Hôm sau là ngày mở yến tiệc thưởng xuân, lại đúng dịp quan lại trong triều được nghỉ mộc.
Giữa trưa, vài chiếc xe ngựa dừng trước cổng phủ, một đoàn người vừa nói cười vui vẻ vừa tiến vào hoa viên.
Mặc dù ai nấy đều tỏ tường mục đích thực sự của buổi tiệc, nhưng để trọn vẹn bề lễ nghĩa, lần này phủ vẫn mời cả thảy ba gia đình đến dự.
Một là người của Vương thị chuẩn bị xem mắt, hai nhà còn lại là bằng hữu thân thiết trong triều của Thôi đại lão gia. Nhóm trưởng bối tụ tập trò chuyện ở gian thủy tạ bên cạnh, còn đám tiểu bối thì hội họp tại khu đình đài gần đó.
Tuy nhiên, vào những dịp thế này, người đã ra làm quan như Thôi Diễn sẽ không còn bị xếp vào hàng ngũ tiểu bối nữa. Do đó, hắn cũng ngồi trong gian thủy tạ đàm đạo cùng các vị trưởng bối.
Thôi Chiêu đưa mắt nhìn xuyên qua mặt nước một cái, rồi ngoái đầu lại, nhìn sang những người bên cạnh mình.
“Các vị xem kìa, hai đứa quả đúng là nam tài nữ sắc, vô cùng xứng đôi vừa lứa.”
Trịnh phu nhân mỉm cười tiếp lời: “Còn không phải sao, năm nay Lục lang đỗ Thám hoa, quả là tài học vẹn toàn; Oánh Oánh nhà chúng ta cũng xuất chúng, khắp kinh thành này ai mà chẳng biết tài làm thơ phú của con bé.”
Giữa lúc mấy vị phu nhân đang cảm thán, Thôi Chiêu ngồi một bên nhón lấy miếng điểm tâm, cũng thuận thế đưa mắt nhìn sang.
Ở khu đình đài bên kia, Thôi Oánh và Vương lục lang đang ngồi cạnh bàn, cùng Thôi Hàm chơi bài lá. Nhìn từ đằng xa, bầu không khí vô cùng hòa hợp, vui vẻ.
Nàng quan sát hồi lâu, lại thấy có phần kỳ lạ. Thôi Oánh rõ ràng là trong lòng đã có ý trung nhân, vậy mà lúc này trông nàng ta có vẻ rất hào hứng, vui vẻ.
Thế nhưng, dẫu chút lòng tò mò ấy có lớn đến đâu cũng sớm bị mài mòn trong bầu không khí ngột ngạt, tẻ nhạt này.
Đừng nói là thành thân vô vị, mà ngay cả cái màn xem mắt trước khi định hôn này lại càng vô vị hơn.
Tiết trời đầu xuân vẫn còn vương chút hàn khí se lạnh, thế nên trên mỗi chiếc bàn đều được ủ ấm một ấm trà gừng. Thôi Chiêu vừa uống cạn một chén, đang định lặng lẽ rời tiệc thì bất chợt bị Trịnh phu nhân gọi giật lại.
“Chiêu Chiêu.” Bà ấy ngoái đầu nhìn sang: “Con qua khu đình đài đối diện chơi chung đi, đại tỷ tỷ của con đang có thai, hãy để tỷ ấy lui xuống nghỉ ngơi một lát.”
Đại bá và phụ thân nàng là huynh đệ sinh đôi, từ nhỏ tình cảm đã vô cùng sâu đậm, đối xử với hai huynh muội nàng cũng hết mực tốt đẹp.
Thôi Chiêu đương nhiên không tiện phật ý Trịnh phu nhân, bèn gật đầu ưng thuận.
Trịnh phu nhân vội dặn với theo: “Trời đổ mưa rồi, để người lấy cho con chiếc ô che rồi hẵng qua đó.”
Thôi Chiêu xua tay: “Không phiền đến thế đâu ạ, chỉ ở ngay đối diện thôi mà.”
Nàng ba bước gộp làm hai chạy vụt qua đó, tiện tay phủi những hạt mưa bám trên vạt áo, tiến đến trước mặt mấy người họ. Nàng hòa nhập vô cùng tự nhiên, lập tức ngồi vào vị trí của Thôi Hàm, tiếp tục cùng hai người kia chơi bài.
Một vị phu nhân ngồi trong tiệc ngoái nhìn thêm một lúc rồi mới lên tiếng: “Đứa trẻ đó là muội muội của Thôi Diễn phải không? Trông con bé thay đổi nhiều quá.”
Trịnh phu nhân khẽ gật đầu: “Chính là con bé. Vài năm trước lúc phu nhân tới đây, nó vẫn chỉ là một tiểu nha đầu mười một, mười hai tuổi. Giờ đã trổ mã thành một đại cô nương rồi, đương nhiên là trông khác hẳn.”
Một người khác cũng quay đầu nhìn theo, hạ giọng nói khẽ: “Ta mới gặp con bé lần đầu. Có điều trông lại khác xa với lời đồn đại, cảm giác ngoan ngoãn, hiểu chuyện hơn nhiều.”
Trịnh phu nhân xua tay cười xòa: “Đi dự yến tiệc thì kiểu gì cũng phải bớt bề ngang ngạnh đi chút đỉnh, chứ ngày thường vẫn nghịch ngợm y như vậy thôi.”
Mấy người xung quanh đều bật cười: “Thiếu niên mà, nghịch ngợm một chút cũng là lẽ thường, lớn lên rồi khắc sẽ hiểu chuyện.”
…
Giờ phút này, Thôi Chiêu vốn nghịch ngợm lại đang phải ngồi chơi bài cùng hai người họ.
Nếu nói ban nãy nghe Thôi Hàm nhắc đến cuộc sống sau khi thành thân, nàng đã thấy vô vị, thì buổi xem mắt ngay lúc này đây còn vô vị gấp mười lần.
Hai con người nhã nhặn lễ độ, nói những lời nhã nhặn lễ độ, đánh ra những quân bài nhã nhặn lễ độ.
Thế nhưng Thôi Chiêu thừa biết, Thôi Oánh vốn chẳng phải kẻ khiêm nhường khách sáo gì cho cam; còn vị Vương lục lang kia, đuôi chân mày khẽ nhếch, khóe môi luôn giữ nụ cười như một thói quen, e là ngày thường cũng chẳng phải kẻ ngoan ngoãn, an phận.
Ai nấy đều mang trên mình một chiếc mặt nạ giả tạo, kiểu xem mắt thế này thì có ý nghĩa gì chứ?
Hôm nay sức khỏe nàng không được tốt, sáng ngủ dậy đã hơi váng vất buồn ngủ. Nhưng vì đây là lần đầu tiên tham dự một buổi yến tiệc xem mắt, không nén nổi lòng hiếu kỳ nên nàng vẫn quyết đi theo.
Sớm biết tẻ nhạt thế này, thà nằm ườn trong phòng đánh một giấc cho sướng còn hơn.
Thôi Chiêu đưa tay che miệng ngáp một cái. Đây là lần đầu tiên nàng chơi bài mà buồn ngủ đến vậy, đầu óc cũng có phần đình trệ chẳng buồn suy nghĩ. Gió lạnh bên hồ lướt qua, nàng càng không kìm được mà hắt hơi một cái.
Thôi Hàm nghe tiếng thì quay sang, thấy mặt nàng phảng phất nét mệt mỏi bèn cất lời: “Chiêu Chiêu, trời tạnh mưa rồi, nếu muội thấy ngột ngạt thì ra ngoài dạo bước cùng tỷ đi. Lần này về phủ vội vã, tỷ vẫn chưa kịp ngắm nhìn cẩn thận xung quanh.”
Thôi Chiêu ngước mắt nhìn sang, có phần bất ngờ.
Nàng và Thôi Hàm cách nhau tới sáu, bảy tuổi, thật ra chẳng mấy thân thiết. Nàng ấy bỗng dưng rủ nàng đi dạo, liệu có phải đang ngầm ám chỉ nàng rời đi, nhường không gian riêng tư cho hai người Thôi Oánh không?
Mặc kệ là vì lý do gì, chỉ cần có thể thoát khỏi chỗ này, Thôi Chiêu đều sẵn lòng đồng ý tắp lự.
“Được ạ.” Nàng lưu loát đứng dậy, sau khi nói lời cáo từ hai người kia thì cất bước rời đi như bay.
Vì Thôi Hàm đang hoài thai nên hai người chỉ dạo quanh dãy hành lang. Thôi Chiêu cũng chủ động bước chậm lại để nương theo nhịp bước của nàng ấy, các tỳ nữ thì giữ khoảng cách đi theo sát phía sau. Dọc đường, hai tỷ muội cứ thế trò chuyện dăm ba câu bâng quơ.
“Nghe nói, muội sắp thi vào Thái học sao?” Thôi Hàm quay sang nhìn nàng.
Thôi Chiêu gật đầu: “Đầu tháng sau là muội đi rồi.”
Thôi Hàm khẽ “ồ” lên một tiếng: “Là Thôi Diễn đứng ra bảo lãnh với tổ mẫu ư?”
“Là huynh ấy ạ.”
“Từ nhỏ Thôi Diễn trông đã có vẻ lạnh nhạt ít nói, nhưng đối với người nhà lại vô cùng chở che. Ngay cả chuyện này đệ ấy cũng bằng lòng để muội đi, thật tốt quá.”
Thôi Hàm buông lời cảm thán, rồi lại dừng bước, đưa mắt ngắm nhìn mấy gốc thạch lựu bên ngoài hành lang.
“Tỷ thích ăn lựu nên phụ thân đặc biệt sai người trồng mấy gốc cây này. Trước khi tỷ xuất giá, chúng mới vừa chớm đậu quả, tiếc là tỷ chưa kịp nếm thử đã phải rời đi rồi.”
Thôi Chiêu nói: “Chuyện này có gì khó đâu, các tỷ đã chuyển về kinh đô rồi, sau này lúc nào muốn ăn, cứ về phủ là được mà.”
Nét mặt Thôi Hàm khựng lại, nàng ấy quay sang nhìn nàng, mỉm cười nhạt nhoà: “Đúng là lời lẽ của trẻ con. Nữ nhi đã xuất giá, muốn quay về nhà thân mẫu đâu còn dễ dàng gì nữa.”
Thôi Chiêu nhìn nàng ấy, trong lòng cũng lờ mờ thấu hiểu ẩn ý bên trong, bèn đáp: “Vậy thế này nhé, sau này hễ muốn ăn, tỷ cứ sai người tới tìm muội, muội sẽ tự tay hái đem đến cho tỷ.”
Thôi Hàm hơi bất ngờ, rồi đưa tay che miệng khẽ cười: “Mấy năm không gặp, muội quả thực đã lớn khôn rồi. Xem ra Thôi Diễn đã bảo ban muội rất chu đáo.”
Lời vừa dứt, Thôi Chiêu lại hắt hơi thêm một cái.
Thôi Hàm nhìn ngó xung quanh: “Ngồi đón gió bên hồ lâu như vậy, khó tránh khỏi bị nhiễm lạnh. Muội có muốn đi uống bát trà gừng, nghỉ chân một lát không?”
Thôi Chiêu ngẫm nghĩ một chút, rốt cuộc gật đầu: “Được ạ.”
“Đi theo tỷ.”
Thôi Hàm dẫn nàng đến một gác lầu nhỏ nằm ngay bên cạnh. Nơi này vốn dĩ là chỗ dừng chân nghỉ ngơi dành cho khách khứa, trong phòng cũng chuẩn bị sẵn trà gừng. Vừa ngồi xuống, Thôi Chiêu đã nốc hai chén, sắc mặt nhờ thế mà hồng hào, dịu lại đôi chút.
Thôi Hàm ngạc nhiên nói: “Mới uống có hai chén đã hết lạnh rồi sao? Cũng phải, từ nhỏ sức khỏe muội đã cường tráng. Điểm này thì khác hẳn mấy tỷ muội bọn ta, chẳng lẽ là vì muội lớn lên ở chốn quan ngoại chăng?”
Cũng chẳng rõ nguyên cớ vì sao, những đứa trẻ được sinh ra ở Thôi gia, phần lớn đều ốm yếu từ trong trứng nước, thường mang trong mình căn bệnh ho hen, suyễn.
Người nào được đại phu tận tâm điều dưỡng bồi bổ, cộng thêm siêng năng rèn luyện thân thể, khi lớn lên sẽ tự khắc khỏe mạnh bình phục. Còn người nào không tĩnh dưỡng kịp thời thì ít nhiều cũng để lại mầm bệnh, dẫu không đến mức quá đỗi nghiêm trọng.
Thôi Diễn như vậy, Thôi Hàm cũng thế.
Chỉ là trải qua nhiều năm tịnh dưỡng thân thể, mầm bệnh của Thôi Diễn đã dứt, còn Thôi Hàm vì thuở nhỏ sợ đắng không chịu uống thuốc, phụ mẫu lại nuông chiều, nên vẫn mang chút di chứng cũ.
Nhưng trong số tất cả đám trẻ, chỉ có Thôi Chiêu là từ nhỏ đã thân thể khỏe mạnh, chưa từng ốm đau bệnh tật.
Thôi Chiêu uống thêm một chén trà gừng, gật đầu đáp: “Châu đại phu bảo, ắt hẳn do khí hậu ngoài quan ải khô hanh, nhổ tiệt đi hơi ẩm tích tụ trong phổi, thế nên mới không phát bệnh ra ngoài.”
Thôi Hàm cúi đầu, khẽ xoa xoa bụng: “Tỷ cũng nghĩ vậy. Chẳng biết đứa bé trong bụng tỷ có mắc chứng bệnh này không, mong là không bị.”
Nàng ấy khẽ thở dài, lại nhận lấy một tấm khăn choàng vai từ tay tỳ nữ, đưa cho Thôi Chiêu: “Hôm nay gió lớn, trong phòng cũng lạnh lẽo, muội hãy khoác vào đi.”
Thôi Chiêu tự nhiên gật đầu, lúc nhận lấy, vô tình liếc thấy hoa văn thêu trên tấm khăn, ánh mắt khựng lại trong thoáng chốc.
Nàng chớp chớp mắt, ngước lên nhìn người đối diện. Giữa lúc Thôi Hàm đang hoang mang vì bị nhìn chằm chằm, nàng lại dời ánh mắt về, vươn tay khoác khăn lên vai, tiếp tục trò chuyện.
Hai người cứ thế ngồi trong gác lầu phiếm chuyện mải miết hồi lâu.
…
Cơn mưa bên ngoài cứ rả rích lúc tạnh lúc rơi, cho đến khi ánh chiều tà ngả màu vàng vọt, một tiếng sấm trầm đục vang rền lăn qua tầng mây.
Giữa tiếng sấm đùng đoàng, Thôi Chiêu giật mình bừng tỉnh.
Nàng bật người ngồi dậy, đảo mắt nhìn xung quanh. Gác lầu chìm trong một mảnh tối tăm, bóng dáng Thôi Hàm đã chẳng thấy đâu, chỉ còn vương lại chút ánh lửa hắt ra từ chiếc lò đất đỏ.
Nàng đưa tay dụi đôi mắt khô khốc, nhìn ra ngoài cửa. Một tỳ nữ mặc y phục màu xanh lục đang quay lưng về phía nàng, đứng canh chừng trước cửa.
Nghe thấy động tĩnh trong phòng, tỳ nữ xoay người lại, thấy nàng đã tỉnh bèn bước tới gần, nói: “Nương tử, người nghỉ ngơi thế nào rồi, sắp đến giờ dùng bữa… A! Người là Lục nương tử!”
Cổ họng Thôi Chiêu vừa khô vừa ngứa, nàng bèn đứng dậy rót một chén trà gừng, giọng nói hơi khàn đi: “Ngươi cũng có thể gọi ta là Thôi Chiêu.”
“Không phải…” Tỳ nữ tỏ vẻ khó tin, lại tiến lên phía trước nhìn chòng chọc vào nàng một chốc: “Nô tỳ cứ ngỡ người nghỉ ngơi ở đây là Ngũ nương tử, sao lại là người được?”
Thôi Chiêu sờ sờ lên mặt, thấy hầm hập nóng, đầu óc cũng trì trệ đi đôi chút. Nàng ngẩn ra một lúc lâu mới xâu chuỗi được cớ sự, trong lòng phút chốc tỏ tường.
Nàng đặt chén trà xuống, ho khan hai tiếng, tiện tay kéo tấm gấm khoác trên vai xuống: “Bởi vì ta đã khoác tấm khăn này sao?”
Tỳ nữ cuống quýt gật đầu: “Việc này… Đại nương tử bảo hôm nay người ấy mệt mỏi, dặn nghỉ ngơi ở đây một lát rồi sai nô tỳ tới trông chừng. Nếu người đang ở đây, vậy Ngũ nương tử đã đi đâu mất rồi?”
Giọng Thôi Chiêu khô khốc, khàn đặc: “Ta ngủ mê mệt cả một buổi chiều, ngươi nghĩ ta biết được chắc.”
Tỳ nữ nhận ra có chuyện chẳng lành, miệng liên tục kêu “chết rồi, chết rồi”, bèn cuống cuồng chạy ra ngoài. Vừa ló mặt khỏi cửa, nàng ta lại ngoái đầu dặn nàng: “Khoảng hai khắc nữa là dọn cơm rồi, người nhớ qua đó dùng bữa nhé.”
Thôi Chiêu ừ một tiếng, lại đăm đăm nhìn ấm trà trên bàn, buông một tiếng thở dài não nuột.
“Hèn chi lại tự dưng đưa khăn choàng của Thôi Oánh cho ta, hóa ra là vì cớ này. Người đã đi tự đời thuở nào rồi chẳng biết, bữa cơm tối nay liệu có nuốt trôi trong yên bình được không đây.”
Nàng gần như có thể đoán ra tắp lự, đại khái là Thôi Oánh chuẩn bị chuồn êm, tính tìm một thế thân để câu giờ, thế nên giữa một bầy tỷ muội, nàng ta đã nhắm trúng nàng.
Chả trách Trịnh phu nhân lại đích danh bảo nàng qua chơi bài, Thôi Hàm lại rủ nàng đi dạo tâm tình.
Dạo bước đến tận đây, lại khoác lên vai tấm khăn của Thôi Oánh, chui vào gác lầu. Người ngoài từ xa nhìn lại, ắt hẳn cứ ngỡ Thôi Hàm đang ngồi trò chuyện cùng muội muội ruột cơ chứ.
Còn về phần vì sao lại chọn nàng…
Trong đám tiểu bối, chỉ có mỗi nàng là chẳng có bậc bề trên quản thúc, lại hay chạy nhảy lung tung. Chỉ cần Thôi Diễn không dứt ra được, một khi mọi người xúm vào bận bịu lăng xăng, sẽ chẳng một ai mảy may nhớ tới hai chữ “Thôi Chiêu” cả.
Nàng đóng thế làm Thôi Oánh, chính là nước cờ khó bị bãi lộ nhất.
Thôi Chiêu hắt hơi một cái, lững thững bước tới bên cửa sổ. Nhìn những cuộn mây đen kịt vần vũ nhấp nhô trên bầu trời, nàng sụt sịt mũi, làu bàu: “Ta cũng có người cất công đi tìm đấy nhé.”
Chỉ cần đợi Thôi Diễn ngơi việc, hắn chắc chắn sẽ tới tìm nàng.
Nàng nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, nhất thời cạn lời. Tỳ nữ kia lúc hốt hoảng đã vác luôn cả ô đi mất rồi, thế này thì nàng phải vác xác đến yến sảnh kiểu gì đây?
Chẳng biết do ánh sáng mờ mịt nơi đây, do cơ thể nhiễm lạnh, hay do chạnh lòng vì bị lôi ra làm người thế mạng. Nói tóm lại, lúc này tâm trạng Thôi Chiêu đã triệt để chùng xuống.
Tiếc thay lần này là đại bá mở tiệc, người tới dự toàn là tiểu bối trong phủ, giữa yến tiệc lại có sẵn nô bộc hầu hạ, nên nàng chẳng cho đám Lan Tâm đi theo. Nếu có mấy họ ở đây thì đã chẳng có cơ sự này rồi.
“Đếm đến một trăm vậy, nếu vẫn chẳng có ma nào tới tìm, thì đành trùm cái khăn này lên đầu chạy u qua đó. Mặc kệ lát nữa loạn cào cào đến đâu, cơm nước vẫn phải ăn đàng hoàng.”
Thôi Oánh bỏ trốn rồi, yến sảnh lát nữa chắc chắn có kịch hay để xem. Vừa hóng chuyện vừa và cơm là tuyệt nhất trần đời, sao nàng có thể bỏ lỡ cơ chứ. Nhẩm tính thời gian, nói không chừng bây giờ mọi người vẫn đang bưng bít, ngấm ngầm chia nhau đi tìm người ấy chứ.
Nàng dứt khoát ngồi phịch xuống, nằm bò ra bậu cửa sổ, thẫn thờ ngắm màn mưa, bắt đầu lẩm nhẩm đếm số.
Chỉ là vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, nàng chẳng rặn ra nổi bao nhiêu kiên nhẫn. Ngoan ngoãn đếm tới năm mươi xong, tay nàng đã chộp sẵn tấm khăn, vào tư thế sẵn sàng lao ra ngoài.
Nàng vừa rục rịch động đậy, vừa bắt đầu đếm nhảy cóc: “Sáu mươi, sáu lăm, bảy mươi…”
Tấm khăn choàng vai vừa dày vừa rộng, trùm một phát có thể che kín từ đầu xuống tận nửa eo.
Thôi Chiêu trước tiên chùm khăn kín mít lên đầu. Sau khi ướm thử bảo đảm mưa gió không lọt vào được, nàng lại quấn chặt hai vai, vừa định lấy đà vùng lên lao ra ngoài, thì chợt thấy một chiếc bóng nhạt màu in xuống mặt đất, phủ lên mũi giày nàng.
Giây lát sau, một đôi ủng cao cổ lọt vào trong tầm mắt.
Thôi Chiêu khựng lại, dán mắt vào đôi ủng vô cùng quen thuộc này. Nàng lập tức vén vạt khăn rủ trước mặt sang một bên, ngẩng phắt đầu lên, vừa vặn chạm phải một đôi mắt sâu thẳm.
Là Thôi Diễn.
Tay hắn cầm một chiếc ô giấy. Những hạt nước đọng trên mép ô đang tụ lại thành từng dòng mỏng trút xuống. Vạt áo hắn đã ướt sũng, ngả sang màu sẫm tệp vào nhau, dáng vẻ trông như đã dầm mình dưới màn mưa từ rất lâu rồi.
Hắn phẩy nhẹ những bọt nước vương trên cánh tay, sau đó rũ mắt nhìn xuống, bắt gặp đúng đôi mắt ngước lên của Thôi Chiêu.
“Sao muội lại rúc vào góc này rồi? Làm ta cất công đi tìm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)