Đi Lạc Thành?
Tô Giản khựng lại một chút, chuyện này thì anh thật sự không biết.
Tuy rằng hai người đã đăng ký kết hôn, theo pháp luật thì là người thân thiết nhất ngoài cha mẹ. Nhưng nghĩ kỹ lại, số lần anh và cô gặp mặt cũng chỉ ít ỏi chẳng hơn gì Sở Dương này, cũng chỉ là một lần tình cờ gặp nhau mà thôi.
“Anh, anh cũng không biết sao?”
Sở Dương không chú ý đến sắc mặt thay đổi của anh, vẫn cứ tiếp tục tò mò hỏi tới.
“...”
Tô Giản thản nhiên nhìn anh ta một cái, mỉm cười nói: “Thiên cơ bất khả lộ, hiểu chưa?”
“Ừ ừ ừ, em hiểu rồi.”
Sở Dương gật đầu lia lịa, nói xong còn tự cho là đáng yêu đưa tay làm động tác kéo khóa miệng.
Tô Giản bất lực nhìn anh ta vài giây rồi đứng dậy, vỗ vỗ vai anh ta rồi bước đi.
Sở Dương đứng ngố một mình trong phòng bao, hồi lâu mới phản ứng lại, mình bị ghét bỏ rồi?
Nhưng mà...
“Anh, anh cứ đi như vậy à? Vậy còn em thì sao? Em thật sự phải ở lại chờ anh Khải Văn sao?”
Tối đó, những người đến tiêu khiển ở quán bar Dạ Sắc đều kể rằng sau khi bước ra ngoài, họ nghe thấy đâu đó có tiếng ai đó gào lên đầy ai oán.
Trên tàu lửa.
Cuối cùng cũng cắt đuôi được tên lắm lời trên WeChat, chuẩn bị nghỉ ngơi thì Mộc Diêu Quang phát hiện tên đeo kính đã trò chuyện với cô gái tóc bím bím đến mức... trao đổi cả WeChat.
Cô liếc nhìn gương mặt cô gái một cái, khẽ thở dài, lời hay cũng khó khuyên được kẻ muốn chết, lòng từ bi cũng chẳng cứu được người cố chấp tự hủy.
Không có ý thức cảnh giác, không biết cách tự bảo vệ mình thì cô có thể cứu kiểu gì đây?
Có những người, nếu chưa từng vấp ngã, mãi mãi không thể học được bài học.
Không phải ai cũng có cơ hội sửa sai để làm lại từ đầu.
Ngay lúc cô định nhắm mắt lại, không nhìn cũng không nghe nữa thì thấy tên đeo kính sau khi thêm WeChat của cô gái tóc bím xong, liền quay sang cười, đưa điện thoại đến trước mặt cô: “Chúng ta cũng kết bạn đi, thế nào?”
Mộc Diêu Quang lạnh nhạt nhìn hai người bọn họ bằng ánh mắt thờ ơ xen lẫn dò xét.
Đúng lúc cả hai đang ngượng ngùng định rút điện thoại về dưới ánh mắt lạnh lẽo của cô thì cô lại lặng lẽ lấy điện thoại ra: “Được!”
“Thêm tôi nữa.” Người đàn ông râu quai nón nãy giờ vẫn im lặng bất ngờ đứng dậy, cũng đưa điện thoại ra.
Mộc Diêu Quang liếc nhìn anh ta một cái, có chút bất đắc dĩ cũng quét mã kết bạn WeChat của anh ta.
Vừa kết bạn xong, đèn trong toa giường nằm liền tắt. Bốn người chúc nhau ngủ ngon rồi mỗi người trở về giường của mình.
“Cô là huyền thuật sư?” Không để cô đợi lâu, cô liền nhận được tin nhắn từ người đàn ông râu quai nón, à không, giờ phải gọi là Ngưu Đại Chùy.
“Ừ, chẳng phải anh cũng vậy sao?”
“Giờ cô cấp mấy rồi?”
“Không có cấp.”
Không có cấp?
Ngưu Đại Chùy liếc mắt nhìn cô gái đang nằm trên giường phía trên đối diện, hoàn toàn không tin.
Thật ra đúng là cô chưa có cấp. Cô biết trong huyền thuật có phân cấp, cũng là nhờ lần trước vô tình nghe thấy khi đi dạo trong tiệm “Chuyện Ma Quỷ Đào Ốc” mà biết được.
“Lúc nãy cô đồng ý để cô gái tóc bím đổi giường với tôi là vì cô cũng nhận ra nếu đêm nay cô ta ngủ giường dưới thì sẽ gặp xui xẻo, đúng không?” Ngưu Đại Chùy lại nhắn tin hỏi.
“Không chỉ cô ta mà cả anh nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
