứ thấy kẽ hở là chui vào đào bới cặn kẽ!
Nhưng ngẫm đi cũng phải ngẫm lại, sự tình đã đến nước này rồi, còn có gì mà không thể nói cơ chứ.
Thôi Chiêu cất bước đi về phía cửa: “Đến yến sảnh trước đã, chúng ta vừa đi vừa nói.”
Thôi Diễn tới tìm nàng, hiển nhiên có chu đáo mang theo một chiếc ô dự phòng. Thế nhưng nhìn dáng vẻ hiện tại của Thôi Chiêu, hắn ngẫm nghĩ một chốc, rồi quyết định đặt một chiếc ô xuống.
“Bây giờ mưa đang lớn, đường sá lầy lội, đôi hài thêu muội đang mang rất dễ thấm nước. Đến lúc đó hàn khí lại ngấm vào người, bệnh tình ắt sẽ trở nặng. Nếu muội muốn qua yến sảnh, thì tuyệt đối không được để dính nước nhiễm lạnh thêm nữa.”
Thôi Chiêu nhấc chân lên, cúi đầu nhìn lướt qua: “Đã bước đi thì làm sao mà không dính nước cho được…”
Lời còn chưa dứt, nàng chợt khựng lại, ngước lên nhìn Thôi Diễn, nhất thời lặng thinh.
Ngay khoảnh khắc ấy, Thôi Diễn đã bước vượt qua nàng tiến ra trước cửa. Hắn dúi chiếc ô vào tay Thôi Chiêu, rồi khụy gối, thấp người ngồi xổm xuống, chất giọng điềm tĩnh thường ngày vang lên: “Lên đi, ta cõng muội qua đó.”
Giữa hàng chân mày Thôi Chiêu giật thót.
Nàng theo bản năng nắm chặt lấy cán ô, ló đầu nhìn ngó ra bên ngoài, vội vàng cự tuyệt: “Muội lớn ngần này rồi, sao còn để huynh cõng qua đó được, thế này coi sao được.”
Thôi Diễn không quay đầu lại, nhạt giọng đáp: “Họ đã sớm qua yến sảnh tránh mưa cả rồi. Bây giờ bên ngoài chẳng có ai đâu, sẽ không bị người ta nhìn thấy. Một là ngoan ngoãn về viện tử, hai là để ta cõng muội đi. Muội tự chọn một đi.”
Thôi Chiêu câm nín giây lát.
Nàng vốn chẳng mấy bận tâm đến ranh giới nam nữ, huống hồ, đối với nàng, Thôi Diễn không hề mang sự khác biệt về giới tính.
Hắn là ca ca, là bậc trưởng bối, là người thân thiết nhất, những thân phận này đều chẳng liên quan gì đến chuyện nam nữ.
Hơn nữa, kể từ sau đợt chiến tranh lạnh, hắn chưa từng cõng nàng thêm lần nào, nàng cũng không còn giống như hồi bé, làm nũng đòi ca ca cõng nữa.
Đột nhiên lại thế này, nàng vẫn hơi không quen.
Thôi Chiêu cầm ô đi ra sau lưng hắn, lóng ngóng ướm thử vài động tác, làm thế nào cũng thấy gượng gạo, cuối cùng đành chọn cách nhào thẳng lên lưng như ngày còn bé.
Nàng sắp mười sáu rồi, vóc dáng, chiều cao đều đã khác hẳn lúc nhỏ, thêm việc thường xuyên trèo cây vượt tường nên thể chất không hề yếu. Cú nhào này hệt như hòn đá bay đập thẳng vào cây, vang lên một tiếng "bịch".
Thôi Chiêu: "... Xin lỗi huynh."
Thôi Diễn: "... Không sao."
Cũng may thể chất của Thôi Diễn cũng không yếu, hắn không bị ngã nhào mà chỉ hơi loạng choạng một chút.
Nàng dùng tay trái vịn lên vai hắn, tay phải cầm ô giấy giơ lên, Thôi Diễn đỡ lấy hai chân nàng đứng dậy, lại tiện tay đẩy cán bung ô ra. Cả hai không ai nói lời nào, nhưng lại phối hợp vô cùng ăn ý.
Bên ngoài mưa rơi xối xả, hai người cứ thế bước vào màn mưa.
Yên lặng một lát, Thôi Diễn lên tiếng: "Vì trời đổ mưa sấm chớp nên muội mới trốn lên lầu các này sao?"
Trong tiếng mưa, giọng nói của hắn nương theo cơn gió lạnh truyền tới, nghe hơi không chân thực.
"Huynh nói gì cơ?"
Thôi Chiêu cầm ô, vô thức ghé sát về phía trước thêm một chút, sau khi nghe rõ mới lắc đầu: "Không phải, hai năm nay ta đã không còn mấy sợ sấm sét nữa rồi, ta đi cùng Thôi Hàm tới đây."
Sau khi nhích lại gần, nàng chợt cảm thấy hơi kỳ lạ.
Tuy trong mắt nàng Thôi Diễn không có sự phân biệt giới tính, nhưng lần cuối cùng nằm trên lưng hắn, nàng cũng mới chỉ chừng mười tuổi đầu. Giờ phút này được hắn cõng lại mang đến một cảm giác khác hẳn.
Nàng có thể cảm nhận rõ ràng Thôi Diễn lại cao lên rồi, vóc dáng không còn gầy gò như thời thiếu niên, nhịp thở cũng thật đều đặn và êm ái. Hắn cõng nàng dạo bước trên thềm đá xanh trơn ướt mà vẫn vững chãi vô cùng, vững bước như đi trên đất bằng.
Thôi Chiêu chớp chớp mắt, thiếu tự nhiên mà thẳng lưng lên, nhích ra xa hắn một chút.
"Vừa nãy không phải muội có chuyện muốn nói sao?"
Giọng của Thôi Diễn lại truyền tới. Dường như hắn cũng nhận ra ảnh hưởng của mưa gió nên lần này đã cất cao giọng hơn.
Thôi Chiêu chợt nhớ đến chuyện của Thôi Oánh, bèn gạt phắt cảm giác ban nãy đi, lập tức nói: "Ta thấy, có lẽ Thôi Oánh đã rời nhà từ rất lâu rồi.”
Dưới chiếc ô, nàng kể lại chuyện hôm nay từ đầu đến cuối một lượt, sau đó mới nói ra suy đoán của mình.
"Huynh thấy ta đoán có đúng không?"
Thôi Diễn xốc nàng lên một chút, ngẫm nghĩ giây lát: "Chắc là vậy rồi. Chỉ là hôn sự còn chưa hoàn toàn định đoạt, bây giờ đã bỏ đi thì có hơi vội vàng, muội ta không phải người như vậy. Có phải bên ngoài có người đang đợi muội ta không?"
Thôi Chiêu chợt im bặt. Nàng nhớ lại chuyện bắt gặp Thôi Oánh lén lút tư tình, chân mày khẽ giật giật, không lẽ tỷ ta đi theo gã thư sinh kia rồi sao?
"Nếu thực sự có người bên ngoài đợi tỷ ta thì sao?"
Thôi Diễn im lặng một lát. Trong màn mưa mờ mịt dưới ánh đèn vàng vọt, hắn hơi nghiêng đầu về phía nàng, chẳng rõ là đang nói Thôi Oánh hay đang nói cho nàng nghe.
"Vậy thì muội ta đã đi sai đường rồi."
…
Khi gần đến phòng yến tiệc, Thôi Diễn không đi thẳng tới đó mà rẽ vào dãy hành lang dài nối liền với sảnh. Sau khi đặt Thôi Chiêu xuống, hai người mới đi dọc theo dưới hành lang bước tới.
Trong sảnh thắp đèn sáng trưng, bóng người lấp ló qua lại. Người hầu canh giữ ở cửa giữ vẻ mặt bình thản, thỉnh thoảng còn nghe thấy vài tiếng nói cười truyền ra từ gian trong.
Nhìn thế nào cũng chẳng giống đang có chuyện xảy ra.
Thôi Chiêu dùng cùi chỏ huých huých người bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Không lẽ ta đoán sai rồi sao?"
Thôi Diễn chỉ đáp: "Cứ vào xem thử đã."
Hai người đi đến trước cửa, người hầu đỡ lấy ô của họ, lại lấy ra hai chiếc lò sưởi ủ ấm tay từ trong phòng.
Thôi Diễn khéo léo từ chối phần của mình, chỉ nhận lấy một chiếc rồi đưa cho Thôi Chiêu.
Đa số người trong phòng đều đã an tọa, còn vài người đang đứng ngắm mưa bên cửa sổ, bầu không khí vô cùng chan hòa.
Thôi Chiêu đưa mắt nhìn lướt qua, Vương Lục lang đang trò chuyện cùng các bậc trưởng bối Thôi gia, Thôi lão thái quân ngồi ở vị trí chính giữa, các nữ quyến Vương gia đang cười nói thưởng trà cùng bà.
Nhìn đi nhìn lại, trong phòng vẫn không thấy bóng dáng Thôi Oánh đâu.
Hai người vừa vào phòng một chốc, Thôi Hằng đã chú ý đến họ, lập tức vẫy tay gọi: "A Diễn, Chiêu Chiêu, mau tới gặp mặt Vương bá phụ đi, chỉ còn thiếu hai đứa là chưa gặp thôi."
Thôi Chiêu vô thức nhìn Thôi Diễn một cái.
Ban nãy hắn vẫn đi sau lưng nàng, lúc này lập tức tiến lên nửa bước, đi tới phía trước bên cạnh nàng, dẫn nàng cùng bước tới.
Hắn hành lễ vạn phúc, Thôi Chiêu đưa mắt lén nhìn nhanh một cái, cũng ngoan ngoãn hành lễ vạn phúc theo.
Lễ nghi thể hiện mức độ thân sơ. Thôi Chiêu không quen biết những người trong triều đình, vào những lúc thế này, đa phần đều do Thôi Diễn dẫn dắt nàng.
Sau khi hành lễ xong, hai người lại chắp tay vái chào Thôi Hằng: "Đại bá phụ."
Thôi Hằng vô cùng hài lòng, cười đáp tiếng được, sau đó đưa mắt nhìn sang Vương Lương: "Thế nào, ngài còn chưa từng gặp Thôi Diễn nhỉ? Nó hiện đang nhậm chức ở Đại Lý Tự, đã phá được không ít trọng án đấy."
Vương Lương cười đáp: "Thôi ngài lại đang châm chọc ta rồi, Hình bộ và Đại Lý Tự qua lại đâu ít, sao ta có thể chưa từng gặp mặt được? Thôi Thiếu khanh phán án quyết đoán, làm việc bài bản có phép tắc, hôm nay ta đến đây cũng là vì muốn được thực sự gặp mặt cậu ấy một lần đấy."
Thôi Hằng bật cười sảng khoái, cũng trêu đùa: "Giờ ngài mới tới, ta còn sợ ngài không gặp được nó cơ."
Vương Lương lại trò chuyện với Thôi Diễn thêm vài câu, hắn trả lời cẩn trọng kín kẽ, nhưng sự chú ý vẫn luôn dồn vào người đang đứng bên cạnh mình.
Chỉ trong khoảng thời gian nói mấy câu, Thôi Chiêu lại hắt xì hai cái. Đầu ngón tay Thôi Diễn khẽ cử động, hắn bèn đưa mắt nhìn nàng thêm một cái.
Thôi Hằng rất nhanh đã chú ý đến, ân cần hỏi: "Sao thế, cháu cũng bị nhiễm lạnh rồi à?"
Đối mặt với người đại bá phụ vốn luôn hiền từ này, Thôi Chiêu ngoan ngoãn thật thà hơn nhiều, nàng đáp: "Dạ hơi hơi ạ.”
Thôi Hằng khẽ thở dài: "Hôm nay trời đột ngột trở lạnh, bị nhiễm lạnh cũng không có gì lạ, ngay cả Oánh Oánh cũng đổ bệnh rồi, giờ đang nghỉ ngơi trong phòng. Hay là để ta sai người đưa hai đứa về, kẻo lại lạnh bị phong hàn."
Thôi Chiêu còn chưa kịp mở miệng, Thôi Diễn đã đáp: "Không cần đâu đại bá, hiện giờ mưa to gió lớn, thay vì đội mưa về, chi bằng cứ ở lại đây, chờ tạnh mưa rồi về cũng chưa muộn."
Thôi Hằng nhìn ra ngoài cửa sổ, gật đầu: "Cũng phải, vậy cháu dắt Chiêu Chiêu đi nghỉ một lát đi, trên bàn có nước đường gừng, dưới gầm bàn có chậu than, sưởi ấm một chút, đừng để nhiễm lạnh thêm."
"Vâng." Thôi Diễn gật đầu, sau khi hành lễ cáo từ Vương Lương mới dẫn Thôi Chiêu rời đi.
Hai người ngồi xuống bên bàn, Thôi Chiêu nhìn xung quanh một vòng, nghi hoặc nói: "Thôi Oánh thật sự đang nghỉ ngơi trong phòng sao?"
Thôi Diễn mở nắp ấm trà, rũ mắt nhìn vào trong. Hắn không dùng chỗ trà gừng này mà đứng dậy đi lấy một ít gừng khô mang về, thả vào bình nước nóng ở bên cạnh.
Hắn đậy nắp lại: "Muội thấy sao?"
Thôi Chiêu vuốt cằm: "Ta thấy không đúng lắm. Thôi Hàm thấy ta bước vào cũng chẳng tới giải thích vì sao lại bỏ ta lại một mình, trái lại còn lảng tránh ra, ra chỗ cửa sổ trò chuyện. Trịnh phu nhân xót nữ nhi như thế mà lại chẳng hề để tâm đến tỷ ấy. Lúc nãy đi ngang qua, ta chỉ nghe bà ấy hỏi người hầu xem sao mưa vẫn chưa tạnh."
"Quả thực có điểm đáng ngờ." Thôi Diễn gật đầu, mở nắp bình sứ, rót ra một chút mật ong hòa vào trong chén trà: "Có điều, ta đoán Thôi Oánh vẫn còn ở trong phủ."
Thôi Chiêu kinh ngạc: "Vì sao chứ? Tỷ ta muốn che mắt mọi người sao?"
Thôi Diễn rót trà gừng khô đã pha ra, hòa cùng mật ong trong chén rồi đẩy tới trước mặt nàng.
"Bởi vì muội ta vẫn chưa hiểu, ở Thôi gia, có rất nhiều con đường vốn không thể đi lọt."
Thôi Diễn nói nghe thật mơ hồ, nhưng Thôi Chiêu vẫn đang nhẩm tính ý tứ trong đó. Đột nhiên, nàng chợt bừng tỉnh, đưa mắt nhìn sang Thôi lão thái quân đang ngồi ở vị trí chính giữa.
Trên mặt lão phu nhân vẫn giữ nụ cười nhạt, thỉnh thoảng lại trò chuyện cùng mọi người, chẳng hề có một chút khác thường nào.
Thôi Chiêu dời tầm mắt, nâng chén trà gừng lên nhấp một ngụm, lại chìm vào suy tư, không mở miệng nữa.
Tối nay mưa to gió lớn bất ngờ ập đến khiến người ta trở tay không kịp, ngắm cảnh xuân là chẳng xong rồi. Nhưng may thay vãn tiệc của Thôi phủ rất ổn, được trò chuyện vui vẻ giữa tiếng mưa rào cũng lại mang một điều thú vị riêng.
Gần đến giờ Dậu, mưa gió chợt ngớt. Mọi người vội tranh thủ lúc này để ra về, sau khi cáo từ lẫn nhau bèn lần lượt lên xe ngựa rời đi.
Thôi Chiêu đã hơi chống đỡ hết nổi, chỉ thấy đầu váng mắt hoa, bước chân lảo đảo. Nàng đang định cùng Thôi Diễn trở về viện thì chợt nghe Thôi lão thái quân lên tiếng.
"Tuy khách khứa đã về cả, nhưng ta vẫn chưa tàn nhã hứng, còn các vị thì sao?"
Giữa một đám tiếng hùa theo đồng tình, Thôi Chiêu với đầu óc choáng váng lập tức xua tay: "Cháu cạn hứng rồi, cháu cạn hứng rồi."
So với những người khác, câu trả lời này thật sự vô cùng lạc lõng. Mọi người đều ngoảnh đầu lại nhìn, Thôi lão thái quân cũng đưa mắt sang.
Bà nhìn nàng một cái, nhạt giọng bảo: "Thân thể cháu không khỏe thì về nghỉ ngơi đi, ta sẽ cùng những người khác đi thăm Thôi Oánh."
Nghe vậy, sắc mặt Trịnh phu nhân chợt biến đổi, nhưng rất nhanh đã giấu nhẹm đi.
Thế nhưng Thôi Chiêu lại lập tức tỉnh táo hơn hẳn: "Nói đi cũng phải nói lại, hay là cháu cũng đi thăm tỷ ta luôn, dù sao cũng tiện đường ạ.”
Thôi lão thái quân cười nhạt một tiếng: "Vậy thì đi thôi."
Mọi người đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu ý bà là gì, nhưng vẫn lẳng lặng nối gót theo sau.
Thôi Hằng như lọt vào trong sương mù, chẳng hiểu vì sao mẫu thân mình lại đột nhiên muốn đi thăm bệnh.
Đi được nửa đường, ông ấy tiến lên trước, thấp giọng nói: "Mẫu thân, chúng ta ở Đông Uyển, hướng này là đi về hướng Tây mà."
Thôi lão thái quân không hề dừng bước: "Ta biết, nơi đến chính là Thiên Viện ở Tây đình."
Đoàn người vừa tới nơi, đã thấy mấy tên hộ vệ lăm lăm gậy gộc canh giữ trước cửa, khí thế bức người.
Thôi lão thái quân dừng lại trước cửa, đưa mắt nhìn sang Thôi Hằng: "Vào đi, nữ nhi đang 'bệnh nặng' của con ở ngay bên trong đấy."
Thôi Hằng thấy tình hình có vẻ không ổn, hàng chân mày nhíu chặt. Ông ấy liếc nhìn những người khác một cái rồi dứt khoát sải bước tiến lên đẩy mạnh văng cửa viện ra.
Tiếng lách cách vang lên, vòng khuyên trên cửa rung bần bật, bên trong viện lộ ra hai bóng người.
Thôi Chiêu ló đầu nhìn vào trong, ánh mắt chợt khựng lại.
Bên trong cánh cửa, Thôi Oánh đang ngồi đó, tóc tai rối bời, vạt váy lấm lem bùn đất, đi cùng một gã thư sinh cũng nhếch nhác, thảm hại không kém.
Đây là tư bôn*.
(*) Tư bôn: bỏ nhà theo trai☺️.
Đôi môi Thôi Oánh mím chặt, im lặng không nói một lời. Trên đôi bàn tay đang siết chặt có không ít vết bầm tím. Gió lạnh trong viện vừa lùa qua, nàng ta lập tức đưa tay che miệng, ho sặc sụa một hồi lâu.
Trịnh phu nhân đứng cách đó không xa nhìn nữ nhi, hai mắt đỏ hoe, vội vàng bước tới khoác chiếc khăn choàng của mình lên người nữ nhi.
Bà ấy quay đầu nhìn Thôi lão thái quân, đôi mắt rưng rưng ngấn lệ: "Mẫu thân, Oánh Oánh vẫn còn nhỏ dại nông nổi, con bé… là do con dạy dỗ không nghiêm, hoàn toàn không phải lỗi của con bé đâu ạ."
Thôi lão thái quân lại chẳng chút mủi lòng: "Nuông chiều con cái chẳng khác nào giết con. Trịnh Lan, qua ngày hôm nay, con cũng ngoan ngoãn ở lì trong viện mà cấm túc kiểm điểm cho ta."
Cả khoảng sân chìm vào im lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng nức nở thút thít không kìm được của Trịnh phu nhân.
Thôi Oánh tựa vào người Trịnh phu nhân, rốt cuộc cũng chịu lên tiếng: "Chuyện này không liên quan đến mẫu thân, là chủ ý của một mình cháu. Tổ mẫu muốn phạt thì cứ phạt một mình cháu thôi."
Từ đầu đến cuối, chẳng một ai thèm liếc mắt nhìn gã thư sinh kia lấy nửa cái.
Thôi Hằng đứng ở một bên, đôi môi mím chặt hết lần này đến lần khác. Nhưng nhìn thấy thê tử và nữ nhi đang nức nở, ông ấy vẫn quay sang định mở lời cầu xin Thôi lão thái quân. Có điều, lời còn chưa kịp ra khỏi miệng, bà đã giơ tay ra hiệu ngăn lại.
"Các người cứ nghĩ rằng việc liên hôn là để hại các người, nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại. Tức phụ, nữ tế* mà Thôi gia chọn trúng, có người nào lại không phải là tài tử xuất thân thế gia, là thục nữ hiền lương đức độ cơ chứ?"
(*) Tức phụ, nữ tế: Con dâu, còn rể.
Bà đưa mắt nhìn Thôi Oánh.
"Vương Lục lang đã thi đỗ Thám hoa, dù là tài học, nhân phẩm hay gia cảnh, gã thư sinh này có điểm nào sánh bằng? Cháu chê bai người ta đến thế cơ à?"
Thôi Oánh im lặng hồi lâu rồi mới ngước đôi mắt đỏ hoe lên, giọng nói khàn đặc: "Cháu không nói Vương lang quân không tốt, chỉ là cháu không thích."
Nghe vậy, Thôi lão thái quân bật cười khẩy: "Lại là cái gọi là thích đó sao. Châu ngọc không cần, lại đâm đầu đi nhặt mớ sỏi đá ngọc nát! Thích thì đáng giá mấy lạng vàng? Có mua nổi cho Thôi Oánh cháu một thang thuốc không?"
"Trước khi hai đứa ra khỏi kinh thành, gã thư sinh này có ghé qua y quán một chuyến, lúc về lại bảo với cháu là thiếu một vị thuốc, thế nên thuốc trị ho vẫn chưa bốc được, muốn đợi đến Vị Thành rồi mới tính tiếp. Ngay cả chút tiền thuốc thang cũng không nỡ bỏ ra, đây chính là người mà cháu thích đấy à?"
Hai tay Thôi Oánh siết chặt lại. Nàng ta ngoảnh đầu nhìn gã thư sinh kia, hốc mắt đỏ ửng.
"Từ nay cấm túc ba tháng, ở trong phòng tự kiểm điểm hối lỗi. Còn về phần hắn ta, ta sẽ sai người đuổi cổ khỏi kinh đô, từ nay về sau tuyệt đối không được gặp lại nữa." Bà dời tầm mắt, lại xoay người nhìn về phía đám đông.
"Chuyện Thôi Chiêu được đi thi có vẻ đã khiến tâm tư của nhiều người ở đây xao động không ít, tưởng chừng như gia quy có thể dễ dàng vượt mặt. Nhưng ta chưa từng nói rằng hôn sự của con bé sẽ vì thế mà bị gác lại, các người cũng không cần phải đem nó ra để so bì noi theo. Dù cho có muốn giở chút trò mờ ám lén lút, thì cũng khôn hồn mà làm cho thông minh lên một chút! Tử tôn của Thôi gia mà lại có thể nghĩ ra cái hạ sách tư bôn này, thật đúng là càng sống càng hồ đồ!"
So với chuyện tư bôn, có vẻ như sự ngu xuẩn này càng khiến bà tức giận hơn.
Thôi lão thái quân không buồn nhắc đến nữa, buông lại một câu bảo hãy tự kiểm điểm cho thật tốt rồi dẫn người rời đi.
Suy cho cùng, đây cũng là chuyện nội bộ của Đại phòng. Tổ mẫu đã đi, các tiểu bối khác cũng không tiện nán lại thêm. Sau khi nhỏ giọng hành lễ cáo từ Thôi Hằng, họ bèn rảo bước rời đi.
Thôi Chiêu và Thôi Diễn đứng bên ngoài cửa. Trước khi rời đi, nàng đưa mắt nhìn Thôi Oánh đang nhào vào lòng mẫu thân mà òa khóc nức nở. Nàng chẳng những không thấy buồn cười, mà trong lòng chỉ trào dâng một nỗi uất nghẹn như môi hở răng lạnh.
Không thể phủ nhận những người mà Thôi gia chọn trúng đều là rồng phượng trong loài người, nhưng nàng luôn cho rằng, con người ta sống trên đời đâu chỉ có một sự lựa chọn, con đường bước đi cũng chẳng phải chỉ có một.
Từng lời nói và hành động vừa rồi của tổ mẫu đã âm thầm bóp nghẹt mọi khả năng, khoác lên đó một lớp vỏ bọc vàng son lộng lẫy, để rồi cuối cùng chỉ chừa lại đúng một con đường mà bà muốn họ phải đi.
Trong thoáng chốc bần thần, dường như nàng lại nhìn thấy ánh tà dương và gió cát mịt mù nơi biên ải, văng vẳng bên tai câu nói năm nào của mẫu thân.
"Chiêu Chiêu à, ở cái thế đạo này, có rất nhiều người vốn không có quyền được lựa chọn."
Mới vừa rồi, Thôi Diễn cũng đã nói với nàng: "Ở Thôi gia, có rất nhiều con đường vốn không thể đi lọt."
Tiếc thay, nàng lại là kẻ cố chấp cứng đầu, tính tình bướng bỉnh như trâu, vốn chưa bao giờ chịu ngoan ngoãn nghe lời. Con đường này không đi lọt, vậy thì rẽ sang đường khác, kiểu gì rồi cũng sẽ có lúc thành công.
Trước mắt Thôi Chiêu đã bắt đầu tối sầm, quay cuồng, nhưng miệng vẫn cứ lẩm bẩm: "Ta sẽ không dừng lại…"
Trước khi thiếp đi, nàng chỉ loáng thoáng nghe thấy một tiếng thở dài khẽ khàng, có người đã đưa tay đỡ lấy nàng. Sau đó, trong cơn mơ hồ ý thức, nàng cảm nhận được có người cõng mình lên. Lúc vùi đầu vào lưng người nọ, chóp mũi nàng thoảng qua một chút hương chu loan.
Nàng biết, đây là mùi hương của Thôi Diễn.
Rất lâu về trước, mỗi khi nàng đổ bệnh, cũng từng được bao bọc trong mùi hương quen thuộc này.
"Đoàng" một tiếng, sấm chớp ầm ầm rạch ngang trời. Nàng vô thức vòng tay ôm lấy cổ hắn, gác đầu lên bờ vai hắn, chìm sâu vào giấc ngủ.
Đêm mưa này, Thôi Chiêu đã mắc phải phong hàn, ngã bệnh nằm liệt giường sau một thời gian dài khỏe mạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)